| Cái Chết Và
Lòng Yêu Ðời
Một mai anh chết tự nhiên
mĩm cười thương tiếc cõi
miền nhân gian
suốt đời anh, ly rượu tàn
niềm vui sống cứ trải dàn
mênh mông
Anh thương trái đất chạy
vòng
thương người khốn khổ,
một lòng thương yêu
nhà thơ có ít cho nhiều
hình như anh chết có điều
bận tâm
Một mai nơi chỗ em nằm
không anh em biết trăm năm
là dài
một mai ừ nhỉ một mai
mỉm cười anh chết cười
hoài thế gian.
Nhị Hồng
Lòng vui sướng như một ngày
nắng tốt
cầm tay em đi chầm chậm qua
sông
tà áo em buồm trắng đã căng
phồng
những tình ý một đời chưa
nói hết
Trong thành phố này từ lâu
anh vẫn biết
ở đâu đây vẫn chảy một
dòng sông
ở đâu đây vẫn có mặt
trời hồng
có bến tịnh đậu con thuyền
trôi nổi
Thời tuổi nhỏ đời anh buồn
quá đỗi
nhà anh nghèo ngày không đủ
cơm ăn
mẹ hai ta lau nước mắt nhọc
nhằn
đau xót qúa, đàn con đâu
có biết.
Mùa thu đi ngang
cây phong du
Khi nhớ mình ta muốn ghé ta
thăm
Ngôi nhà gần ngôi nhà xa vạn
dậm
Con đường tình cờ có cội
nguồn sâu thẩm
Từ sinh cung có bà mẹ mênh
mông
Ai xui nhà em cất bên kia sông
Khiến đời anh cứ mãi qua
cầu cứ trèo lên dốc
Bầu trời quá cao phải chăng
lòng mình quá thấp
Chiều mù sương vì tình yêu
mù sương
Ai xui ngôi nhà em cất giữa
ngã tư đường
Khiến lòng anh cứ ngập ngừng
ba ngã
Con phố thân quen, bất ngờ
con phố lạ
Nơi hàng cây rạng tiếng tắc
kè kêu
Nơi lầu cao khung cửa sổ
đìu hiu
Soi thấp thóang ngọn đèn
hoa thiếu nữ
Những sợi tóc rụng trên
chồng sách cũ
Vì thanh xuân theo nước lũ
trường giang
Những chuyến xe đò đêm đêm
băng ngang
Rớt tiếng động khơi nỗi
sầu viễn xứ
Bầy chim én đã bắt đầu
tư lự
Ngủ âm thầm trên những đường
dây cao
Ði ngang qua, đi ngang qua
Ði ngang qua
Ði ngang qua không dừng trong
đời nhau
Hẹn gặp nhau ở Nhất nguyên
Thế giới.
|