Bước qua tuổi 50, một mốc
thời gian đánh dấu nửa cuộc đời - nếu quả thực ai cũng
được sống lâu đến trăm tuổi - người ta không thể không
nhìn lại quãng đời đã được trải qua, ôn lại những vui
buồn của cuộc sống. Mà khi đã nói đến cuộc sống, ngoài
những chuyện lỉnh kỉnh nhưng vẫn phải đối phó hàng ngày
với - như ăn, ở, công việc, tiền bạc - còn có gì đáng
nói hơn là Tình Yêu?
Bài tiểu luận này gồm hai
phần chính: Một vài quan sát, nhận xét, cùng kinh nghiệm có
khi là bản thân, và sau đó phân tích sinh hóa học của một
nhân vật được nhiều nguời coi là thông thái về nhiều
thứ trên đời, kể cả về Tình Yêu.
Nửa Ðời Nhìn Lại
Ngày mới lớn, tôi đã bị
thảo chương (programmed), hay điều kiện hóa (conditioned) khá
nặng, và bị ảnh hưởng - mà sau này tôi mới biết - tai
hại về Tình Yêu, bằng những câu thơ đại loại như:
Áo xiêm, khanh tướng trong
thiên hạ
Giót lại không đầy mắt
mỹ nhân
Cho nên tôi đã quyết chí phải
tìm ra cho được mỹ nhân. Và tôi đã coi như thuộc nằm lòng
những thứ mà nhiều người coi như là tiêu chuẩn - hay hơn
nữa, những nguyên tắc - cho một tình yêu toàn hảo như: Yêu
là bổ khuyết/bổ túc cho nhau; Yêu nhau là hai người phải
gạt qua một
bên những dị biệt, để cùng
nhìn về một hướng, v.v. Tưởng như vậy là đã ‘biết’
hết. Thế mà mới đây, một triết gia, đồng thời là thi
sĩ được gán cho danh hiệu là ‘Ðấng Tài Hoa’, đã như
‘dội một gáo nước lạnh’ làm tôi thấy cái kiến thức
về Tình Yêu của tôi còn nhỏ bé hơn là tôi tưởng. Ðấng
Tài Hoa cho rằng Tình Yêu tuyệt đối biến hai người yêu
nhau thành một:
Hoặc rằng người cũng là
tôi
Hay là tôi cũng là tôi như
người
(Bùi Giáng)
Sự kiện nhiều cặp vợ chồng
hay gọi nhau là ‘mình ơi!’, hay ‘nhà tôi’ cho thấy nhiều
người trong chúng ta coi mình và người hôn phối của mình
là một.
Ngày trước ở Việt Nam, thế
hệ ông bà, bố mẹ chúng ta đã lập gia đình ở tuổi trung
bình 20 cho con trai, và 16 cho con gái. Thật là còn quá trẻ
để có thể có đủ ý thức và trưởng thành trong quyết
định quan trọng này. Vậy mà cũng thành những gia đình, sinh
con đẻ cái đầy đàn. Và rồi con cái họ - tức là chúng
ta đây - cũng coi như nên người. Tôi không rõ ông bà, cha
mẹ chúng ta ngày xưa đã ‘điếc không sợ súng’, hay cuộc
sống ngày nay đã trở nên quá khúc mắc trong khi những truyền
thống như ‘môn đăng hộ đối’, ‘tiểu gia đình trong
khuôn phép, và sự hỗ trợ của đại gia đình’ đã không
còn có, giúp giảm thiểu, hay hóa giải những vấn đề của
cuộc sống lứa đôi? Ngay như ngày nay, tôi vẫn thấy sự
thành lập gia đình của một đôi trai gái dù trên 30 tuổi,
và đã có nghề nghiệp chuyên môn, là một quyết định có
nhiều rủi ro (risky) nhất trong đời. Vì khi lấy nhau, thật
sự hai người đã biết gì về nhau?
