CÂY THẦM TIẾC
BÓNG
Nàng đi mãi mà không trở lại
Gió bên đường kéo liễu
hát trong mưa
Và mặt nước bi bô lời than
thở
Chiều buông rèm tàn tạ nắng
buồn mơ.
Anh ngắm liễu bên hồ càng
nhớ bóng
Ai ru mình trong trăng sáng nép
vào anh
Làn da trắng vòm ngực nàng
hưng phấn
Tan tành rồi! Ôi mộng, thuở
ái ân...
Người đàn bà ra đi không
trở lại
Để cây thầm tiếc bóng hoá
bơ vơ
Và gió nữa cũng giông cuồng,
rồ dại
Hồn thi nhân tan tác giữa
hư vô.
Đôi mắt đẹp nàng dịu dàng
đong trời biếc
Thân hoa thơm mà lại ủ bão
dông
Anh tê dại cõi hồn hoang biền
biệt
Bao sầu tư vương vấn các
nẻo đường.
Người đàn bà ra đi không
trở lại
Bãi cuộc đời cát bụi, gió
mưa
Hoa sẽ úa, nhị sẽ tàn và
lụi
Một đời trôi theo năm tháng
xô bồ...
9/7/2005
KHOẢNG TRÔI
TRONG LÁ
Bỗng cồn nhớ một thời dĩ
vãng
Gió cứ trôi không hữu hạn
bến bờ,
Nhưng vẫn đó: Em, anh - Cuộc
sống
Xa nhau rồi! Tình cũ đến
bơ vơ...
Có bao lá cây rơi, em đã vào
xa vắng
Lá nuốt em. Giờ sống thế
nào rồi?
Em sung sướng? Ưu phiền? Lãng
quên hay bụi cát?
Mặt trăng trên trời. Tim anh
rất mồ côi!
Hỡi những hàng cây xanh! Những
con đường lá đổ!
Chỉ dùm ta đôi gót đỏ thời
thiếu nữ em xưa
Kỷ niệm về trái tim đau
thổn thức
Chỉ dùm ta! Nào, chỉ giúp
ta đi!
Bài hát năm xưa... bên anh em
đã hát
Giờ đây trong lá nẻo trời
nào,
Anh đi qua chỉ thấy toàn mây
trắng
Mặt trăng tít trên trời.
Em ở tận nơi đâu?
Con đường ta đi có bao đôi
trai gái
Ai cũng một thời yêu, em nhỉ!
Để xa nhau,
Để được nhớ, được buồn,
được khóc
Được nghe quanh đời những
tiếng lá bay theo.
Hãy níu lại dùm ta! Một thời
dĩ vãng…
Gió vẫn trôi, lá vẫn bay
vèo
Nhưng vẫn đó: Em , anh - Cuộc
sống
Và một mối tình ta đã tặng
cho hết thẩy trăng sao.
4/1994
Tác giả nhớ về kỷ niệm với một người con gái - Năm
tháng qua đi... lá rụng hết lớp này, lớp khác.
Giữa cái đời thường: Anh,
em và cuộc sống cứ phải tồn tại, nhưng tình thiếu nữ
một thời vẫn cồn lên trong trái tim anh.
Chỉ còn lại bóng trăng trên
trời với làn mây trắng và những tiếng lá bay đi xa,
xa mãi...
HÀNG CÂY LÁ ĐỔ
Thế là hết! Em đi, chôn chiều
vào gió...
Ta lang thang qua lá đổ hàng
cây,
Bản tình xưa em hát ở đây
Nơi ngày nay xác các con thiên
nga đã chết
Ôi, hàng cây! Cùng ta bao đêm
từng tha thiết
Những nụ hôn và tấm thân
bất hủ của em
Giờ ta sống trong hoang tàn
sụp lở
Bên những chiếc bóng của
đàn thiên nga
Thời gian phôi pha - Tóc ta hoá
đá
Gió cũng làm lau ngàn năm ru
rất khẽ!
Xin rụng một bông buồn
lắt lay
Phạm Ngọc Thái
1990
Người con gái đã đi xa - Nhà thơ chỉ còn biết lang thang
dưới bóng của hàng cây mà lòng đầy thương nhớ!
Lá vẫn ngày ngày đổ xuống
dưới hàng cây ấy, để suốt cuộc đời anh đi trong
những chiều gió không em...
Ai muốn tham khảo TUYỂN THƠ ĐẠI BÀNG đặc biệt của Phạm
Ngọc Thái
thì mở website (vnthuquan.net
- trang: Diễn Đàn - Mục: Tác giả Người Việt),
hoặc nháy chuột vào link dưới
đây:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=185724