Mùa đông đến, hoa tàn cây
trụi lá
Trên dòng đời khấp khểnh,
bước ngược xuôi
Vận nước trôi, ôi! nghiệt
ngã rã rời
Vương uất nhục đớn đau
gần thế kỷ
Này ai hỡi đang cuốn tròn
mộng mị
Say niềm vui trên xương máu
hận sầu
Giang sơn gầy, ảm đạm biết
về đâu
Sao chẳng ngộ, lún sâu vòng
danh lợi
Mầu nắng ấm mùa xuân còn
diệu vợi
Khắp quê hương chìm ngập
tiết đông hàn
Bao mảnh đời ngụp lặn với
gian nan
Đếm từng bước đi tìm mùa
xuân cũ
Đêm khắc khoải trên biển
đời lữ thứ
Tâm giá băng, dòng thế thái
nhân tình
Gió mưa vùi héo hắt mảnh
hồn trinh
Ta gục ngã nằm bên bờ trăn
trở
Một tia sáng xuyên màn đêm
bỡ ngỡ
Đưa ta về thực tại với
non sông
Lòng lâng lâng cuốn chặt
hạt nắng hồng
Hồn trỗi dậy, giã từ bờ
hiu quạnh
Hạt nắng đến, xoá tan mầu
hoang lạnh
Ấm tâm hồn, cất nhẹ gót
gian truân
Ta bước nhanh, trang trải nợ
hồng trần
Trong hy vọng, kéo xuân hồng
trở lại
Phạm Thanh Phương (SGT-Úc
Châu)
|