Hãy thử quan sát những người
mướn chung phòng như sinh viên trong cư xá đại học: Phải
sau cả năm, ba tháng sống chung với nhau mới biết người
mình chọn có thích hợp với mình, và có thể tiếp tục sống
chung với nhau được không. Các khác biệt - khoan nói tới
những tật xấu - chỉ hiện rõ ra khi hai người đã thực
sự chung đụng với nhau. Hôn nhân đương nhiên nghiêm trọng,
không đơn giản, và dài hạn hơn là hai người chia phòng hay
ở chung nhà.
Mỗi một cá nhân tạo hóa
sinh ra đều độc đáo, theo nghĩa không ai hoàn toàn giống
ai về thể xác lẫn tâm tính. Ðồng thời, hiếm - nếu không
muốn nói rằng chẳng - có ai toàn hảo. Nhiều người trong
các bạn chắc cũng như tôi: Có khi nhìn thấy mặït mũi, vóc
dáng mình trong gương tôi thấy tôi đáng chán, xấu, hay/và
đáng ghét làm sao đâu. Không lẽ mình lại tự đấm, hay tát
vào mặt mình cho bõ ghét! Mà nếu mình còn có khi không ‘thương’
nổi mình, thì ai - kể cả người bạn đời của mình - có
thể thấy ưa thích mình luôn mãi được?
Trong một cuộc hôn nhân, hai
con người như vừa tả, được/bị sống chung dưới một
mái nhà, xác xuất sẽ có tương đồng, hạnh phúc lâu dài,
liệu sẽ lên được tới mấy phần ngàn? Do đó, mới có
những hoạt cảnh như bát bay, đĩa bay, hay tàn hại hơn: những
vụ đốt (cô Quờn) hay thiến (Bobbittization) chồng mà báo
chí có tường thuật, làm tổn hại, đau lòng có khi đến
ứa nước mắt - hoặc tan vỡ luôn cuộc sống vợ chồng.
Sau nhiều năm có thể rất
hạnh phúc, mọi đặc tính (như: tài, đức, trí, dũng, công,
dung, ngôn, hạnh) của cả hai vợ chồng sẽ thay đổi, chắc
chắn không còn y như ngày mới gặp nhau. Tất cả những yếu
tố, lý do khiến ngày mới gặp nhau, thích nhau, thấy hợp
nhau, yêu nhau và lấy nhau bây giờ đã trở thành không còn
đúng, hay không còn có nữa. Tình Yêu, hôn nhân, và do đó
gia đình, rất dễ bị lung lay.
Khi cuộc tình trở thành hôn
nhân, mặt trái của bức tranh đẹp sẽ bị phơi bầy rõ rệt.
Chẳng thế mà trong một cuốn video ca nhạc, người điều
khiển chương trình đã ‘phóng tác’ hai câu thơ nổi tiếng
của một thi sĩ ‘chuyên trị Tình Yêu’, để báo động
nguy cơ khi đôi tình nhân, từ Tình Yêu bước qua hôn nhân:
Tình chỉ đẹp khi còn dang
dở
Lấy nhau về, nham nhở lắm
em ơi
Những người đã lấy nhau,
kể từ sau tiệc đám cưới, đều biết rõ chúng ta đã ‘nham
nhở’ với nhau như thế nào. Chưa kể những cạm bẫy nguy
hiểm mà tôi có thấy ở một cặp vợ chồng kia, mới ngày
nào:
"- Ai ơi, về ăn cơm!"
"- Cơm ai thổi?"
Nay đã thành:
"- Anh ấy đâu, thưa chị?"
"- Thưa, chúng tôi không còn
sống chung với nhau nữa ạ!"
