Ngọn sóng cuộn, nấc từng
cơn uất nghẹn
Nỗi nhục nhằn phủ kín cả
không trung
Chờ tin nhau trong hoang vắng
lạnh lùng
Tìm cánh nhạn vẫn mịt mù
xa tắp
Khắp muôn dân đớn đau vì
lũ giặc
Xót cảnh nhà, vận nước
nặng con tim
Bước chân gầy, lầm lũi
kiếm niềm tin
Tâm quặn thắt, mắt lưng
tròng huyết lệ
Đớn đau thay trên đoạn đường
dâu bể
Lắm kẻ hèn, chìm danh lợi
đẩy đưa
Mặc anh em ôm nỗi nhục đã
thừa
Hồn tơ tưởng bữa “tiết
canh đồng loại”
Ai thấu chăng, cõi lòng sầu
tê dại
Trái tim hồng, u uẩn chốn
lưu vong
Trong cơn đau hoà nhịp sóng
biển đông
Nhìn thế sự, xót thương
giòng giống Việt
Ôi! non sông, trang sử hùng,
oanh liệt
Nay còn đâu, đói rách “vượt
chỉ tiêu”
Gót sông hồ, nghiêng ngả
bóng tịch liêu
Nỗi điếm nhục hằn sâu
từng xương tủy
Phạm Thanh Phương (Úc
Châu)
|