Anh có buổi tưởng Em chờ
bên gối
với một vầng bạch nguyệt
ướt vai trần
vàng óng ả cánh tay mềm dáng
lụa
đôi môi hồng ngào ngạt mộng
tình nhân
Anh có buổi một mình trông
mưa xuống
đường sáng ngời soi bóng
ướt cây nghiêng
Em không đến - mưa chiều
giăng vời vợi
Anh lặng buồn trong một cõi
đau riêng
Anh có buổi tưởng cùng Em
bên quán
vẫn bàn xưa lạnh trống -
ghế trơ không
từng nét nhạc chậm rơi trong
đêm vắng
Em không về - chiều xuống
nhớ vô cùng
Anh có buổi đứng bên cầu
nước chẩy
thấy lòng sầu thoảng vọng
tự thiên thu
từng khoảng trống giữa đời
trôi chầm chậm
cuốn sâu Anh vào những cõi
sa mù
Anh có buổi lặng nghe chiều
buông xuống
từng giọt buồn thánh thót
nhẹ ngân vang
Anh chợt tưởng lời Em còn
thoảng vọng
Cuốn sâu Anh trong cõi nhớ
mang mang
Anh có buổi tưởng Em chờ
bên gối
cửa mở ra vẫn phòng lạnh
một mình
Anh có buổi nhớ Em đau buốt
lặng
ngồi một mình với bóng tối
vây quanh
|