Phần 1:
Áo chị ấy
ướt một mảng ngực nhỏ; phần ướt làm chiếc áo bó lộ
ra một khoảng ngực đẹp tuyệt. Tôi nhìn thấy thì hồi hộp
quá, vừa xấu hổ vừa muốn nhìn thêm nhưng lại sợ chị
ấy biết, tôi mới vội vã quay phắt đầu sang hướng khác.
Có lẽ rất nhiều
người đã gặp phải trường hợp này: đang nói chuyện với
bạn gái đang đứng trước mặt hay bên cạnh, vô ý, tay vung
phải ngực cô. Nói chung thì có thể tha thứ được, ai chả
biết mình không cố tình.
Chuyện xảy ra
thế này:
Bốn năm trước,
tôi mới vào đại học, tham gia nhóm sinh hoạt ngoại khoá
của khoa đó là vì các chị khoá trên dụ dỗ. Trong số đó
có một chị vô cùng xinh, đúng mẫu người phụ nữ mà tôi
thích, tuy ngực chị này chỉ cỡ B thôi (cup B). Tôi nghĩ, vào
nhóm sinh hoạt ngoại khoá, mình sẽ có cơ hội gần gũi với
chị ấy.
Tuần lễ thứ nhì sau
ngày nhập học, các chị khoá trên đang chuẩn bị buổi
lễ đón tiếp sinh viên mới. Mọi người đang họp trong
văn phòng khoa về việc tổ chức kế hoạch sinh hoạt. Tôi
cố ý nói là tôi cũng sẽ đến giúp, cho nên hôm đó chỉ
có mỗi tôi là sinh viên năm thứ nhất. Thảo luận cả buổi
chiều tôi thấy nhạt phèo.
Hôm đó, chị
ấy mặc một cái áo màu beige bó sát người làm rõ đường
nét ngực và váy denim ngắn.
Trời! Tôi được
ngồi bên cạnh chị ấy, đúng ở vị trí có thể thấy rõ
ràng bộ ngực.
Mà chị ấy lại
mặc chiếc váy ngắn nữa.
Tôi sợ nếu
nhìn chị ấy chăm chú, chị ấy nhận biết thì mất mặt
lắm nên cứ ngắm chút, ngắm chút; thế mà mấy lần vẫn
bắt gặp chị ấy nhìn tôi cười làm tôi xấu hổ.
Thảo luận xong
thì phân nhóm bốn người, mỗi nhóm phải nhận một tiết
mục.
May mắn làm sao,
tôi lại ở trong nhóm của chị ấy, thật sung sướng quá
chừng!
Nhóm có tôi,
chị ấy và hai chị khác lo phần việc tiếp liệu.
Không ngờ còn
có việc xảy ra khiến tôi bất ngờ hơn. Hai chị tiếp liệu
bảo bây giờ phải đi chợ mua thực phẩm cho ngày mai đã;
vì thế chỉ còn tôi và chị ấy ở lại tập tiết mục.
Chúng tôi đi
đến địa điểm tổ chức cho ngày mai. Đó là một góc phòng
học. Chúng tôi tập một trò chơi tập thể nhàm chán là thổi
một quả bóng bàn, và phải thổi làm sao cho nó bay ra khỏi
cái cốc chứa toàn bột mì.
Chúng tôi tập
mười phút.
Nói thật là
vì chị ấy cầm cốc quá sâu tôi thổi mãi chả được. Thế
rồi chị ấy bảo: “Để chị thổi xem nào, có khi chị thổi
được.”
Hồi đó tôi
mới vào đại học, chả hiểu gì việc đời; chứ nếu bây
giờ mà nghe câu đó, phải có đến 20% là nghĩ đến việc...
thổi kia và 80% còn lại là... bị ăn tát, ha ha ha.
Rồi chị ấy
thổi mãi cũng chả được. Tức mình, chị liền dùng sức
thổi mạnh một cái. Những ai chơi trò này rồi đều biết
nếu thổi mạnh, bóng không bay mà bột mì bay mù mịt trắng
cả mặt.
Tôi vội vã vớ
chai nước suối giúp chị ấy rửa mặt. Khi chị ấy rửa
mặt, nước bò từ mặt xuống cổ rồi lẳng lặng thấm ướt
ngực áo, chiếc áo màu beige càng bó sát người hơn, thấp
thoáng thấy được cả một chút thêu ở rìa áo lót. Tôi
xấu hổ kinh khủng vội quay mặt sang phía khác. Có lẽ nhận
ra phản ứng khác lạ của tôi, chị liền sát tới hỏi tôi,
“Em làm sao thế?”
Tôi vội vã chối
biến, “Không, không sao cả.”
Áo chị ấy ướt
một mảng ngực nhỏ; phần ướt làm chiếc áo bó lộ ra một
khoảng ngực đẹp tuyệt. Tôi nhìn thấy thì hồi hộp quá,
vừa xấu hổ vừa muốn nhìn thêm nhưng lại sợ chị ấy
biết, tôi mới vội vã quay phắt đầu sang hướng khác.
Chị ấy rửa
mặt xong, không biết ra áo bị ướt một khoảng mà chỉ nhận
ra tôi đang lúng túng. Chị ấy tiến đến hỏi tôi, “Em làm
sao thế?”
Tôi bảo, “Không
sao, em không sao ạ,” nhưng tôi vẫn không dám quay mặt lại.
Chị ấy bèn
kéo tay tôi hỏi, “Em làm sao thế hả? Em khó ở à?”
Tôi bất ngờ
bị nắm cánh tay thì... giật thót mình, vội vã giằng ra khỏi
cái nắm tay của chị ấy... và cái giằng ấy làm tay tôi
đập vào ngực chị ấy. Tôi chỉ cảm thấy ướt và mềm
mềm, hơi đàn hồi. Tôi sợ hãi rụt tay vào.
Khi ấy, một
sự im lặng tuyệt đối.
Đầu óc tôi trống
rỗng. Tôi nghĩ thầm, “Thôi chết rồi, chạm phải ngực
của chị khoá trên rồi. Vừa mới lên đại học đã gặp
phải rắc rối này rồi. Nếu chị ấy cho rằng tôi là một
con yêu râu xanh và chuyện này lọt ra ngoài, sau này tôi...biết
sống ra sao?”
Rồi tôi nghĩ đến
việc chị ấy có thể gọi cảnh sát tới bắt tôi nữa.
Tôi càng nghĩ càng hình dung ra những khả dĩ đáng sợ nhất.
Chị ấy chạm
nhẹ vào vai tôi.
Tôi quay hẳn
lưng lại phía chị ấy, chị ấy bảo:
- Xin lỗi, chị
không cố ý.
Tôi sững cả
người, quay lại nhìn chị ấy nghi ngờ.
Chị ấy:
- Chị vừa kéo
tay làm em giật mình sợ à?
Thế mà tôi cứ
tưởng chị ấy sẽ trách việc tôi vừa chạm phải ngực.
Chị ấy không nhận biết hay chị ấy biết mà giả vờ nói
lảng đi cho đỡ ngượng?
Tôi càng lúc
càng lo lắng, làm sao mà tự dưng lại buột mồm:
- Xin lỗi, lúc
nãy không phải em cố ý giằng tay ra.
Chị ấy bảo:
- Có gì đâu...
Tôi bảo:
- Lúc nãy em vô
tình chạm phải ngực chị, em xin lỗi.
Chị ấy:
- Hả?
Cúi đầu nhìn
xuống áo, thấy áo trong suốt bây giờ mới phát hiện ra,
vội vã quay quay người đi giấu.
Tôi lúng túng
mở ba lô của tôi tìm xem có giấy ăn không để đưa chị
ấy, tìm mãi chẳng thấy.
Tôi bảo chị ấy,
“Em đi toa-lét mua gói giấy lau áo.”
Chị ấy im lặng.
Tôi nghĩ, “Chết
mẹ tôi không cơ chứ, lúc nãy chị ấy không biết thì thôi,
sao lại tự dưng lạy ông con ở bụi này!”
Chạy vội ra toa-lét.
Điên, đến nơi mới nghĩ ra là quên không mang tiền, lại
chạy vào phòng học lấy ví.
Gặp mắt chị ấy,
tôi ngượng bảo, “Em quên lấy tiền xu.”
Chị ấy bỗng
cười. Chị ấy cười đẹp cực, làm tôi hơi xao xuyến.
Chị đi tới
vỗ vai tôi: “Đi nào, chị có tiền.”
Thế là… hai
chúng tôi cùng đi vào toa-lét!
Sau, chị ấy
sửa sang xong, đi ra. Chúng tôi quay về phòng học lấy đồ
rồi lên văn phòng khoa. Ai ngờ, văn phòng khoa đã khoá cửa
mà áo và chìa khoá nhà của chị ấy đều để trong
văn phòng rồi. Tôi lúc ấy chả biết làm thế nào.
Chị ấy hỏi
tôi có xe không, tôi gật đầu. Chị bảo, “Thế thì chúng
ta đi dạo tí đi, muộn một chút quay về xem có ai không.”
Tôi vừa đến
Cao Hùng, chỗ nào cũng lạ. Chị ấy bảo, “Thế để chị
đưa em đi giới thiệu Cao Hùng nhé.”
Tôi lái xe theo
chỉ dẫn của chị. Lúc đi đường rất ít nói chuyện, vì
chúng tôi không thân, lại chả có đề tài gì.
Tôi nghĩ mãi
có nên mở lời trước không. Nhưng mà, vừa nãy đụng vào
ngực người ta, ngại quá. Ai dám mở mồm?
Chúng tôi cứ
đi như thế đến tận Đại học Trung Sơn. Tôi dắt xe lên
phà.
Thế thôi, tôi
vốn ban đầu chỉ định kể lại chuyện, tôi đã vô ý chạm
phải ngực con gái thế nào thôi. Ngực thì…đã chạm rồi,
câu chuyện đến đây là hết!
(Xin lỗi bà
con thì đấy, ngực thì đã chạm rồi chuyện hết rồi còn
lại... chỉ là mối tình đầu của tôi những năm đại học).
Tôi cùng chị
ấy đến trường Trung Sơn.
Tôi run run dắt
xe máy lên phà từ vịnh qua đảo. Lần đầu tiên đi phà,
lỡ phi cả xe xuống biển thì…
Phà khởi động,
chị ấy dựa vào lan can gió biển thổi bay mái tóc, nhẹ nhàng
xôn xao. Nắng chiều sáng lên trên gương mặt chị ấy hơi
u sầu, chị ấy quay lại nói gì với tôi thế là phát hiện
tôi đang chằm chằm nhìn chị ấy, tôi bị giật mình một
cái, chị ấy cười:
- Em lại nhìn
trộm chị rồi.
- Làm gì có!
- Thế hôm nay
không phải là em toàn nhìn trộm chị à? - nghiêng đầu cười
mím mím nói với tôi.
Ngượng kinh khủng,
tôi vờ mải ngắm sóng.
Rồi đến đảo
Kỳ Kim, chúng tôi tới bãi biển Kỳ Kim. Bỏ giầy treo lên
xe máy, cả hai đi xuống bãi cát, dọc bờ cát không nói gì.
Đi tới tận đầu kia của bãi, nơi có công viên cối xay gió
rồi quay về chỗ cũ… hoàn toàn ko nói một câu!
Cuối cùng chị
ấy mở lời trước:
- Em thấy chị
có xinh không?
Tôi dừng lại
nghi hoặc, chị ấy quay về phía tôi cười mỉm, tôi bảo:
- Chị đẹp lắm,
rất có phong cách, hẳn chị có nhiều người theo đuổi.
Nghe tới đó,
chị ấy ko cười nữa quỳ xuống, bất động…
Tôi nghĩ: "Ối
mẹ ơi, mình lại nói hớ cái gì rồi! Khen gái đẹp thì gái
phải vui chứ nhỉ?"
