Lòng vẫn buồn đau vẫn thiết
tha
Bao nhiêu năm đăng đẳng xót
xa
Lệnh hèn ban xuống đen trời
đất
Giặc Cộng về đây- Nát cửa
nhà…
Tháng tư nhìn lịch lòng ray
rứt
Buồn quá, tình xưa cứ hiện
về
Ta ở tại nhà ngày nước
mất
Trời Nam ảm đạm cõi đời
mê !
Hòa bình! mai mỉa chi lời nói
Nhìn mẹ, nhìn ba mắt ngỡ
ngàng
Thuộc cấp nhìn ta như muốn
hỏi
Cảnh đời thực sự đã sang
trang…!?
Ta chạy từ KonTum, Pleiku
Qua Phú Bổn, Phú Yên sương
mù
Biển Bình Tuy đành thôi cỡi
sóng
Long Hải tàn đêm tiếng sóng
ru !
Từ Vũng Tàu ta về Vàm Láng
Giày saut áo trận dạ chi sờn
Gặp lại mẹ ba còn nguyên
mạng
Đâu ngờ lệnh lạc. Núi sông
hờn.!
Tháng tư đất lạ trời xa
xứ
Nhớ cảnh quê nhà cờ đỏ
bay
Nhớ thuở trong tù gông giặc
dữ
Địa ngục trần gian, cõi
thế nầy!!
Cờ vàng bay trên đất tạm
dung
Tháng tư buồn quá, lệ rưng
rưng
Bạn ta lắm đứa đền ơn
nước
Máu đẫm, thây phơi giữa
núi rừng
Người lính Cộng Hòa năm xưa
đó
Quên thời xuân trẻ bước
lên đường
Tưởng giữ được yên cho
bờ cõi
Ai ngờ thiên mệnh quá bi thương
Ta nợ núi sông, nợ ơn đời
Bởi hèn , sống chỉ nhục
thêm thôi
Sơn hà tan nát vì quân giặc
Buông súng đành nghe lũ chúng
cười …
|