Ta về ngẫm lại tình sông
núi
Mới thấy màu mây đen thật
đen
Vó câu chiến trận em đừng
hỏi
Hãy để ta yên với phận
hèn...
Chút mây kỷ niệm em đùa lại
Ta nhận bằng tay thật yếu
mềm
Mở hé tháng tư đầy oan trái
Một vùng đọng máu ứ nguồn
tim...
Từ khi thép súng rời tay lạnh
Ta ngỡ ngàng mất cả niềm
tin
Máu lửa chiến trường ai
lãng tránh
Để tình yên ấm dấy điêu
linh...
Thôi thì oan nghiệt đời vay
trả
Cúi mặt xót xa cảnh ngục
tù
Chiến hữu cũng đành thân
nhục nhã
Máu tràn đỏ mắt nhớ tháng
tư...
Nếu em thấy được lòng rưng
tủi
Của một người đi dưới
lá cờ
Tanh máu của bạn bè xưa cũ
Của đồng bào ruột thịt
xác xơ
Thì em mới hiểu lòng người
lính
Chua chát nhìn đời mắt ăn
năn
Đi dưới lá cờ sao đỏ máu
Mà như nhục bước chốn hoang
tàn...
Đã mất hết rồi thời xuân
trẻ
Phong sương chất nặng ý hờn
căm
Trung nghĩa đài ai từng minh
thệ
Nay yên phận sống cảnh âm
thầm...
Thylanthảo