Chị ấy quỳ
xuống, run rẩy khe khẽ. Tôi cũng quỳ theo. Phát hiện ra chị
ấy đang khóc.
Tôi sợ… tôi
chả hiểu tôi đã làm gì nên tội, nói nhầm câu nào. Tôi
vội vã rút trong túi ra gói khăn giấy lúc nãy mua.
Chị ấy nói:
- Xin lỗi, tự
nhiên mình lại khóc, làm bạn khó xử.
Tôi cúi đầu
không nói.
Sóng đập tới
nơi chúng tôi quỳ bắt đầu làm ướt quần áo cả hai...
nhưng chúng tôi vẫn ngồi bất động. Rồi, tôi ko biết tôi
lấy từ đâu ra dũng khí tôi đã ôm lấy chị ấy…
Một đứa con
trai quen chưa mấy ngày, một người con gái còn chưa hiểu
nhau chị ấy không hề chống cự, mà lại tựa vào tôi, để
tôi ôm.
Có lẽ phải
10 phút.
Có lẽ vì phải
quỳ, chân tôi bắt đầu tê dần, trong khi chị ấy cứ bất
động trong lòng tôi và cứ thổn thức khóc mãi.
Chân tôi tê,
đến mức cứ run bần bật.
Chị ấy ngửa
đầu lên hỏi tôi: “Sao thế?”
Tôi ngồi bệt
xuống cát, bảo… chân tôi bị tê quá rồi! thế là chị
ấy cười một lúc... Bây giờ tôi đã bạo dạn hơn, kề
sát môi chị ấy. Chị ấy dùng tay đẩy tôi ra… nhưng tay
kia lại vẫn nắm tay tôi.
- Xin lỗi!, cả
hai cùng nói một lượt.
Rồi màu trời
tối dần, chị ấy bảo về thôi. Trên đường về chúng tôi
im lặng... nhưng trên đường về, chị ấy... ôm tôi.
Bây giờ mới
nhớ ra là chìa khoá và áo khoác của chị ấy vẫn còn ở
trường!
Về trường chúng
tôi vội vã lên khoa. Văn phòng khoá kín, mọi người đã về
hết. Chúng tôi đứng bơ vơ giữa khoa vắng. Tôi hỏi chị
ấy, “Trời! Bây giờ phải làm sao đây nhỉ?”
Chị ấy cúi
đầu nói:
- Thế có thể
đến chỗ bạn không?
Tôi sững sờ,
giả vờ chưa nghe thấy gì, nghĩ bụng, “Chết rồi trời
ơi! Thế này là thế nào nhỉ?”
Vừa vui mừng
vừa… lo kinh khủng.
Vui vì chị ấy
là người tôi thích lâu rồi, phải chăng chị ấy cũng …
thích tôi nhỉ? Lo là vì... tôi đang ở trong ký túc xá.
Làm sao, làm thế
nào bây giờ?
Tôi thì ở ký
túc, mà chị ấy lại bảo đi đến chỗ tôi. Nhưng mà chị
ấy cũng không về nhà được…
Chị ấy hỏi
lại:
- Có thể đến
chỗ bạn không?
Tôi thật thà
bảo, “Em đang ở trong ký túc, nhưng mà…”
Tôi cũng không
thể để lỡ cơ hội vàng ở cùng chị ấy nên tôi bảo:
“Chị chờ em tí.”
Tôi chạy đi
gọi điện thoại cho các bạn cùng phòng.
Ha ha ha ha ha ha
ha ha ha ha ha!
Bọn nó đều
mới vào đại học, được kỳ nghỉ cuối tuần đều đã
về nhà cả. Bọn nó về nhà hết rồi, hôm nay chỉ còn mỗi
tôi. Tôi nói cho chị ấy biết là có thể về phòng ký túc
của tôi. Chị ấy ngập ngừng:
- Nhưng… nữ
sinh cũng không được vào qua đêm ở ký túc nam.
Tôi buột miệng:
- À… Chị còn
định ngủ đêm ở phòng em hả?
Phần 2:
Tôi nghe thấy
tiếng nước róc rách trong buồng tắm, tiếng nước rơi làm
đầu óc tôi mê man mụ mị đi, đầu óc toàn hình ảnh chị
ấy mặc cái áo bó sát màu beige ướt dính vào người. Tôi
đành mở máy tính ra, bật chút nhạc.
Chị ấy cúi
đầu không nói gì. Nói thật, lúc đó trong lòng tôi rất đắn
đo (nếu mà là tôi bây giờ í à, phải 80% nghĩ ngay rằng:
chết mẹ, nó định lấy mình ra làm bố cái thai của nó).
Rồi chúng tôi
đi ra ngoài kiếm chút gì ăn, định đợi 2 giờ sáng quản
lý ký túc đi ngủ sẽ lén lút dẫn chị ấy vào ký túc xá.
Lúc đó tôi từng
nghĩ, sao chị ấy lại không gọi điện cho các bạn bè nhờ
giúp đỡ nhỉ, đến ngủ nhà bạn đi. Tôi không hỏi, sợ
chị ấy đổi ý.
Tôi nghĩ tôi
còn đen tối hơn chị ấy.
Ăn xong chúng
tôi về trường, ngồi ở sân bóng rổ xem người ta chơi bóng.
Chúng tôi tán đủ thứ chuyện, chị ấy bảo: “Mình có một
người bạn trai đã yêu nhau hai năm rồi.”
Trái tim tôi lạnh
cóng!
Nhưng sao nói
đến bạn trai mà mặt chị ấy lạnh tanh?
Hoá ra, người
yêu chị ấy đang du học ở trường UCLA bên Mỹ. Hai người
chỉ liên lạc qua MSN messenger và E-Mail. Hai năm nay, chỉ gặp
nhau 2 lần, đều là trong kỳ nghỉ mùa đông. Anh kia quay về
Đài Loan, rồi cũng vì lệch múi giờ, lên mạng thường chẳng
gặp nhau, nên chỉ còn dùng mail. Nhưng anh kia thường ít khi
trả lời mail của chị ấy mà lại còn toàn viết mail bằng
Anh ngữ, chị ấy không đọc được cũng chẳng dám nhờ ai
dịch hộ vì đó là thư tình.
Hồi đó, tôi
còn dùng YIM (Ở Đài Loan, YIM là một dịch vụ lạc hậu,
rất ít người dùng YIM, thậm chí rất nhiều người không
biết trên đời có YIM, chỉ toàn chat bằng MSN) tôi còn chả
biết MSN là gì…
Bạn bè chị
ấy đều khuyên chị ấy chia tay anh kia cho xong, yêu mà xa nhau
thế thì khổ quá. Tôi cũng nói với chị ấy:
- Đúng đấy
chị ạ, sao chị không chia tay đi, có khi anh ta có bồ ở bên
đó rồi.
Nói xong thì tôi
hối hận. Sao tôi tiểu nhân quá. Tôi không quen anh người
yêu của chị, vậy thì tại sao tôi lại đi nói xấu anh ta.
Không ngờ chị
ấy lại bắt đầu khóc. Chị ấy bảo:
- Tại vì ngày
xưa, mình tỏ tình trước với anh ấy, khó khăn lắm rồi
mới yêu được anh ấy, bây giờ mình không thể vì xa cách
thì lại đòi chia tay, như thế thật không hay ho lắm. Mình
muốn tiếp tục chờ đợi anh ấy, nhưng trong lòng mình sợ
hãi, mình cực kỳ do dự. Chí ít, mình cũng sẽ chờ chính
miệng anh ấy nói ra câu đòi chia tay thì mình mới chia tay.
Nghe hết lời
chị ấy tôi nghĩ về mấy mối tình thời học phổ thông
của tôi, thật đúng là trẻ con học đòi yêu đương
nhăng nhít hoàn toàn không hiểu không biết và chưa đủ
chín chắn.
Tôi chả biết
an ủi chị ấy ra sao, chỉ biết liên tục đưa giấy ăn cho
chị ấy. Tôi nghĩ lúc đó tôi chỉ có thể làm thế cho chị.
Giấy ăn rồi cũng hết, tôi bảo: “Chị ngồi chờ em ở
đây nhé, em đi mua hộp khăn giấy về ngay thôi.” Mắt chị
ấy mắt đỏ hoe. Chị nhìn tôi dịu dàng gật đầu.
Tôi rất không
nỡ rời chị.
Chạy thật nhanh
đi mua khăn giấy, mua xong chạy ngay về sân bóng rổ thì thấy
chị ấy đã không còn ngồi ở chỗ đó nữa. Và những người
vừa đánh bóng rổ trên sân bỗng đi đâu hết rồi? Vừa
nãy trên sân còn nhiều người mà?
Tôi nhìn đồng
hồ. Thôi chết! Một giờ sáng rồi! Thảo nào hoá ra tôi đã
tán với chị ấy lâu thế.
Nhưng chị ấy
đâu rồi? Chị ấy chạy đâu? Tôi nhìn khắp nơi, ngó ngiêng,
nhớn nhác!
Tôi thấy chị
ấy đi từ góc xa nhất của sân banh đi tới, trên tay còn
cầm máy điện thoại di động. Chị ấy nói:
- Xin lỗi, bạn
cùng phòng vừa gọi điện cho mình xong...
Tôi hỏi:
- Chị phải về
à?
Nói xong thì tự
chửi mình ngu, vừa nãy đang nghĩ là đừng nhắc chị ấy đi
kiếm bạn ngủ nhờ qua đêm giờ lại tự mồm mình nói
ra nhé!
Chị ấy lại
đáp:
- Thế không phải
mình đã thu xếp qua chỗ bạn sao?
Tôi cười ngu
ngu, lấy can đảm cầm lấy tay chị ấy. Chị ấy cũng để
cho tôi dắt, dắt về... ký túc xá nam.
Tôi bảo chị
ấy đứng ngoài chờ, tôi vào trước xem quản lý ký túc ngủ
chưa.
Ôi may quá là
may, ngủ rồi, phòng quản lý chả có ai. Có lẽ là vì ngày
nghỉ cuối tuần nên nghỉ sớm chăng.
Tôi nhìn các
máy quay camera xung quanh, thực ra là để cho chị ấy hiểu
ngầm rằng, cúi thấp xuống, đừng để máy camera thấy người.
Chúng tôi cũng không dám đi thang máy, sợ camera thu hình lại.
Thế là bước
từng bước, leo cầu thang lên tầng năm. Mọi người chắc
ngủ rồi, tuần này sinh viên mới về nhà hết, tốt quá.
Tôi nắm tay chị
ấy đi thật nhanh về phòng, rút chìa thật nhanh, mở khoá
xong chui tọt vào khoá cửa thật chặt.
Chị ấy giống
hệt như Lưu đại gia đi thăm đại quan viên, chui được vào
phòng con trai, rất tò mò. May quá phòng tôi toàn con trai mới
nhập học, đồ đạc còn chưa kịp loạn xà ngầu, nền nhà
còn rất sạch, mà may cũng chẳng có quần sịp treo lủng lẳng
trong phòng.
Tôi bảo chị
đi tắm trước đi, dù sao thì lúc ở bên bờ biển cũng ướt
hết người rồi. Quần áo tuy khô nhưng vẫn dính nhớp nhớp
vào người.
Chị ấy đi vào
buồng tắm!
Một mình tôi
vừa sướng vừa sợ, lại thấy có chút kinh hãi...
Tôi nghe thấy
tiếng nước róc rách trong buồng tắm. Tiếng nước rơi làm
đầu óc tôi mê man mụ mị đi, đầu óc toàn hình ảnh chị
ấy mặc cái áo bó sát màu beige ướt dính vào người. Tôi
đành mở máy tính ra, bật chút nhạc.
Căn phòng này
bức bí quá, nó làm mình tự mình nghĩ ngợi điên đảo.
