“Trăm năm trong cõi người
ta
Chữ tài, chữ mệnh khéo là
ghét nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà
đau đớn lòng…” (*)
Bảy lăm nước phủ cờ hồng
Những điều trông thấy núi
sông ngậm ngùi
Lời than, tiếng khóc khôn
nguôi
Đảng vào vơ vét, đảng vùi
dập dân
Bàng hoàng hỏi cái phân vân
Hỏi mây, hỏi gió, hỏi gần,
hỏi xa
Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài tù rạc, chữ ta nát
nhầu
Trải qua một cuộc bể dâu
Bừng con mắt dậy thấy đâu
cũng nghèo
Ta con bướm lạc lưng đèo
Bừng con mắt dậy cái vèo
tù gông
Trăm năm trong cõi cờ hồng
Nhìn đâu cũng thấy núi sông
đoạn trường
Trăm năm ta ở cuối đường
Hởi ơi! Tổ quốc như dường
gió bay
Những điều trông thấy hôm
nay
Là điều dân tộc đến ngày
diệt vong
Trăm năm có cũng như không
Đảng vào cả nước một
vòng nghiệt oan!
Trong ta có cái không còn
Cái không còn có mảnh hồn
nát tan!
(*) Mượn thơ cụ Nguyễn Du. |