Có khi chính những yếu tố
đã khiến hai người để ý đến nhau, thích nhau, yêu nhau
rồi lấy nhau, mười mấy năm sau lại trở thành một trong
những lý do chính làm họ phải ly dị nhau. Số là chị vợ
từ nhỏ vốn chậm mồm, ít nói; Anh chồng, ngược lại, ăn
to, nói lớn, mạnh mồm, bạo miệng với mọi người, về
bất cứ vấn đề gì. Lúc mới gặp nhau, chàng thanh niên đã
bổ khuyết cho người thiếu nữ trước mặt các bạn bè trong
các buổi họp mặt. Người thiếu nữ thích thú và cảm thấy
hết bị ‘lép vế’ với mọi người chung quanh nhờ lợi
thế ăn nói mạnh bạo của người yêu. Khổ một nỗi là
sau khi đã trở thành vợ chồng, người chồng lại vẫn tiếp
tục sử dụng lối ăn nói đó với anh em và họ hàng nhà
vợ. Cái ‘tài ăn nói’ ngày trước nay trở thành một thứ
‘tai họa’ cần phải được giải quyết. Cuộc hôn nhân
gẫy đổ.
Thành ra khi một ông thi sĩ
nổi tiếng, khơi khơi diễn tả Tình Yêu của ông kéo dài
từ kiếp này qua luôn kiếp sau:
Anh vẫn còn yêu em kiếp
sau
Vầng trăng về núi sẽ
quay đầu
(Ðinh Hùng)
thì nên hiểu đây chỉ là
mơ ước, hay tưởng tượng, để cho ra mấy câu thơ có ý
tưởng mới lạ, chứ tôi không tin ông thi sĩ này đã lấy,
hay sống nhiều năm với người yêu của ông ấy. Hơn nữa,
trong một cuộc tình không thuộc loại ‘tình si’, đâu phải
cứ một người muốn là xong, như chuyện có thật tiếp theo.
Một người bạn tôi quen lúc
học đại học, chắc cũng muốn ‘giữ chỗ’ hạnh phúc
của mình qua kiếp sau, đã nửa đùa, nửa thật hỏi vợ rằng
liệu kiếp sau mình có lấy nhau nữa không. Người vợ trả
lời ngay, không cần suy nghĩ: "Không!" Anh ta lại thử ‘thương
lượng’ thêm: "Thế nếu kiếp sau, mình đổi chỗ: anh sẽ
làm vợ, và em sẽ là chồng anh, thì có chịu không?" Câu trả
lời cũng vẫn là "Không!" rất dứt khoát. Trong khi không ngạc
nhiên về câu trả lời của người vợ, tôi nghĩ người bạn
tôi hoặc thích đùa với vợ, hoặc là một trường hợp yêu
vợ ngoại lệ, đáng để các bạn bè khác lấy làm gương.
Cũng như những liên hệ có ý nghĩa và lâu dài khác, tình
yêu phải là con đường hai chiều.
Ngay như khi không gặp phải
những vấn đề, cuộc tình hình như vẫn bị phai nhạt đi.
Một người bạn trung học
của tôi trong khi đang trải qua một cuộc tình dài, đã một
hôm làm ra câu nhạc:
Xin cho yêu lại từ đầu
Khi vừa chớm biết thương
đau
(Nam Lộc)
Tôi đoán người bạn này chắc
là đã tiếc nhớ những cảm xúc ban đầu mà có lẽ anh ta
không còn nữa. Tuy nhiên, tâm trạng ‘được ăn cái nhân
bánh thêm một lần nữa’ dù rõ ràng là khôn lanh, nhưng sẽ
chỉ là hoài vọng.
Hình như có tiên liệu trước
những hiểm họa đó, các cụ ngày xưa hay nhấn mạnh đến
vai trò quan trọng của yếu tố ‘Nghĩa’.
Dù Sắc thường là yếu tố
bắt đầu Tình, chỉ và chính cái Nghĩa - mà hai vợ chồng
sau khi đã lấy nhau, tạo ra, bồi đắp, và phát triển - sẽ
quyết định cuộc sống chung có thể kéo dài được bao lâu.
‘Nghĩa’ bắt đầu khi đôi
tình nhân chung sống với nhau. ‘Nghĩa’ bao gồm những kỷ
niệm có với nhau, cùng những ràng buộc luân lý và nhân cách
phát triển ra trong liên hệ hai người (thí dụ: những ân
cần, săn sóc khi ốm đau, những thông cảm, an ủi khi phải
đối phó với những khó khăn trong cuộc sống), và những
bổn phận làm vợ, làm chồng. Những bổn phận này tùy theo
từng xã hội, có thể sẽ được minh định rõ ràng bằng
luật lệ, thí dụ như luật gia sản chung, hay luật đài thọ
tổn phí nuôi con ở California, Hoa Kỳ. Tôi có nhớ trong văn
chương được học hồi trung học, nhiều câu chuyện, hay sự
tích thường có đề cập đến yếu tố Nghĩa này.