Đột nhiên tôi
sực nhớ ra: chị ấy tắm xong thì làm gì có quần áo mà
mặc?
Tôi tìm trong
tủ áo tôi một chiếc áo phông sạch sẽ không ám mùi mồ
hôi và một chiếc quần đùi vì làm sao có thể đẻ ra trong
tủ áo lót quần lót của phụ nữ nhỉ!
Tôi cầm thêm
chiếc khăn mặt tắm, đi đến gõ cửa buồng tắm.
Ngờ đâu đúng
lúc đó chị ấy cũng mở cửa buồng tắm ra. Chị ấy giật
thót mình, tôi cũng bị giật mình vì chị ấy làm sao ngờ
được tôi đang đứng trước cửa. Chị vội vã đóng sập
cửa lại.
Tôi thì đánh
rơi tất cả quần áo xuống đất.
Chị ấy lại
he hé cửa, thò đầu ra:
- Bạn đang nhìn
trộm mình à?
Tôi cuống quýt
nhặt quần áo lên:
- Đâu em đâu
có, đúng lúc em định mang đồ tới cho chị mặc.
Chị ấy cười
trong khe cửa hẹp:
- Thật ư?
Phần 3:
Trong lòng tôi
hơi buồn, có lẽ đó là thư người yêu của chị ấy gửi.
Tôi tự dặn mình, chị ấy đã có bạn trai rồi, thôi mình
đừng mong chờ gì nữa!
Tôi đáp:
- Thế thì chị
khỏi mặc. Tôi nói xong, quay đi.
Chị ấy “Á”
một tiếng, vội mở cửa vươn tay chộp lấy tôi:
- Chờ đã!
Tôi quay đầu:
- Ha ha, tưởng
chị không cần mặc nữa...
Soi vào rèm mắt
tôi là nửa người chị ấy.
Tuy không lộ
điểm nào nhưng những giọt nước to lóng lánh trên da chị
ấy và hơi nước mù mịt trong phòng tắm, nét lượn của
thân thể, mái tóc hơi bết ướt, làm tôi đứng chết sững.
Chị ấy nhìn
tôi hỏi:
- Thật sự không
cho mặc?
Tôi hồi tỉnh,
đưa quần áo cho chị rồi vội vã quay người đi ra ngồi
máy tính.
Chị ấy mặc
xong đồ bước từ buồng tắm ra; tôi vờ không có gì, cứ
lên mạng.
Chị ấy kéo
chiếc ghế ngồi xuống cạnh tôi lau tóc ướt:
- Đến lượt
bạn tắm.
Tôi đứng dậy
tìm máy sấy tóc cho chị. Khi tôi đưa máy sấy cho chị ấy
mới phát hiện chị ấy mặc quần áo tôi quá rộng, áo hoàn
toàn che mất quần...
Tôi cầm quần
áo tôi vội vã chạy vào buồng tắm, nhìn thấy quần áo và
đồ lót của chị ấy vẫn còn treo trong buồng tắm. Tôi cố
tình quay đi, giả vờ không thấy gì. Tôi không thể để cho
chị ấy nghĩ tôi là thằng hiếu sắc.
Bật vòi hoa sen,
những dòng nước lạnh làm tôi bình tĩnh lại. Tiếng nước
lẫn tiếng nhạc phòng ngoài và tiếng máy sấy tóc ồn ào.
Tôi hoang mang tắm thật nhanh rồi chui ra.
Chị ấy đang
lên mạng.
Tôi đứng gần
lấy cớ sấy tóc, thực ra là liếc nhìn trộm chị... Chị
ấy đang xem một bức thư, toàn chữ Anh.
Trong lòng tôi
hơi buồn, có lẽ đó là thư người yêu của chị ấy gửi.
Tôi tự dặn mình, chị ấy đã có bạn trai rồi, thôi mình
đừng mong chờ gì nữa!
Tôi sấy tóc
xong, gian phòng chỉ còn lại tiếng nhạc.
Chị ấy chợt
hỏi:
- Bạn có biết
Anh ngữ không? Có thể dịch hộ mình bức thư này không?
Tôi hỏi lại:
- Vốn Anh ngữ
của em tồi lắm, mà đây lại là thư của chị, làm thế
có tiện không?
Chị ấy nói:
- Không sao đâu.
Bạn dịch cho mình với.
Tôi nói:
- Hay là em dùng
từ điển song ngữ Dr.Eye giúp chị dịch, chị tự xem nội
dung, mỗi tội có thể nội dung không chính xác lắm.
Chị ấy gật
đầu, tôi giúp chị dịch bằng phần mềm, xong ngồi bên,
bật máy tính của thằng giường bên. Chị ấy đọc thư.
Thằng giường
bên mất dạy thật, màn hình nó toàn gái mặc bikini, hại
tôi lại liên tưởng tới hình dáng chị ấy trong buồng tắm.
Tôi vội vàng bật IE che lấp cái màn hình chết tiệt đi.
Một lúc sau, tôi len lén nhìn chị. Trời! chị ấy đang khóc,
lại khóc rồi, trời ạ!
Tôi đứng dậy
lấy giấy ăn:
- Chị không sao
chứ? Sao thế ạ?
Chị ấy lau nước
mắt. Bức thư kia có lẽ là thư của người yêu chị ấy
gửi. Viết gì nhỉ? Chị ấy vì sao xem xong lại khóc?
Tôi đưa khăn
giấy cho chị, đồng thời lén xem màn hình, toàn một thứ
Hoa ngữ dịch bằng máy trúc trắc... rất khó xem.
Chị ấy càng
khóc càng nức nở to hơn.
Tôi cũng chả
biết làm sao nữa; tôi quỳ xuống chân ghế cạnh chị ấy,
nắm tay chị ấy hỏi:
- Chị không sao
chứ? Sao thế ạ?
Chị khóc:
- Anh ấy bảo
mình nên quên anh ấy đi.
Tôi quay sang xem
màn hình, nội dung bức thư đại khái là: chàng người yêu
của chị ấy mong rằng, chị đừng lãng phí thêm thời
gian cho anh ta nữa. Xa nhau thế này mà yêu đương thì thật
khó, rồi bảo chị ấy quên anh ta đi.
Giây phút ấy
tôi chỉ có thể nhìn chị ấy khóc. Tôi chỉ biết đưa khăn
giấy cho chị thôi, tôi chẳng thể làm gì được cho chị
ấy. Tôi đưa tay vén mái tóc của chị ấy lên, đưa khăn
thấm khô đôi mắt. Tôi hôn lên trán chị ấy. Rồi hôn lên
đôi môi. Lần này thì chị ấy không đẩy tôi ra.
Tôi ôm chị ấy
vào lòng; chị ấy cũng ôm chặt tôi, và lại khóc nức nở.
Tôi nghĩ, nếu lúc này tôi nhân thời cơ mà chiếm đoạt người
con gái, thì tôi thật ti tiện.
Khóc, khóc, khóc
đến khi chị ấy không còn hơi sức. Nhè nhẹ đẩy tôi ra,
chị ấy đi vào buồng tắm.
Tôi tắt màn
hình. Không muốn chị ấy đi ra lại phải đọc lại những
dòng chữ kia. Chị ấy đi ra, mắt còn đỏ hoe, nói với tôi:
- Xin lỗi, mình
không sao đâu.
Tôi mỉm cười,
hỏi chị mệt rồi phải không. Chị ấy gật đầu. Tôi bò
lên cái giường tầng của tôi sửa soạn chăn gối cho chị.
Tôi bò sang ngủ chỗ của thằng giường bên.
Khi tôi vừa định
nằm xuống chị ấy hỏi:
- Bạn không ngủ
bên này ư?
Tôi im lặng:
- Thế này không
tốt, dù sao thì… Dù sao thì…
Phần 4:
Tôi cố chịu
đựng cánh tay tê mỏi, không dám để chị ấy bị đánh thức
nhưng mà thật sự là tay tôi tê hết chịu nổi rồi. Tay tôi
run bần bật. Thế là chị ấy tỉnh dậy. Tôi vội vã
giả vờ nhắm mắt đang ngủ.
Vốn định bảo,
dù sao thì chị cũng đã là người có bạn trai rồi, nhưng
tôi không nói ra được đành sửa lại:
- Dù sao thì chị
cũng là con gái, không thể ngủ chung với con trai.
Và chúng tôi
đều nằm xuống. Rất lâu, rất lâu sau, tôi không sao ngủ
được, hai mắt chong chong nhìn lên trần nhà, không ngủ nổi.
Tôi nhớ cái áo màu beige bó sát lấy người chị. Và lúc
chị ấy ló đầu ra từ phòng tắm mù mịt hơi nước. Và
lúc chị ấy…
- Bạn ngủ rồi
à?
Thì ra chị ấy
cũng không ngủ được. Tôi trả lời:
- Chưa, em không
ngủ được.
Chị ấy nói:
- Thế thì chúng
mình trò chuyện đi!
Tôi đáp:
- Vâng, chị thích
nói chuyện gì?
- Mình cũng chả
biết!
Tôi không hiểu
có điều gì đó làm tôi nói:
- Thế… Em có
thể ngủ với chị không?
Chị ấy:
- Ừ...
Tôi chầm chậm
bò sang giường tôi, chị ấy nép vào dành một khoảng. Tôi
chui vào trong chăn, chạm vào chân chị ấy. Tôi nói:
- Chân chị lạnh
quá kìa! Máy lạnh mở quá lạnh à? Em điều chỉnh chút nhé!
Chị ấy nhẹ
nhẹ nép vào lưng tôi:
- Như thế này
thì không còn lạnh nữa!
Tôi ngượng ngùng
khắp người. Quay sang nhìn chị và hôn. Có ý để chị nhấc
đầu lên, tôi đệm cánh tay xuống ôm chị. Chị ấy quay lại
và nằm trong lòng tôi. Tôi nhìn thấy khe ngực rồi, tôi đã
nhìn thấy khe ngực rồi!
Lúc ấy, nghĩ
ra chị đã để lại toàn bộ quần áo trong buồng tắm, tức
là trong chiếc áo của tôi, chị không còn gì che chắn nữa.
Tôi lại bắt
đầu cuống, và thậm chí bắt đầu run rẩy. Bởi tôi biết
trong áo kia là chị ấy. Tôi cuống và thậm chí run lên.
Chị ấy hỏi:
- Bạn rét à?
Tôi lắc đầu.
Chị ấy lại
hỏi:
- Bạn ôm mình
tay có bị tê không?
Tôi lại lắc
đầu.
- Thế rốt cuộc
là bạn bị làm sao thế?
Tôi cúi gằm
xuống nói lí nhí:
- Chị chẳng
mặc gì.
Chị ấy cười
và ôm tôi nói:
- Chỉ hôm nay
thôi. Với mình, ôm mình, hôn mình đi.
Tôi nặng nề
nói:
- Em không phải
là một thứ đồ vật để chị thế chân!
Nhưng tôi vẫn
hôn chị, cái này gọi là "mồm thì bảo không mà thân thể
thì bảo có".
Nhưng cũng chỉ
là hôn mà thôi, tôi không dám tiến xa hơn một bước, cho
dù ngực chị ấy ở ngay trước mặt tôi, cho dù tôi vô cùng
muốn chạm vào, nhưng tôi cuối cùng vẫn không.
Tôi không có
quyền, vào những thời điểm này, lợi dụng hoàn cảnh của
chị ấy để…
Chị ấy ngủ
say trong lòng tôi, mà tôi thì cứ thao thức. Tôi ngắm nhìn
chị ấy ngủ. Tôi thấy sự bình yên. Tôi chỉ nghĩ, vì sao
một cô gái tuyệt thế này mà lại có thằng người yêu muốn
bỏ rơi.
