Ngày lui binh, xuyên qua rừng
Phú Bổn
Hoa bằng lăng trổ tím nắng
tháng ba
Quân với dân trên bước đường
hỗn độn
Cát bụi mù trời, đỏ mắt
xót xa…
Ngày đi học, thích hoa bằng lăng tím
Đường Phan đình Phùng có một vài cây
Nay loạn lạc bỗng nhớ về kỷ niệm
Sài Gòn ơi! Có thấu xót xa nầy…
KonTum ơi! Cầu Dakpla từ giã
Paradise bãi cát nước trong
ngần
Ơi hạt bắp trắng đều răng
con gái
Ngang Chư Pao…lòng bỗng thấy
bâng khuâng!
Xe chầm chậm chạy ngang qua Diệp Kính
Pleiku ơi! Vẫy tay ta tạ từ
Quán Mỹ Tho với đồng lương của lính
Tháng một lần…cơm trắng cá rô kho…
Lương “quan hai” tạm đủ
cho ăn sáng
“Cơm tay cầm” với gói
Bastos xanh
Ly xây chừng nhìn cuộc đời
ngao ngán
Cơm trưa tiền mẹ, cơm chiều
tiền anh…
Đêm vật vã hỏa châu luôn soi sáng
Chưa một lần có ý nghĩ từ quan
Lòng khắng khít với anh em đồng bạn
Vui gió sương, trăng đầu núi mây ngàn…
Xếp lớn đi, không một lời
từ giã
Còn dặn tiều đoàn nhớ trực
hành quân
Ta rời quân đoàn khi chẳng
còn gì cả
Hai bông mai lắm chuyện chẳng
am tường…
Súng bên hông với mươi thằng tử đệ
Chất đầy xe dodge, xe trước ta theo
Đêm Củng Sơn nhớ lại rừng Phú Bổn
Hoa tím bằng lăng bước giữa hiểm nghèo
Trời quen thuộc đất tạm
dung xa lạ
Hoa tím bằng lăng trổ tím
bên nhà
Trời cuối xuân nhớ tháng
ba nhục nhã
Ơi Pleiku, Phú Bổn thẹn lòng
ta…
Năm tháng chết mà tình người vẫn nhớ
Tám năm tù chưa đủ trả núi sông
Nợ của kẻ buông gươm khi giặc đến
Vương mang canh cánh, hèn nhục trong lòng…
Lòng tím lại khi nhìn bằng
lăng tím
Đất nước người năm tháng
vẫn ngu ngơ
|