Tiếc thay chút nghĩa cũ càng,
Dẫu lìa ngó ý, còn vương
tơ lòng.
(Nguyễn Du)
Nếu đã bàn đến Nghĩa thì
cũng phải nói đến Duyên Số, hay Duyên Nợ.
Tuy cùng là Duyên, nhưng Duyên
Nợ hàm ý ngoài ý muốn, hay không trong sự kiểm soát của
hai người. Duyên Số (/Nợ) có tính cách thân phận, do trời
định, đưa đẩy hai người gặp gỡ nhau, yêu nhau, hay như
mắc nợ với nhau, và cuối cùng (‘phải’) lấy nhau và chung
sống với nhau. Các cụ ngày xưa cũng đã nói nhiều đến
Duyên như một phần của số mệnh con người.
Người đâu găp gỡ làm
chi,
Trăm năm biêt có duyên gì
hay không?
(Nguyễn Du)
Hôn nhân như vậy, chẳng qua
chỉ là một giai đoạn kế tiếp, hay một nhãn hiệu mới
cho Tình Yêu. Ðời người cần có rượu ngon dù ở giai đoạn,
hay với nhãn hiệu nào. Liệu có phương cách nào có thể giúp
cho vợ chồng giữ được Tình Yêu như rượu quí càng ngày
càng ngon hơn theo thời gian - hay không? Hãy thử xem khoa học
có thể giúp soi sáng vấn đề.
Phân Tích Khoa Học
Một nữ độc giả có hỏi
bà Marilyn vos Savant - một trong những người có hệ số thông
minh gọi là IQ cao nhất thế giới, trong "Guinness Book of World
Records" - như sau:
"Phải chăng ‘rơi vào tình
yêu (falling in love)’ chẳng qua cũng chỉ là một cái bẫy
sập sinh hóa ác độc? Rồi thì những hóa chất gây ra cảm
giác hay cảm tưởng mà ta gọi là ‘tình yêu’ sẽ bay hơi,
tan biến đi sau một hai năm, khiến những người yêu nhau ‘vò
đầu, gãi tai’ tự hỏi không hiểu chuyện gì đã xảy ra
cho họ. Thật là rắc rối, vì sau một hai năm yêu thương
đậm đà ấy, nhiều người đã lấy nhau, sinh con đẻ cái,
thay nghề đổi nghiệp, và coi như bị ràng buộc với người
phối ngẫu mà mình hết cảm thấy yêu thương. Trong những
điều kiện lý tưởng như thế nào, tình yêu có thể tồn
tại sau khi những hóa chất đã tạo ra những rung động yêu
đương đã cất cánh bay đi? Có những dấu hiệu gì có thể
báo trước chuyện gì sắp sửa xảy ra trong cuộc tình hay
không? Hay là chúng ta đã được tạo hóa họa kiểu (designed)
cho lối sống có nhiều vợ, nhiều chồng - tuy không cùng một
lúc (serial monogamy) - như những tiền nhân ‘ăn lông ở lỗ’
đã làm? Là một nữ khoa học gia về sinh vật học đã từng
lãng mạn rất hạnh phúc, tôi đã trở nên chua cay một cách
vô vọng về những biến chuyển của tình yêu. ‘Tình yêu
lãng mạn (romantic love)’ thật ra là gì?"