***
Buổi sáng là
một trận tê bại, tay tôi đơ đứ đừ. Đêm qua ôm chị
ấy ngủ, tay bị đè tê liệt cả đêm. Tôi nhìn, chị ấy
vẫn còn say giấc. Tôi cố chịu đựng cánh tay tê mỏi, không
dám để chị ấy bị đánh thức nhưng mà thật sự là…
tay tôi tê hết chịu nổi rồi. Tay tôi run bần bật. Thế
là chị ấy tỉnh dậy. Tôi vội vã giả vờ nhắm mắt đang
ngủ.
Chị ấy tỉnh
dậy, dùng tay vuốt ve gương mặt tôi, hôn lên trán tôi. Tôi
mở mắt và hôn lại chị. Chị ấy dường như bị giật mình
nhưng cũng không kháng cự tôi. Vì thế chúng tôi nằm ôm chặt,
hôn lên trán, hôn lên gò má, lên môi… Tôi hôn dần xuống
cổ chị ấy và đôi tay lặng lẽ đi từ eo lên.
Tôi để tay trên
ngực chị ấy và qua áo có thể cảm nhận hơi thở của chị.
Đầu óc tôi
lại có hình ảnh, chị ấy ló đầu ra từ trong buồng tắm.
Những ngón tay chạm nhẹ. Tôi hôn lên đôi tai:
- Em có thể không?
Chị ấy gật
đầu và tay tôi chạm làn da mịn màng. Bỗng dưng chị ấy
cười phá lên:
- Mình sợ buồn!
Tay tôi dừng
lại và rút ra khỏi áo. Tôi nói:
- Em xin lỗi,
đáng lẽ em không nên như thế này.
Chị ấy im lặng…
Phần 5:
Chị ấy là
một người con gái tốt. Tôi đã trân trọng từng giây khắc
chúng tôi ở bên nhau vì tôi biết rõ, có thể một ngày nào
đó có thể sẽ…
Đã từng ở
trước mắt tôi, bầu ngực ấy. Nhưng tôi đã không dám chạm
vào. Cho đến sau này, khi tôi đã mất chị ấy, đó là cái
điều làm tôi đau đớn nhất trong cuộc sống, cũng có thể
nói là trong tuổi trẻ này của tôi. Nếu như số phận cho
tôi thêm một cơ hội nữa thôi chắc chắn tôi sẽ nói với
chị ấy rằng…
Chúng tôi nằm
yên bên nhau. Sáng muộn, cả hai đều đói. Dậy rửa mặt
đánh răng, trong phòng tắm lại thấy những quần áo lót treo
trên cửa buồng kia. Tôi nghĩ: đây không phải là giấc mơ,
thế mà sao tôi ngu thế, cơ hội đã qua mất rồi. Bước ra,
chị ấy ngồi trước máy tính, tôi vỗ vai nói, “Chị đi
đánh răng đi.” Nghĩ ra chị ấy không có bàn chải, tôi chạy
xuống tiệm tạp hoá tầng dưới mua bàn chải cho chị.
Gọn gàng chỉnh
chu xong, chúng tôi rất tự nhiên nắm tay nhau đi ăn sáng.
Những ấn tượng
khi đó của tôi vô cùng sâu sắc, nhớ rõ chị ấy gọi
một suất bánh mì lát nướng dày phết sô cô la và thêm
trứng, một tách trà đen nóng. Tôi gọi bánh trứng rán kẹp
cá hồi và cà phê đá. Tôi ăn hết bánh trứng rất nhanh.
Chị ấy đưa tôi nốt miếng bánh mì ăn chưa hết:
- Bạn có vẻ
chưa no, chỗ này để cho bạn đấy!
Tôi nghĩ lẩn
thẩn, thế này không phải là coi như hai đứa hôn gián tiếp
ư?
Rồi lại nghĩ,
mình là một thằng rất ngu, tối qua không phải là đã từng
hôn thật sao, giờ vẫn còn lưu luyến cả cái hôn gián tiếp.
Ăn xong, đi về
ký túc xá của nữ… Hai chúng tôi dừng lại đứng trước
cổng ký túc hồi lâu nắm tay không muốn rời. Vì sao mới
ngày hôm qua còn là hai kẻ xa lạ mà hôm nay đã như đôi tình
nhân thế này nhỉ, chính tôi cũng thấy lạ lùng… nhưng tôi
cũng vẫn sẽ nói với chị ấy nỗi niềm của tôi.
- Em rất thích
chị, nhưng em biết chuyện của ngày hôm qua chỉ là…
Chị ấy cúi
đầu.
- Chỉ là những
gì em muốn an ủi chị, đó không phải là quan hệ nam nữ
như những đôi tình nhân.
Chị ấy vẫn
cúi gằm xuống.
- Em xin lỗi.
Đêm qua đáng lẽ em không nên lợi dụng hoàn cảnh, vào giây
phút chị yếu đuối nhất…
Chị ấy cúi
gập đầu.
- Em…
Chị ấy ngẩng
đầu lên nhìn tôi, vội vã nắm lấy tay tôi thật chặt.
- Em vẫn hy vọng
chị sẽ nối thử lại với người yêu của chị, cứ thử
xem có quay lại với nhau không. Dù sao, mối tình hai năm vẫn
quí giá hơn, chắc là đầy những kỷ niệm của hai người.
Mắt chị ấy
bắt đầu đỏ lên, tôi mới thấy tôi lại nói nhầm lời
mất rồi. Hai năm nay họ chỉ gặp nhau có mỗi hai lần, lấy
đâu ra kỷ niệm nhỉ.
- Xin lỗi, em
chỉ định bảo…
Nước mắt chị
ấy bắt đầu rơi. Tôi thấy buồn, không muốn rời chị ấy:
- Chỉ là vì
em không muốn trở thành đồ vật thế thân cho anh ấy, mà
em muốn được chị yêu em thật lòng cơ.
Chị ấy ôm tôi.
Chị nói:
- Xin lỗi, trong
lòng mình giờ đây đang rất hỗn loạn. Nhưng vì sao vào những
lúc mình đau buồn nhất thì bạn lại là người ở bên cạnh
để an ủi mình, chứ không phải là anh người yêu hai năm
kia.
Chị ấy nói
tiếp:
- Mình không muốn
chỉ là đêm qua mà thôi...
Tôi đáp:
- Em sẽ ở bên
chị mãi mãi.
Và chúng tôi
yêu nhau suốt nửa năm.
Cho đến một
ngày…
Yêu chị ấy
nửa năm, thời gian đó vô cùng hạnh phúc. Chúng tôi trải
qua mùa giáng sinh đầu tiên bên nhau ăn cơm vào Friday.
Nhưng đó cũng
là Giáng sinh cuối cùng của chúng tôi...
Chúng tôi cùng
nhau đón năm mới lần đầu tiên tại chính nơi chúng tôi
quen nhau lần đầu: đảo Kỳ Kim bắn pháo hoa. Cũng lại là
lần đón năm mới sau cùng.
Chị ấy, người
tôi yêu, hơn tôi một tuổi, đã dạy tôi rất nhiều điều
trong cuộc sống, chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm sống với
tôi. Chị ấy là một người con gái tốt. Tôi đã trân trọng
từng giây khắc chúng tôi ở bên nhau vì tôi biết rõ, có
thể một ngày nào đó có thể sẽ…
Khi đó là cuối
tháng Giêng. Học kỳ một kết thúc, mọi người chuẩn bị
thi cuối học kỳ thi xong còn về nhà nghỉ đông và nghỉ
Tết. Tôi rất sợ hãi cái ngày này sẽ đến thì là… bạn
trai của chị ấy, mỗi năm nghỉ đông đều bay về Đài Loan…
Dù sao thì hồi đó chị ấy đã không nói ra lời chia tay với
anh kia nên có thể coi họ mới chỉ tạm thời ngừng liên
lạc với nhau mà thôi. Và tôi có thể bị coi như chỉ là
một kẻ thứ ba xen ngang chuyện tình.
Thi xong môn cuối,
chúng tôi cùng bạn cùng phòng của chị ấy đi hát Karaoke.
Hát đến nửa chừng, điện thoại di động của chị ấy
đổ chuông. Chị ấy đang song ca với bạn cùng phòng. Nhạc
quá ầm ĩ, chị ấy không nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Tôi cầm máy lên xem, tên người gọi đến là David.
David là ai? Là
anh ta chăng?... Nếu đúng là anh ta, tôi phải làm gì bây giờ?
Tôi nhìn chị ấy; chị ấy đang hát với bạn bè có vẻ hào
hứng lắm. Tôi lén lút mở máy chị ấy ra, xoá ghi nhớ về
cuộc gọi vừa rồi. Cho dù là anh ta hay không phải là anh
ta, tôi cũng không muốn một David nào xuất hiện trước mặt
chị ấy. Chẳng ngờ, tôi luôn là đứa kém may mắn. Đúng
lúc đó, chị hát xong quay về chỗ. Chị ấy nhìn thấy tôi
đang cầm di động trên tay nên hỏi:
- Có người gọi
cho mình à?
Thôi rồi Lượm
ơi, cái gì phải đến thì không tránh được rồi. Tôi đành
đưa máy di động cho chị ấy.
Phần 6:
Tôi đưa chị
ấy về ký túc xá nam. Tôi hoàn toàn không có ý nghĩ trả
chị về ký túc nữ. Lại dắt chị ấy trốn tránh ống kính
soi mói của camera như cũ nhưng lần này, tôi cõng chị ấy
lên.
Chị ấy mở
máy xem ghi nhớ cuộc gọi đến, im lặng hồi lâu… (Đúng
là anh ta rồi chăng?)
Chị ấy nói:
- Mình phải ra
ngoài gọi điện một tí đã.
Tôi nghe thì vội
vã nắm tay chị ấy kéo lại:
- Chị đừng
đi.
Chị ấy bị
tôi kéo lại, giật cả mình, bạn chị ấy đều để ý sang
phía chúng tôi. Bài hát đang hát đến nửa chừng dừng lại.
Chị ấy bảo:
- Không có chuyện
gì đâu, mình chỉ đi gọi lại cho một cú điện thoại thôi,
đừng lo.
Chị vừa cười
vừa bước ra khỏi phòng Karaoke. Tôi cúi đầu trầm ngâm.
Trong phòng, những nhạc và những lời ca quay vòng bên tai
tôi. Tôi lại bắt đầu đi trong những suy nghĩ hỗn loạn
của tôi. Chị ấy phải chăng sẽ sắp rời khỏi tôi? Phải
chăng tôi sắp rời khỏi chuyện tình của hai người đó?
Anh ta là người đàn ông như thế nào?
….
Chị ấy đi vào
phòng, quay sang mỉm cười với tôi rồi ngồi xuống mở cuốn
danh mục bài hát, chị ấy chọn vài khúc ca. Chị ấy rất
vui vẻ hát cùng bạn bè xem ra như không hề có chuyện gì
xảy ra. Tôi đã quá lo nghĩ linh tinh rồi.
Chúng tôi hát
cho tới 6 giờ sáng, mọi người mệt mỏi rời khỏi khu Karaoke.
Chị ấy và bạn bè mỗi người đi một hướng. Tôi dắt
xe máy, đưa chị ấy chiếc mũ bảo hiểm. Chị ấy nắm tay
tôi nói:
- Mình muốn đi
đến một nơi...
Cú điện thoại
đó làm tôi canh cánh bên lòng, tôi cứ canh cánh mãi trong lòng.
Tôi lái xe dọc đường, chị ấy ôm tôi rất chặt. Chúng
tôi lại chạy đến trường đại học Trung Sơn, lại qua phà
lại sang đảo Kỳ Kim. Đây là bãi cát khi chúng tôi quen nhau
ngày đầu tiên. Chúng tôi lại cởi giày chân trần trên cát.
