Rõ rồi nhé.
Rõ mồn một nhé.
Người Việt trấn áp người
Việt nhé.
Người Việt đánh đập người
Việt nhé
Vì tội tày trời: chống bọn
cướp của giết người
Mang tên: BẠN.
Mang tên China.
Tên chệt áo vàng đạp mặt người biểu tình
Rõ rồi nhé.
Nhưng…
Dù gì cũng phải khen một
câu
Cái gì cũng tù mù
Nhưng
Trấn áp
Thì công khai.
Bóp cổ, khiêng vác, chửi
thề, đánh nóng, đánh nguội
Thì
Rất minh bạch.
Hỡi những người anh em
Đánh đồng bào mình có vui
không?
Bắt đồng bào mình có sướng
không?
Rong tảo Hoàng Sa không xanh
nữa
San hô Hoàng Sa đỏ màu máu
Từ một chín bảy tư
Lạng Sơn những rừng đào
linh hiển
Hoa cũng đỏ lừ.
Chúng ta
Những con người yêu nước
bé mọn
Nhưng không khiếp nhược
cười đau đớn
cười ứa máu mép
cười chảy máu mồm
thở lên vòm trời làn hơi
u uất
Giữa nắng mặt trời
Ngày
Chủ nhật
Não nề
Không thể
Não nề
Hơn.
Ta biết những thằng thái thú
Có đủ lý do ăn mừng
Rượu Mao đài tưới xuống
Biển Đông…
Nhưng chúng ta sẽ nói trong
vị mặn của máu
Như vị mặn của máu ngư
dân
Ta sẽ sẻ chia cùng đồng
bào chén cơm manh áo
Từng chiếc thuyền nan
Nhưng …
Điều này là chắc chắn.
Một – tấc – biển – Đông
Cũng
Không!
Đỗ Trung Quân
[Chủ nhật 17 tháng 7- 2011]