Bài trả lời của bà Savant
đăng trên Tạp chí Parade số ra ngày Feb. 8, 1998 có những điểm
chính đáng để ý như sau:
"- Tình yêu lãng mạn có xuất
xứ chính là tác động tâm lý, thí dụ như một đôi mắt,
nụ cười, mái tóc, vầng trán, dáng đi, tiếng cười, bộ
ngực, giọng nói, đôi chân, cái co bắt mắt. Yếu tố tâm
lý này khi tác động nhiều lần, và mạnh mẽ, sẽ tạo ra
những phản ứng hóa học khiến chúng ta có những cảm xúc
yêu thương. Hai yếu tố đó - tâm lý và sinh vật học - tạo
nên tình yêu lãng mạn. Tình yêu lãng mạn gây cảm hứng mãnh
liệt trong tâm hồn con người, làm bén nhậy các giác quan,
và mở rộng con đường đối thoại tinh khiết nhất giữa
hai con người: cả thể xác lẫn linh hồn. Khi những cảm giác
này được chia xẻ với nhau, hai người yêu nhau say mê chỉ
vì được có nhau trong những giây phút hạnh phúc mà những
kẻ chưa được biết thế nào là tình yêu lãng mạn không
có thể nào hiểu nổi.
- Ðiều bất hạnh là khi những
lợi ích (interest) tâm lý này sút giảm và tan biến đi, những
phản ứng hóa học trong cơ thể con người cũng biến mất
theo. Ða số những ham muốn có tính tâm lý sẽ yếu dần và
suy tàn trong một hay hai năm.
- Khi tình yêu bị khô cạn
về mặt tâm lý, hai người từng yêu nhau không còn thấy thích
thú ở nhau. Có khi sự hết thích thú làm tắt luôn những
xúc cảm sinh lý.
- Làm sao có thể duy trì được
những hấp dẫn/lợi ích tâm lý đủ để vẫn có được
những ngọn lửa hóa học quí báu kia làm tươi sáng đời
sống của mình? Nói một cách khác: Làm sao chúng ta có thể
có được một tình yêu lãng mạn không bị thời gian hủy
diệt?
Nếu chúng ta tiếp tục phát
triển khả năng của mình, mở rộng tầm với trí tuệ và
càng ngày càng làm cho mình trở nên hấp dẫn, chúng ta có
thể gây hứng khởi kích thích lợi ích của người yêu. Giống
như một vũ trụ luôn nở rộng, chúng ta sẽ trở thành một
thực thể không ai - kể cả chính mình - có thể biết hết
được. Tất nhiên không phải ai cũng có thể tự tiếp tục
phát triển được như thế. Nhưng người nào làm được chuyện
đó, sẽ mãi mãi đánh thức lòng hiếu kỳ lãng mạn của
người yêu mình.
Tuy nhiên - và khó khăn hơn
- trong khi chúng ta có thể làm nhiều thứ để mình trở nên
hấp dẫn đối với người khác, có rất ít điều chúng ta
có thể làm để khiến đối tượng trở nên hấp dẫn đối
với mình. Chúng ta không thể làm hỏng những phản ứng hóa
học; nhưng phản ứng hóa học đánh hỏng chúng ta. Nói một
cách khác, ngay như khi chúng ta đã chuẩn bị mọi thứ chu
đáo và đầy đủ về phía chúng ta, đối tượng của chúng
ta cũng vẫn cần phải sẵn sàng thì hai người mới có thể
cùng khiêu vũ một nhạc khúc Tango nóng bỏng nhất."
Câu trả lời của bà Savant
tôi thấy hơi ‘duy … vật học’, có một vài lỗ hổng,
và một vài điểm cần phải được bàn thêm:
- Cảm xúc tâm lý con người
luôn biến hóa, và khó có thể cạn. Tâm lý là một đề tài
bí hiểm, và hầu như vô tận mà chưa ai - kể cả những chuyên
gia lão luyện - có thể hiểu được thấu đáo.
- Theo thời gian, tuy Tình sẽ
giảm, nhưng Nghĩa dễ gia tăng. Trong khi Tình thiên về lợi
ích chủ quan, Nghĩa vì là khách quan nên khi đã phát triển,
dễ bền vững hơn Tình, giúp kéo dài cuộc sống lứa đôi.