Tuy lần này cầm tay nhau đi trên bờ biển, nhưng tôi rưng
rưng nắm tay chị ấy dắt đi, chỉ sợ chị ấy đang ở bên
tôi biến mất, tan đi, rời bỏ tôi. Chúng tôi đứng quay mặt
về phía biển khơi, im lặng rất lâu. Tôi suy nghĩ hỗn loạn,
muốn bình tĩnh cũng ko thể được.
“Mình nghĩ…
bạn có biết ai vừa gọi đến không?”, chị ấy cất lời
trước phá vỡ sự im lặng.
Tôi gật đầu.
Chị ấy nói: “Anh ấy đã quay về rồi.”
Tôi cúi đầu,
tôi nắm tay chị ấy càng chặt hơn.
“Anh ấy hỏi
mình lúc nào có thể gặp.”, chị trầm giọng.
Tôi nắm tay chị
ấy càng chặt hơn nữa; cả trái tim tôi thót lại. Tôi hỏi:
“Thế chị đồng
ý gặp anh ta chứ?” Tôi hy vọng câu trả lời được nghe
là…Chị ấy đáp:
- Ừ, mình đã
trả lời là khi nào mình về Đài Bắc sẽ tìm anh ấy.
Đây là câu trả
lời tôi không hề mong muốn. Tôi lặng im. Trong sớm tinh sương
tháng đầu năm của thành phố Cao Hùng, gió thổi trên bờ
biển của Kỳ Kim. Từ bàn tay chị ấy, tôi cảm nhận rõ
sự run rẩy.
“Chị lạnh
à?” Tôi ôm lấy chị và hỏi.
“Hơi lạnh một
chút. Xin lỗi.”, chị ấy nói và nói và sắp khóc.
“Chúng ta về
nhà đi”, tôi hôn lên trán chị ấy rồi bảo.
Chị ấy gật
đầu. Tôi dắt tay chị đi thật chậm, cố ý đi chậm
về phía xe máy, bởi vì, từ đây, những giờ phút tôi
bên chị ấy có lẽ đang dần rút ngắn lại. Tôi thương
xót từng giây một.
Trên đường
về, chị ấy tì lên vai tôi và ngủ. Một tay tôi quàng lại
phía sau ôm chị ấy, một tay cố lái xe thật vững, chầm
chậm chạy xe về trường.
Tôi đưa chị
ấy về ký túc xá nam. Tôi hoàn toàn không có ý nghĩ trả
chị về ký túc nữ. Lại dắt chị ấy trốn tránh ống kính
soi mói của camera như cũ, nhưng lần này, tôi cõng chị ấy
lên.
Cuối tuần, cả
toà nhà ký túc dường như vắng lặng. Tất cả mọi người
đều rời ký túc về nhà rồi, bạn cùng phòng tôi cũng về
nhà hết. Thật là châm biếm, hoàn cảnh y hệt hôm đầu tiên
chị ấy đến đây.
Tôi cầm quần
áo đưa cho chị ấy, bảo chị đi tắm trước đi. Chị ấy
mơ màng, nửa mơ nửa tỉnh cầm quần áo đi vào buồng tắm.
Tôi lại như lần trước, bật máy tính, mở một chút âm
nhạc, trèo lên giường, xếp dọn chăn gối. Trong lòng tôi
đang nghĩ gì.
Tôi đi đến
trước buồng tắm gõ cửa; chị ấy hé cánh cửa ra. Tôi xô
cửa đi thẳng vào. Chị ấy bị bất ngờ, vội vã dùng tay
che…đi.
Một tay tôi kéo
chị ấy, kéo sát vào người tôi, ôm chặt và hôn. Chị ấy
không phản kháng. Tôi từ từ cởi bỏ quần áo của tôi,
và chúng tôi trần người ôm chặt nhau trong màn hơi nước.
“Tắm nào! tắm
nào!” Chúng tôi ôm chặt nhau, không sợi vải. Tôi gội đầu
xong, chị ấy dội nước cho tôi. Tôi kỳ lưng cho chị ấy,
chị ấy lại kỳ lưng cho tôi và trong lúc tắm cùng nhau, trong
đầu tôi hoàn toàn không có bất kỳ một tà ý nào vẩn gợn.
(Nếu như bây giờ, có lẽ chả biết đã nhân cơ hội đó
làm bao nhiêu lần yêu).
Tôi với chị
ấy tắm, tạnh quẽ, im lặng. Thỉnh thoảng bốn mắt nhìn
nhau, chúng tôi lại mỉm cười rất giống ngày xưa, khi tôi
ngồi bên chị ấy trong buổi họp trên khoa tôi bị chị ấy
bắt gặp đang liếc trộm. Chị ấy mỉm cười, cảm giác
y hệt vậy.
Tắm xong, chị
ấy giúp tôi sấy tóc, tóc khô tôi lại giúp chị ấy sấy
tóc, tôi cầm lược chải tóc cho chị.
Phần 7:
Tôi vẫn đứng
chỗ cũ, đầu óc tôi trống rỗng. Tôi tự bảo mình, đây
chỉ là một giấc mơ thôi và chỉ cần chừng này là đủ
để sau này tôi nhớ lại, tôi hồi tưởng và đủ để tôi
thấy hạnh phúc.
Hai người bò
lên giường, chui vào chăn. Tôi ôm chị thật chặt, và tôi
hôn, và tôi lại cởi toàn bộ những vải vóc của chị, của
tôi.
Trong lòng tôi
chỉ còn một ý nghĩ đau đớn: tôi nhất định phải có được
chị ấy! Tôi nhất định phải có được chị ấy! Tôi nhất
định phải có được chị ấy! Cho dù chị ấy sắp rời
bỏ tôi mà đi, tôi nhất định phải có được chị ấy!
Và tôi bắt đầu
hôn triền miên, tay ghì sát, hôn trên má, hôn trên trán, hôn
trên tay, hôn trên cổ, hôn trên cổ tay, hôn trên cẳng chân,
hôn trên eo. Những đối thoại hôn câm lặng trong tiếng nhạc
nhè nhẹ từ máy tính. Mắt tôi nhìn thẳng vào mắt chị ấy
và chắc chắn trong lòng chúng tôi đều đang cùng nghĩ đến
một sự việc. Chị ấy nhắm mắt lại, và tôi muốn lặng
lẽ chia đôi chị ấy ra.
Đây là lần
đầu tiên của tôi…tôi hoàn toàn không biết nên bắt đầu
từ đâu. Tôi thật sự là hoàn toàn không biết nên làm như
thế nào. Tôi đã từng xem phim XXX, nhưng tôi không dám. Tôi
cũng chẳng biết mình đang chần chừ gì nữa. Chị ấy mở
mắt ra, nhìn tôi ngạc nhiên:
“Sao vậy?”
Tay đặt trên má tôi.
“Tôi…tôi chưa
bao giờ… Tôi chưa làm lần nào.” Mặt đỏ lên, tôi ngại
ngùng nói ra sự thật.
Chị ấy vuốt
ve đôi vai tôi. Và tôi ngại ngùng hết sức, nằm tụt người
xuống một chút để che đi khuôn mặt mình, rồi ngồi dậy
thở gấp gáp hồi hộp. Chị ấy bị những cử động của
tôi làm cho bất an:
“Sao vậy?”
“Xin lỗi”,
tôi cúi gằm xuống nói, “Lúc nãy tôi thật sự có ý định
muốn chiếm lấy em, nhưng đó chính là vì sự xuất hiện
của anh ta làm tôi cảm thấy lo sợ.” Tôi vẫn cúi gằm xuống
nói. Chị ấy sát tới hôn lên má tôi:
- Em không để
ý điều đó đâu.
Tôi hôn lại:
“Nơi đây bắt
đầu, nơi đây cũng là kết thúc.” Nói xong tôi bắt đầu
khóc.
Chị ấy cũng
khóc. Chúng tôi nằm bên nhau, ôm chặt nhau và cùng khóc đến
lúc ngủ thiếp đi mệt mỏi.
Bữa sáng của
ngày hôm sau, chúng tôi cùng xuống tiệm ăn, chỗ ngồi cũ,
những món cũ bánh mì nướng dầy phết sô-cô-la và bánh trứng
cá hồi. Chị ấy không nuốt một miếng nào.
Sau bữa ăn sáng,
chúng tôi dắt tay nhau về ký túc nữ.
“Em lên phòng
thu xếp hành lý. Tạm biệt.” Chị ấy buông tay tôi ra, đi
vào ký túc xá. Tôi đi tới trước lôi tay chị ấy lại:
“Ngày mai tôi
đưa em ra ga nhé, được không?”
Chị ấy gật
đầu đi khuất. Chị ấy đi vào ký túc xá. Tôi vẫn đứng
chỗ cũ, đầu óc tôi trống rỗng. Tôi tự bảo mình, đây
chỉ là một giấc mơ thôi và chỉ cần chừng này là đủ
để sau này tôi nhớ lại, tôi hồi tưởng và đủ để tôi
thấy hạnh phúc.
Trưa hôm sau,
tôi giúp chị ấy mang hành lý ra bưu điện để gửi về Đài
Bắc. Lúc đó hầu như chúng tôi không hề trò chuyện trừ
cái lúc chị ấy đưa chai nước cho tôi bảo:
- Vất vả quá,
chai nước này anh uống đi.
Dọn xong đồ
đạc, nàng nói:
- Chìa khóa phòng
ký túc em đã gửi lại bà quản lý rồi, em có thể sang phòng
anh tắm nhờ không?
Tôi gật đầu,
xách túi giúp cô ấy. Hai người nắm tay nhau đi về phòng
tôi, và tôi vẫn còn trong trạng thái đầu óc trống rỗng.
Lần này tôi
cứ nắm tay cô ấy, không cần né tránh camera quan sát và cũng
không đếm xỉa xem trong phòng quản lý có ai không nữa và
cứ đi như thế, đi thẳng vào. Đến chỗ phòng cảnh vệ,
chúng tôi bị giữ lại.
“Ô ô này này,
nữ sinh không được đi vào phòng nam sinh, nghe chửa?”, người
quản lý nói. Cô ấy vội vã buông ngay tay tôi ra. Tôi định
thần:
- Xin bác thông
cảm, chị ấy là chị gái cháu, chị ấy lên giúp cháu dọn
đồ về nhà ăn Tết.
Cô ấy quay ra
cười với quản lý. Ông ta nói:
- Thôi được,
được rồi, dọn đồ nhanh lên rồi mang chìa khoá lại đây
nộp nhé, thôi lên đi!
Và đây là lần
đầu tiên tôi cùng cô ấy đi thang máy. Trong thang máy, có
một tấm gương rất to, chúng tôi nhìn bóng nhau trong gương,
và cùng cười lên.
“Một đôi tình
nhân rất đẹp, phải không?” Tôi đùa.
“Rất đẹp…nếu
như quen anh sớm hơn từ hai năm trước.” Nét cười biến
mất trên mặt cô. Tôi trầm mặc. Cô ấy trầm mặc.
Vào phòng, cô
ấy mang quần áo đi tắm. Căn phòng trống rỗng. Lần này
không có máy tính để mở nhạc. Tôi ngồi bên cửa sổ, gió
thổi qua, đầu óc miên man trống rỗng. Không rõ đã bao nhiêu
thời gian trôi qua. Tôi nghĩ, có lẽ cô ấy đã tắm hơi lâu,
tôi trở ra gõ cửa buồng tắm. Thấy buồng tắm không khoá,
tôi nhè nhẹ đẩy ra. Cô ấy đang ngồi khóc trên bồn cầu
đậy nắp, trên mặt sàn toàn những giấy toilet vứt bừa.
