| (Cho con tôi, Lê Thị Minh
Châu)
Giọt máu lưu vong đã tượng
hình
Là con xuống thế cõi điêu
linh
Cha xanh trắng mắt moi tìm
kế
Trốn xa địa ngục Hồ Chí
Minh.
Mỗi đêm cha thồ dầu ra biển
Mẹ ngồi điếng ruột bỏ
cá cơm
Nghe cơn gió động xôn xao
nước
Sóng vỗ trùng dương lạc
mất hồn.
Con vẫn vô tình như sỏi cát
Kết đọng lớn dần với
hư vô
Lớn theo cơn mộng đầu cha
bạc
Cơn mộng trùng khơi vượt
cõi bờ.
Một đêm theo sóng cha lìa nước
Theo mẹ con cùng ra biển khơi
Một chiếc thuyền con muôn
dặm bước
Bẩy dậm hia cha vượt biển
trời.
Khi vượt biển Đông, cha nào
biết
Mẹ đã mang theo giọt máu
hồng
Giọt máu theo cha không nuối
tiếc
Chào đời đâu con nuối quê
hương.
Đất Bidong cha đêm tháng ngày
Đêm nằm cùng mộng thấy
đất quay
Sáng ra tỉnh giấc, trời say
thật
Đất cũng ngả nghiêng điệu
ngất ngây
Đợi mấy tháng trời đất
hết nghiêng
Cha ra biển rộng rửa ưu phiền
Nhìn xuyên dòng nước mờ
nhân ảnh
Trời tự do cha ngỡ cõi tiên.
Bỗng một sáng mừng tin có
con
Ôi! Con ta, giọt máu lưu vong
Con lén theo cha như cơn mộng
Theo bước đường bỏ núi
lìa sông.
Cha đã tái sinh ở cõi này
Quê hương đoài đoạn cuối
chân mây
Gió giăng mây phủ trời cố
quốc
Con với tự do đến thật
đầy.
Con lớn khôn trong vòng tay cha
Nuôi con một gánh, gánh sơn
hà
Nuôi con, cha giữ nguyên hồn
nước
Vẫn Việt Nam, dù con rất
xa.
Một mai đường Tổ Quốc đề
thơ
Trên tay con vẫy một mầu
cờ
Ngày đi đất tủi cha lìa
nước
Mai với con về đất nở hoa.
(Sỏi Đá Còn Hờn Cơn Quốc
Biến/Lừa Việt 1990) |