- Có nhiều cặp tình nhân lấy
nhau có khi không cần lý do, bất kể sự can ngăn của thân
nhân và bạn thân; Do đó, khi hôn nhân rã đám, hai người
cũng chẳng cần có lý do. Theo họ, ‘Trái tim có những lý
lẽ mà lý trí không thể hiểu nổi.’
- Có những trường hợp hai
người lúc yêu nhau, rồi lấy nhau mà không rõ, hay không cần,
hoăïc không biết lý do. Thế mà đến lúc thấy không thể
sống với nhau nữa, thì lập tức hai bên lại có thể kể
ra hàng tá lý do tại sao phải ly dị. Ðây là trường hợp
có thể gọi là ‘Nghĩa … âm’.
- Bản năng nguyên thủy của
người đàn ông là muốn truyền giống, trong khi người đàn
bà sẽ tìm để có người đồng hành khỏe đẹp nhất trong
đám đàn ông chung quanh. Những biến hóa và liên hệ tiềm
thức của bản năng ấy với những tiêu chuẩn và lối sống
mới của nhân loại cần phải được tìm hiểu và ý thức
rõ, thì may ra toàn thể vấn đề Tình Nghĩa, và hôn nhân mới
có thể sáng tỏ được.
- Nếu đã chấp nhận, hay tin
rằng Duyên Số quyết định cuộc sống lứa đôi, tất cả
những yếu tố như tâm lý, sinh hóa học, kể cả Nghĩa, xét
ra trở thành không đáng, hay cần thiết để được coi như
vấn đề cần được bàn cãi.
Thay Lời Kết
Căn cứ vào những phân tích
và nhận định vừa trình bầy ở trên, nếu chẳng may có
bị trắc trở trong hôn nhân, xin bạn chớ nên quá ngạc nhiên,
hoặc quá tự trách mình, hay người phối ngẫu của mình:
Hãy khóc, hãy khóc đi em!
Giòng nước mắt sẽ bay
trong trời
Làm cơn mưa rớt trên chăn
gối
Lời cỏ cây hát trên da
người
(Trịnh Công Sơn)
Căn nguyên của vấn đề không
phải tại người, mà là ở trời. Chính tạo hóa đã tạo
ra con người. Tác/Sản phẩm này của tạo hóa không những
đã không hoàn hảo, mà còn có thể đã bị họa kiểu (designed)
để - không biết vô tình hay cố ý - không thể bền bỉ được
với Tình Yêu, làm lung lay cả cuộc hôn nhân, và thu ngắn
hạnh phúc gia đình. Trong khi chờ đợi tạo hóa triệu hồi
(recall) để tái tạo loài người được hoàn hảo hơn, Tình
Yêu nồng thắm vượt thời gian không phải không có, nhưng
rất hiếm mấy ai có thể đạt được, vì đã hoặc biết
phát triển Nghĩa ngay sau khi mới có Tình, hoặc là hai người
xuất chúng, hay có Duyên Số tốt.
Với hầu hết nhân loại, thay
vì tự làm khổ mình hay những người chung quanh, có lẽ con
người nên ý thức và chấp nhận những hữu hạn của con
người trong vô tận của trời đất:
Ðố ai biết lúa mấy cây?
Biết sông mấy khúc,
Biết mây mấy tầng?
Ðố ai quét sạch lá rừng?
Ðể tôi khuyên gió,
Gió đừng rung cây?
(Phạm Duy)
Dù có khốn khổ vì Tình Yêu,
những người đã yêu nên luôn nhớ rằng họ đã có diễm
phúc nếm mùi so với những người chưa một lần yêu.
Nghĩ cho cùng, không có ai có
thể được coi là ‘thông thái’ về Tình Yêu. Vì trong khi
mỗi người mỗi khác, tâm lý của Tình Yêu trong cuộc đời,
cũng như Duyên Số là những ẩn số có lẽ chẳng bao giờ
con người có thể tìm hiểu thấu đáo nổi. Ðời sống như
vậy mới ly kỳ, khiến con người không bao giờ có thể hết
say mê…
Nguyên Giao
San Diego, Hoa Kỳ.
|