Tôi đứng ở
cửa buồng tắm, nhìn cô ấy. Cô ấy cúi đầu khóc:
“Giá như em
gặp anh sớm, ngay từ hai năm trước… hay giá như em đừng
quen anh…”
Phần 8:
Kỳ nghỉ mùa
đông đó, tôi không đủ dũng cảm lên Đài Bắc tìm cô ấy
vì tôi sợ khi đến, tôi sẽ phải đối diện với sự thật
là cô ấy và David đang ở bên nhau...
Cô nói đi nói
lại những lời nói ấy. Tôi đứng sững sờ ở cửa buồng
tắm. Tôi rất muốn đến an ủi em nhưng tôi không thể nào
nhấc chân lên vì tôi biết, nếu tôi bước tới một bước,
có lẽ tôi sẽ buông rơi vĩnh viễn.
Nhưng tôi vẫn
bước tới. Tôi ôm lấy em, hôn lên trán em, gạt nước mắt
cho em.
“Nào, ngoan,
tắm đi nào!” Tôi mỉm cười dịu dàng, rồi tôi khoá cửa
buồng tắm đi ra.
Tôi đứng ở
ngoài, chờ rất lâu, tiếng nước, nghe nước chảy tôi mới
quay lại cửa sổ, ngồi đần ra.
Cô ấy tắm xong
bước ra; tôi vẫy em:
- Đến đây ngồi
nhé!
Tôi cầm máy
sấy thổi cho tóc em:
- Có lẽ đây
là lần cuối cùng…
Trong tiếng rì
rào của máy sấy tóc, có tiếng nức nở.
Sấy tóc xong,
tôi ôm cô ấy đứng rất lâu.
Nhấc hành lý,
trả chìa khoá ký túc cho phòng bảo vệ.
Lên xe máy ra
ga.
Cô ấy ôm tôi
chặt. Tôi cũng chạy xe chậm, chậm chậm nhưng rồi cũng phải
tới ga. Chúng tôi lưu luyến chia tay nhau.
Nhưng tàu hoả
sắp tới rồi… cô ấy quay đi buông tay tôi. Nàng nói:
“Tạm biệt!”
Tất cả đã
kết thúc rồi! Câu chuyện của tôi đã hết.
Tôi vẫn cứ tự hỏi
mình: Không phải là tôi rất yêu cô ấy ư? Vì sao chúng
tôi trở nên như thế này?
Tôi không thể
kết thúc như thế được.
Tôi dừng xe máy
lại, vội vã quay đầu xe về ga.
Tôi không thể
tìm thấy cô ấy trên sân ga. Tôi vội vã đi mua một vé tiễn.
Xông vào trong ga mắt nhớn nhác ngó khắp. Tôi thấy em ở
phía sân chờ số 2, vội vã chạy xuống cầu thang, lao tới
sân chờ số 2. Cô ấy dường như không để ý thấy tôi.
Tôi rụt rè chạm vào vai em. Cô ấy quay lại, mắt đỏ hoe.
“Em đừng khóc,
anh rất thích những lúc em mỉm cười.” Tôi dùng tay vuốt
nhẹ lên những sợi tóc của cô. Cô ấy cười nhìn tôi qua
làn nước mắt. Lúc đó, xe lửa đi vào ga.
“Em không muốn
đi.” Cô ấy kéo tay tôi lại.
“Anh sẽ lên
Đài Bắc tìm em… Ngoan nhé!” Tôi đã hứa với em điều
đó mà tôi lại quên bẵng đi rằng, Đài Bắc còn có một
người tên gọi David.
Cô ấy lên tàu.
Tôi rời ga.
Tôi gửi xe ở
bãi và đi mua 1 vé tàu hoả: tôi cũng phải về nhà tôi thôi.
Kỳ nghỉ mùa
đông năm ấy, tôi rất buồn bã. Tôi không đi chơi với bạn
bè lớp phổ thông. Năm mới mọi người sum vầy chơi đùa,
đánh bài, tôi cũng chẳng tham gia. Tôi chỉ nhớ cô ấy. Nhớ
kinh khủng. Tôi nhớ tất cả những hồi ức đã có, từ chiếc
áo bó màu beige, từ lúc vô ý chạm phải ngực cô ấy, nhớ
khi cùng sang đảo Kỳ Kim, nửa đêm đưa cô ấy về phòng
ký túc, cùng nhau đi qua mùa Giáng Sinh, đón năm mới, cùng
tắm dưới vòi nước, khuôn mặt em luôn ở trong tâm trí tôi.
Kỳ nghỉ đông
đó, tôi không đủ dũng cảm lên Đài Bắc tìm cô ấy vì
tôi sợ khi đến, tôi sẽ phải đối diện với sự thật
là cô ấy và David đang ở bên nhau. Tôi nói với cha mẹ rằng
mình phải dọn ra ngoài ký túc, ở tiện hơn, còn đi làm thêm.
Tôi không muốn quay về căn phòng ký túc ấy nữa. Tôi không
thể quay về nơi tôi có đầy chặt nỗi nhớ.
Và tôi nói, tôi
sẽ vào thành phố Cao Hùng kiếm nhà, kiếm việc làm thêm.
Trong thời gian đi tìm nhà, tôi thường ở nhờ nhà bạn, tôi
đã kể với nó câu chuyện về mối tình đầu của tôi với
chị học khoá trên. Thằng kia mắng tôi:
- Nếu mày cảm
thấy chị ấy quay lại với thằng du học sinh ở Mỹ kia là
hạnh phúc, thì thôi, cứ để chị ấy đi! Mày đừng có ngồi
đây ra vẻ đáng thương, ngồi kể lể với tao cũng chả có
tác dụng gì, chị ấy sẽ chả bao giờ quay lại với mày.
Còn muốn chị ấy quay lại thì mày phải đi mà chiếm lấy
chỗ của mày đi chứ! Chả lẽ mày lại nghĩ rằng, nửa năm
yêu nhau của mày lại phải thua một thằng ở Mỹ về mới
chỉ gặp nhau hai lần thôi sao?
Ngày hôm sau,
tôi đáp chuyến xe lửa sớm nhất lên Đài Bắc. Xuất phát!
Trước lúc lên đường, tôi gửi một tin nhắn vào máy di
động của cô ấy.
Buổi trưa, tôi
đến ga Đài Bắc. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi lên
Đài Bắc. Suýt lạc đường, tìm không ra lối cửa chính của
ga. Tôi hẹn cô ấy ở cửa số Ba phía Nam. Tôi mất thời
gian rất lâu mới tìm ra cửa số Ba…
Tôi đã nhìn
thấy cô ấy!
“Xin chào, lâu
quá không gặp!” Cô ấy nhìn tôi mỉm cười.
“Lâu không gặp.
Em có nhớ anh không?” Tôi đáp.
“Đã lâu không
gặp. Câu chào đó xa cách làm sao,” tôi cố ý nói.
“Đói rồi à?
Chúng ta đi ăn cơm thôi!” Cô ấy tránh câu hỏi.
Và chúng tôi
đến một tiệm Cà ri. Trí nhớ của tôi rất mơ hồ, dường
như là tiệm dưới cửa hàng đồ vi tính 3C ở dưới trung
tâm mua sắm Mitsukoshi (Tân Quang Tam Việt).
Đồ ăn rất
ngon... Tôi ăn hết đĩa cơm Cà ri.
“Anh chắc chưa
no, ăn phần của em đi!” Cô ấy đưa đĩa cơm cho tôi, với
câu nói quen thuộc ngày xưa.
Ăn xong, chúng
tôi ngồi trò chuyện một lúc. Tôi hiểu ra, cô ấy luôn tránh
nhắc tới những gì đã ở giữa hai chúng tôi và tôi đã
không nhắc nhiều. Tôi không dám phá vỡ nốt sợi dây nối
mong manh cuối cùng giữa tôi và cô ấy, tôi rất sợ chỉ
mở lời. Tôi sẽ rất khó quay về Cao Hùng nên cứ trò chuyện,
trò chuyện. Chiều đã xuống.
Phần 9:
Về Cao Hùng,
tôi nhanh chóng tìm được phòng trọ. Cũng tìm được việc
làm. Tôi chọn công việc trực ở cửa hàng Café Internet vào
ban đêm. Tôi muốn mượn công việc để làm tôi chìm trong
nỗi quên.
Máy di động
của cô ấy reo lên, tôi có một dự cảm buồn.
“A lô! David
à?” Cô ấy liếc nhìn sang tôi một cái, tiếp tục nhỏ giọng
nói chuyện với cái máy di động.
“Vâng ạ, em
chờ anh ở cổng Tân Quang Tam Việt.” Cô ấy cất máy di động
vào túi xách, cúi mặt.
“Hai người
đã… quay lại với nhau rồi sao?” Tôi rốt cuộc cũng thốt
lên. Cô ấy gật đầu.
“Thật sao? Thế
thì… Xin chúc mừng em… Cuối cùng em cũng đã quay lại với
anh ta.” Tôi ép tôi nói câu đó.
“Anh nói thật
không?” Cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi.
“Tất nhiên,
ngày xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ
người bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi
thì anh phải rút lui thôi.” Tôi nói với nụ cười dịu dàng.
Nhưng trong lòng tôi thật đớn đau.
“Anh ấy sắp
đến đón em.” Cô ấy đứng dậy. Tôi và em cùng đi lên
cửa Tân Quang Tam Việt. Lần này, chúng tôi không còn nắm
tay nhau nữa. Tôi vốn định tạm biệt em, nhưng tôi lại muốn
gặp cái người tên là David xem anh ta mặt mũi ra sao. Vì vậy
tôi đứng chờ cùng cô ấy.
Rồi một chiếc
Fiat màu trắng bạc lướt tới, quay cửa kính ô tô xuống
người con trai ngồi trong xe vẫy tay với chúng tôi.
“Em phải đi
đây.” Cô ấy cúi đầu xuống lí nhí.
Tôi định đi
tới gần xem rõ mặt David, nhưng tôi lo sẽ làm cô ấy khó
xử. Dù sao thì David không hề biết tôi là ai, càng không biết
mối tình nửa năm qua giữa tôi và cô ấy. Vì thế tôi cứ
đứng đó, nhìn chiếc xe rời đi xa.
Cô ấy đã đi
khỏi đời tôi như thế. Tôi rất buồn rầu, đáp xe lửa
quay về Cao Hùng.
Về Cao Hùng,
tôi nhanh chóng tìm được phòng trọ và cũng tìm được việc
làm. Tôi chọn công việc trực ở cửa hàng Café Internet vào
ban đêm. Tôi muốn mượn công việc để làm tôi chìm trong
cơn say. Rồi nhờ bạn bè giới thiệu, tôi làm quen với game
online. Công việc mỗi ngày của tôi là đêm đêm đi trực
đến sáng bạch về ngủ, ngủ dậy ăn cơm xem ti vi rồi lại
đi làm. Ngày nghỉ tôi trốn trong rạp chiếu bóng.
Những ngày như
thế nối tiếp liên tục cho đến khi học kỳ II bắt đầu,
tôi gặp lại cô ấy trên văn phòng khoa.
“Hi, lâu quá
không gặp,” cô ấy vui vẻ nói với tôi. Ôi, cảm giác này
khác hẳn khi gặp ở Đài Bắc, cô ấy lại trở thành chị
khoá trên của tôi, quen thuộc. Nhưng gương mặt cô ấy đã
khác rồi, cô ấy đã cắt mái tóc dài đi, trở thành một
mái tóc ngắn xinh đẹp.
“Tối nay chúng
ta đi ăn cơm đi!” Cô ấy chủ động rủ tôi.
“Ơ… a… cũng
được.” Tôi vẫn còn ngỡ ngàng bởi từ ngày tôi từ Đài
Bắc trở về đây, cô ấy trong tim tôi, chỉ còn là một khoảng
trống rỗng. Tuy tôi nói thế, nhưng thực ra cũng có đôi khi
nhớ đến cô.
“Nghe nói anh
đã dọn ra ngoài ở rồi à? thế tối nay em có thể qua thăm
nhà mới của anh không?” Cô ấy nắm lấy tay tôi.
