| * Gửi P.Cang- TĐ7- TQLC
Tiếc là trong chốn tù năm
trước
Một cõi trần ai, địa ngục
đời
Nắng gió tử sinh đi bước
ngược
Mình chẳng gặp nhau để cạn
lời ...
Tháng ba tôi về từ Kontum
Chư Pao sừng sửng dáng oai
hùng
Ra đi không một lời từ giã
Chẳng hẹn mai kia lại tương
phùng
Phố núi đầy sương, phố
núi cao
Biển Hồ sóng nhẹ nước
lao xao
Ngang qua Diệp Kính lòng chua
xót
Về Hàm Rồng mắt đỏ nghẹn
ngào...
Phú Bổn đây rồi, dốc Củng
Sơn
Quân đi trong lửa đạn căm
hờn
Băng mình vượt suối cheo
leo dốc
Đóm lửa ma trơi tối chập
chờn !
Sóng nước sông Ba rờn rợn
máu
Hàng hàng lớp lớp loại quân
xa
Quân dân ngơ ngác làm bia sống
Lãnh đạo.Trời ơi nhục sơn
hà.!
Đập Đồng Cam thây người
tràn nước
Lính, dân, già, trẻ xác sình
chương
Tiếng gọi tử thần vang vang
nổ
Oan hồn vất vưởng khắp
mười phương.!
Bước về may mắn còn nguyên
mạng
Giữa cõi tử sinh đắng đạn
thù
Về tới Phú Yên trời chạng
vạng
Cầu Đà Rằng núi Nhạn sương
mù...
Tiểu đoàn anh giữ bờ Thạch
Hãn
Người lính buồn chân nhớ
chiến trường
Trên khắp bốn vùng bao chiến
dịch
Anh từng đổ máu giữ quê
hương...
Để rồi oan nghiệt cho đời
lính
Nhận lệnh hành quân- Lệnh
rút quân
Đâu phải quân hèn không dám
chết
Ai công, ai tội . Bỏ toàn
dân
Cả một đoàn quân từng kiêu
dũng
Giặc thù nghe tiếng khiếp
oai hùm.!
Dàn quân trên bải làm bia
thịt
Đạn pháo sao cho khỏi chết
chùm
Hùm thiêng thọ địch- Tôi
thương cảm
Hiểu rõ lòng anh lúc xích
xiềng...!
Trói tuổi thanh xuân đày địa
ngục
Một thời lao nhục lắm truân
chuyên...
Tôi biết dù trong tay giặc
dữ
Bước anh luôn vững ngẩng
cao đầu
" Tự thắng chỉ huy" Anh luôn
nhớ
Hùng khí quân Nam uất nghẹn
ngào...!
Vẫn nghĩ là mơ mà sự thực
Mình không bỏ xác chốn lao
tù
Đất tự do, tuổi đời chồng
chất
Đau lòng nhớ mãi chuyện tháng
tư...
Sẽ có ngày tôi gặp được
anh
Việt Nam rộn rã khúc thanh
bình
Mình đi dưới cờ vàng
yêu dấu
Kể chuyện sang trang, chuyện
ngục hình...
|