Tôi vừa định
trả lời thì bỗng nghe tiếng:
“Chúng mày vẫn
còn thắm thiết thế này cơ à? Thôi đừng âu yếm nhau ở
đây đấy nhé!” Thì ra đó là anh nhóm trưởng nhóm hoạt
động ngoại khoá đi tới và bảo. Hai chúng tôi cùng nhìn
trưởng nhóm cười ngượng nghịu, đi ra khỏi văn phòng khoa.
Chúng tôi đứng trước cổng phòng họp, tôi đưa tay ra định
nắm lấy tay cô ấy, cô ấy dường như biết, đi lên trước
một bước.
“Thế tối nay
anh muốn ăn gì?” Cô tìm chuyện để nói. Tôi im lặng. Cô ấy
cúi đầu:
“Em đã kể
chuyện của chúng mình cho David nghe.”
Tôi kinh ngạc
nhìn cô ấy. Cô vẫn cúi đầu:
“David không
trách em bắt cá hai tay, chân dẫm hai thuyền, vì dù sao thì
anh ấy cũng không thể ở bên em suốt. Anh ấy nói: hai chúng
em có thể lại bắt đầu từ đầu, coi như chưa hề có gì
xảy ra.” Nghe cô ấy nói mà đầu óc tôi trống rỗng. Nói
xong cô ấy đi thẳng vào văn phòng. Tôi nghĩ… tôi cứ tưởng
tôi vừa gặp lại chị ấy một cách quen thuộc, và chị ấy
đã quay về bên tôi. Hóa ra, kết cục còn đau đớn hơn.
Cô ấy hẹn tôi
buổi tối ở cổng trường. Cô ấy mặc cái áo bó sát người
màu be, váy bò ngắn, áo khoác Levis màu hồng ở ngoài. Đây
chính là bộ quần áo mà ngày đầu tiên quen nhau, cô ấy đã
mặc. Cô ấy lên xe, chúng tôi đi ăn Mc’Donald.
Toàn là cô ấy
chủ động hỏi, tôi mới trả lời. Tôi không hề hỏi cô
ấy gì cả, tôi sợ những gì tôi hỏi sẽ làm cả hai ngại
ngùng nhưng thật sự, không còn nghi ngờ gì, tối nay, cô ấy
trở thành cô ấy thân quen của tôi ngày xưa. Đi ra khỏi Mc’Donald.
“Em muốn đi
đến một nơi”, cô ấy đột ngột nắm tay tôi nói. Tôi
lặng cả người đi. Lên xe, em ôm chặt tôi. Tôi không hề
hỏi em là đi đâu, trực giác của tôi chỉ đường cho tôi
đến Kỳ Kim. Lại vẫn hành trình đó, đi đến Đại học
Trung Sơn, đáp thuyền sang đảo Kỳ Kim.
Gió tháng Hai
ở Kỳ Kim thổi rất mạnh, rất lạnh. Tôi cảm thấy cô ấy
hơi run rẩy, tôi cởi áo khoác ra đưa cho cô ấy mặc. Lại
như lần nào, bỏ giày trên bờ cát tôi do dự đưa tay ra về
phía em. Cô ấy nhìn tôi cười, đưa tay cho tôi, chúng tôi
dắt nhau đi bên bờ cát mênh mang. Hai người ôm chặt nhau,
đứng trước biển.
Tôi không thể
hiểu được, thế rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra.
“Em rất nhớ
anh”, cô ấy cúi đầu thổ lộ.
“Thế vì sao
khi ở Đài Bắc, em đã”, tôi nói.
“Xin lỗi, đó
không phải là em cố ý. Khi đó em còn đang lựa chọn”, cô
ấy nhìn tôi nói.
Bãi cát đầy
ắp kỷ niệm của hai chúng tôi. Bãi cát lần đầu quen nhau.
Bãi cát cùng nhau qua năm mới. Bãi cát lần cuối cùng chia
tay.
“Xin lỗi, em
không cố ý làm thế, chỉ là vì khi đó, em vẫn còn đang
lựa chọn.”
Lựa chọn? Trời
ơi, chẳng lẽ cái ngày ở Đài Bắc đó, em vẫn còn chờ
tín hiệu từ phía tôi hay sao?
Phần 10:
Gió biển thổi
qua, hai chúng tôi ôm nhau đứng giữa cơn gió lạnh lùng, ôm
nhau thật chặt. Tôi rất sợ cô ấy sẽ biến mất trong vòng
tay tôi.
Mà lúc đó tôi
lại đã nói ra những lời...
"…Thật sao?
Thế thì chúc mừng em nhé. Vì cuối cùng em đã chờ được
anh ấy trở về!"
"Tất nhiên, ngày
xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ người
bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi thì anh
phải rút lui thôi".
Tại sao tôi lại
ngu ngốc như thế? Vì sao tôi không phát hiện ra những gì
nằm sâu trong tim em?
“Bây giờ anh
còn kịp không… Anh không bao giờ muốn chia tay em.” Tôi nhìn
em, nắm thật chặt bàn tay em.
“Xin lỗi…”
Cô ấy khóc, tim tôi tan nát.
“Ngày xưa em
cứ nghĩ em sẽ chờ được David quay trở về, rồi theo thời
gian và xa cách, càng ngày… Rồi em đã quen với tâm trạng
chờ mong mỗi năm một lần gặp mặt người yêu… Rồi chỉ
cần lâu lâu có một tin nhắn nhỏ, cũng đủ để em sưởi
ấm tình yêu và duy trì sự chờ đợi. Vậy mà sau đó, chỉ
vì khoảng cách xa xôi, em yêu người con trai khác, rồi sau
đó nếu phải xa người yêu mới, rất xa, thì có lẽ em sẽ
lại yêu sang một người con trai khác nữa… em căm ghét chính
con người em như thế này.” Cô ấy nức nở.
“Thế thì em
và anh đừng ở xa nhau nữa! Chúng ta có thể không để cho
người ta yêu ở xa ta nữa! Ta sẽ mãi mãi ở gần bên nhau
là được rồi!” Tôi van xin.
“Thế thì anh
hãy nói cho em biết, khi em ở Đài Bắc nghỉ đông, vì sao
anh không chịu đi tìm gặp em? Vì sao anh để cho đến khi nỗi
buồn của em bị nhạt đi rồi thì anh mới xuất hiện? Vì
sao trước mặt em, anh chưa bao giờ chịu níu kéo em?” Cô
ấy nói.
Tôi đau lòng
quá, phải vì tôi đã do dự lầm, giải mã nhầm những bí
ẩn trong tim cô ấy. Khi đó tôi chỉ lựa chọn việc cố quên
người tôi yêu đi, mà tôi không nghĩ đến cảm xúc, suy nghĩ
của em. Giờ đây tôi mới nghĩ ra, không phải là khi đó,
mục đích tôi lên Đài Bắc chính là để níu kéo người
tôi yêu quay lại hay sao? Ngay trước lúc đi, thằng bạn tôi
còn giáo huấn cho tôi một trận cơ mà! Vì sao đến Đài Bắc
rồi, tôi lại đã nói những gì trái với lòng mình?
“Anh không bao
giờ cho em rời khỏi anh nữa!” Tôi ôm chặt lấy cô ấy.
Cô ấy khóc mãi.
Còn tôi, chỉ vì sự ngu ngốc của tôi làm cho sự thể đến
nước này, rốt cuộc tôi cũng khóc!
Vào lúc đó,
chiếc di động đổ chuông. Tôi lại có dự cảm không tốt.
“Anh ta à?”,
tôi hỏi cô ấy. Cô ấy gật đầu, đang định nghe máy.
“Không nghe!
Anh biết người em yêu là anh! Nếu em nghe máy, em sẽ lại
lần nữa rời khỏi anh!” Tôi giật cái máy di động từ
tay cô. Cô ấy nức nở, tôi đưa máy di động giơ lên thật
cao, cho đến lúc tiếng chuông ngừng lại. Tôi đưa máy trả
lại cho cô. Tôi lại ôm cô ấy:
- Em đừng đi,
em đừng bỏ đi, xin em đừng bỏ anh!
Tiếng chuông
điện thoại lại reo vang! Lần này cô ấy không nghe máy nữa…
tiếng chuông im.
“Em không sao
chứ?”, tôi hỏi khẽ. Cô ấy không trả lời tôi. Tiếng
chuông điện thoại lại một lần nữa đổ vang…Chỉ nghe
thấy một tiếng Ding! Cô ấy vứt chiếc máy di động vào
bãi cát và ôm lấy tôi thật chặt, ôm thật chặt... Máy di
động cứ kêu chuông dai dẳng…
Gió biển thổi
qua… hai chúng tôi ôm nhau đứng giữa cơn gió lạnh lùng…
Ôm nhau thật chặt. Tôi rất sợ cô ấy sẽ biến mất trong
vòng tay tôi. Máy điện thoại cứ reo rồi ngừng, ngừng rồi
lại reo, mỗi lần chiếc máy di động reo chuông, tim tôi lại
thót lên bất an một lần. Mãi cho đến lúc cái di động không
còn đổ chuông nữa, như cảm thấy có một điều gì đó
bất thường sắp xảy ra… Tôi hôn lên trán người tôi yêu.
Cô ấy khóc đỏ
hai mắt nói:
- Anh đừng dịu
dàng như thế này với em, được không?
Tôi lại hôn
lên trán cô ấy:
- Chỉ có anh
mới có thể dịu dàng thế này với em thôi!
Tôi đẩy nhẹ
cô ấy ra, cúi xuống nhặt chiếc máy di động.
- Xin lỗi, anh
không nghĩ ra cách gì khác, nên chỉ biết làm thế này.
Cô ấy cố ý
trêu:
- Chẳng lẽ anh
lại thật sự muốn em nghe điện sao?
Tôi cười đáp:
- Mà em cũng chả
có gan nghe điện!
Chúng tôi ôm
nhau đứng rất lâu. Đây mới chính là chị ấy của tôi,
thân thuộc như...
Dắt em quay về.
“Đêm nay có
thể đến chỗ... anh không?”, cô ấy ôm tôi hỏi. Tôi gật
đầu, đưa mũ bảo hiểm cho cô. Trước lúc lên xe, cô ấy
xem máy di động. Cô ấy nói:
- Vừa rồi kêu
lâu như thế... ôi gọi những 23 cuộc, sao nhiều nhỉ?
Tôi không để
ý, cứ nổ máy xe. Cô ấy giữ tay tôi lại:
- Ôi chờ đã,
có cả bạn cùng phòng em gọi cho em này.
Tôi lôi lại,
kéo tay em ôm ngang người.
- Lên xe đã.
Chầm chậm chạy
xe về nơi tôi ở... Bật đèn lên...
Phần 11:
Đêm đó, tôi
ôm cô chìm vào giấc ngủ, cô ấy rúc trong lòng tôi. Ngày
hôm sau ngủ dậy, tay tôi lại một trận tê dại. Tôi, lại
một lần nữa, vì tay quá tê, run bần bật, làm cô ấy thức
dậy...
“Ôi trời! Một
mình anh mà ở chỗ rộng thế này á?” Cô ấy kêu lên ngạc
nhiên. Tôi khoe:
- Ừ, bà chủ
tốt lắm, còn bao cả điện nước.
Cô ấy trêu chọc:
- Sao chỗ rộng
thế này mà lại rẻ thế? hay là cho thuê cả nhà lẫn người?
Tôi cố ý đùa
lại:
- Có lẽ vì anh
đẹp trai quá đây mà!
“Gớm! Bớt
cái mồm đi ạ!” Cô ấy bẻ lại.
“Thôi được,
nếu là thuê cả nhà cả người, thì đêm nay em ở đây, phải
cũng nên trả... phí?”, tôi từ phía sau lưng ôm chặt lấy
cô ấy nói.
“Ngốc lắm,
nói cái gì đấy? Em phải đi tắm đây”, cô ấy gỡ tay tôi
ra.
“Em lại dở
cái trò cũ rồi, không mang quần áo sau đó chạy đến nhà
người khác đòi... tắm!” Tôi nói vọng vào buồng tắm.
“Mau mau đi lấy
quần áo cho em, mau lên!” Cô ấy thò đầu từ buồng tắm
ra.
Đoạn này làm
tôi nhớ đến đêm đầu tiên mới quen. Tôi nhấc mấy quần
áo khô tới cửa buồng tắm gõ cửa cô ấy mở hé cánh cửa
"Cảm ơn" rồi đóng ngay lại tôi bật ti vi, ngồi uống nước
một lúc, cô ấy từ buồng tắm ra:
- Đến lượt
anh rồi.
- Để anh sấy
tóc cho em.
Tôi đứng dậy.
Nàng cướp lại cái máy sấy trên tay tôi và nói:
- Thôi không cần
đâu, anh mau đi tắm đi.
Tôi đi vào buồng
tắm trên tường treo những đồ lót của cô ấy. Những chi
tiết quá quen thuộc với tôi, tôi cười, mở cửa buồng tắm
kêu:
- Em lại không
mặc... à?
- Thế thì anh
đẻ ra đồ lót cho em đi nào!
Sấy tóc, tiếng
trả lời giữa hỗn loạn tạp âm.
Hic, tôi nghĩ
bụng, đây không phải là những ý nghĩ tôi từng tự nói
trong lòng sao?
Tắm xong đi ra.
Cô ấy vẫy tôi:
- Đến ngồi
bên em.
Tôi ngồi xuống,
cô ấy sấy tóc cho tôi... tôi cứ hy vọng những giờ phút
này, mãi mãi, triền miên, thế giới chỉ là của hai chúng
tôi.
Đêm đó, tôi
ôm cô chìm vào giấc ngủ, cô ấy rúc trong lòng tôi.
Ngày hôm sau ngủ
dậy, tay tôi lại một trận tê dại. Tôi, lại một lần nữa,
vì tay quá tê, run bần bật, làm cô ấy thức dậy...
“Ôi xin lỗi,
anh co tay vào đi, em nặng quá đúng không?”, cô ấy he hé
mắt nói.
Chúng tôi nằm
ườn thêm một chút mới dậy. Rửa mặt, đi xuống nhà ăn
sáng, tôi đưa cô ấy về trường, về ký túc xá nữ.
Vừa về đến
cổng ký túc... một chiếc Fiat màu bạc quen thuộc đang đỗ
sừng sững và im lìm ở đấy.
Chết rồi! Fiat…
chiếc Fiat màu bạc…. sao nó lại ở đây? Tôi trợn tròn
mắt, cảm giác thấy cô ấy ở phía sau lưng tôi cũng đang
run rẩy. Làm sao lại thế này cơ chứ… vì sao cái Fiat lại
xuất hiện ở chỗ này? Tôi vội vã giảm tốc độ không
dám chạy xe tới trước ký túc, hình như chưa nhìn thấy chúng
tôi. Tôi vội vã quay đầu xe, không hiểu vì sao nhưng tôi
vẫn chạy trốn vì tôi chỉ thấy rằng lúc này mà gặp David
chắc sẽ có chuyện chẳng lành.
Tôi vội vã phóng
xe ra khỏi khu vực trường.
“Sao anh kia lại
xuất hiện ở đây?” Tôi nghiêng đầu hỏi cô ấy.
“Em không biết,
làm sao lại ra thế này”, cô ấy lẩm bẩm.
Tôi cứ thế
chở nguyên cả cô ấy quay về nhà tôi gặp thằng bạn tôi,
nó đang chuẩn bị lên lớp.
- Mày về rồi
à, tối qua có người đi tìm chị khóa trên của mày đấy,
thôi tao muộn giờ học rồi, tạm biệt!
Bạn tôi nói xong
đi ngay. Tôi và cô ấy không nói lời nào, nắm tay nhau đứng
trầm ngâm mãi ở cửa, tràn ngập đầu tôi chỉ là chiếc
Fiat màu bạc kia của David… Tôi không biết lúc đó cô ấy
nghĩ gì… chỉ thấy mặt cô ấy đờ đẫn. Lúc này,
máy di động lại đổ chuông, tôi và cô ấy căng mắt thật
to để nhìn vào màn hình.
David +886XX-XXXXXX
Anh ta…đúng anh ta rồi! chiếc Fiat màu bạc kia cũng là anh
ta, làm sao mà anh ta lại xuống tận đây?
(Chú thích thêm:
Đài Bắc cách Cao Hùng gần 500km, đi xe bus nhanh trên đường
cao tốc cũng phải 4 tiếng rưỡi, năm ngoái có một thằng
bạn tôi bị điên, đang đêm chạy từ Đài Bắc xuống Cao
Hùng để… chửi nhau với tôi, chạy mất ba tiếng rưỡi
kỷ lục, nó bảo có lúc nó chạy tới hơn 130km/h, kết thúc,
xuống Cao Hùng với giấy cảnh sát phạt tơi bời hơn 100 USD.
Nói chung cảm giác xa như ngồi Hà Nội nghe ai bảo họ đạp
xe đi Hải Phòng vậy!)
“Em có nghe không?”,
cô ấy nhấc máy hỏi tôi.
“Để anh nghe!”
Trong lòng tôi hỗn độn mọi cảm xúc. Tôi mở máy nghe, đúng
lúc tôi ấn vào phím OK nghe thì chuông ngừng… chúng tôi nhìn
nhau một lúc… im lặng.
Di động lại
đổ chuông, lần này không phải là David… là bạn cùng phòng
cô ấy, tôi đưa máy cho cô.
“Alô... sao?
tối qua… mày có gọi cho… tao à?”, cô ấy cuống quít.
- Tối qua có
một người con trai đến ký túc tìm cậu, lúc đầu tớ lại
tưởng đó là thằng em cùng khoa của cậu cơ! (Giọng cô bạn
cùng phòng cô ấy rất to) Cho nên tớ mới hỏi anh ta là: 'Thế
không phải là cô ấy ra ngoài đi chơi cùng bạn à? Sao bạn
lại về ký túc tìm cô ấy là làm sao?'
Tôi nghe đến
câu này, xỉu! …
“Chả lẽ tớ
lại nói nhầm cái gì rồi sao? Anh đó là ai thế?”, cô bạn
cùng phòng ra sức hỏi.
“Anh ta là David”,
cô ấy đáp.
- Ôi chết rồi
tớ lỡ lời mất rồi! Thế bây giờ cậu định làm sao?
“Tớ cũng không
biết, lúc nãy anh ấy vẫn còn ở cổng ký túc xá”, cô ấy
đáp hụt hơi.
“Có thật không
đấy? Anh ấy ở cổng ký túc mình à? Sao lại có thể thế
được? Anh ta đang ở Đài Bắc mà?”, bạn cô ấy nói.
- Tớ không biết,
cậu hỏi tớ thì tớ làm sao biết được!
Cô ấy dường
như sắp khóc. Bạn cô ấy ngại ngùng:
- Xin lỗi cậu
rất nhiều, tớ hoàn toàn không ngờ lại là anh ấy.
Lúc này, tôi
nghĩ đến lời bạn tôi khi nãy. Tôi kéo tay cô giục:
- Em hỏi xem cô
ấy có cho David địa chỉ nhà anh không?
- Cậu có nói
với David địa chỉ nhà cậu em khoá dưới của tớ không?
- Tất nhiên là
không!
- Thế thì tốt,
có chuyện gì tớ sẽ gọi lại cho cậu, chỉ là tớ hiện
nay tạm thời không thể nào về ký túc thôi.
- Ừ, vô cùng
xin lỗi cậu, tớ không thể ngờ tớ gây rắc rối lớn như
thế, nhưng mà tớ thật sự không thể ngờ được là anh
ta.
- Không sao, chúng
tớ sẽ nghĩ biện pháp, cứ thế đã nhé, nếu cậu thấy
chiếc xe màu bạc rời ký túc thì bảo tớ.
Phần 12:
Cô ấy không
hề rụt khỏi tay David, tôi thấy bây giờ tôi như một con
chó lột nước bại trận, cảm giác không còn chỗ cho tôi...
chỉ muốn chạy trốn tất cả.
Điện thoại
tắt. Giờ đây chúng tôi nhìn nhau, không biết làm gì. Thế
rồi điện thoại lại reo. David +886XX-XXXXXX. Trốn cũng không
được rồi, đến đâu hay đó thôi, tôi cầm lấy máy.
“A lô, xin hỏi
ai đấy ạ?” Tôi chả biết phải bắt đầu nói ra sao.
“Xin lỗi anh
là ai? Đây là máy của người yêu tôi. Cô ấy có đấy không?”
Nghe đến chữ người
yêu, lòng tôi chua xót. Tôi cảm giác tôi nói rất không tự nhiên:
- Tôi là bạn
trai của cô ấy đây, có việc gì không?
- Bạn là chàng
trai học dưới khoá cô ấy phải không? tôi có nghe cô ấy
nhắc về bạn.
Thái độ của
David đột nhiên thay đổi. Anh ta tiếp:
- Trong thời gian
tôi đi Mỹ, cảm ơn bạn đã chăm sóc cô ấy!
David nói như thế,
làm cho tôi không biết phải nói năng sao nữa.
- Tôi biết bạn
rất thích cô ấy, nhưng bạn phải hiểu rằng, cô ấy là
người yêu của tôi, chúng tôi đã yêu nhau hai năm rồi! Cô ấy
có nói với tôi chuyện giữa hai người, OK! tôi sẽ không
truy cứu, tôi cũng sẽ không định hỏi quá nhiều đó là lỗi
của tôi, tôi không thể ở bên cô ấy hằng ngày, làm cô ấy
đau khổ chờ đợi tôi, nhưng tôi tin rằng cô ấy vẫn
yêu tôi.
Tôi câm bặt,
hoàn toàn không biết nên thốt lời nào đây bị anh ta nói
mà không thể phản bác lại bất kỳ câu nào; đầu óc tôi
lại quay về trạng thái của lúc tôi đi Đài Bắc. Chợt nghĩ
đến lời cô ấy từng nói trước đây, tôi đáp:
- Tôi hiểu rồi,
nhưng tôi hy vọng cô ấy sẽ có một sự lựa chọn giữa
hai chúng ta.
- Tốt thôi! Chúng
ta hẹn nhau đi nói chuyện trực tiếp!
Cô ấy đứng
cạnh tôi nghe thấy, nếu như không có một sự lựa chọn
thì tôi chạy trốn mãi cũng không bao giờ giải quyết nổi
vấn đề. Trong lòng tôi đã có một dự cảm. Tôi nhìn cô
ấy, nói với đầu giây bên kia:
- Thế thì tối
nay 7 giờ hẹn chờ ở cổng ký túc xá cô ấy.
Tắt máy, tôi
đưa di động cho em đồng thời nắm lấy tay em. Tôi nói:
- Có phải anh
đã muộn rồi không, nếu như khi ở Đài Bắc anh nài xin em
ở lại với anh.
Tôi ôm chặt
em. Cô ấy nói trong nước mắt:
- Đây là lỗi
của em đã không nói rõ với David cho nên mới ra thế này.
Em thật tồi tệ.
Cô ấy nói câu
đó, tôi thật đau lòng nên càng dùng sức ghì chặt lấy cô
ấy. Cô ấy khóc, phủ phục xuống đất:
- Em cứ nghĩ
rằng em có thể chọn được một, giữa hai người. Xin lỗi…
Em xin lỗi… Em xin lỗi.
Cô ấy liên tục
nhắc lại ba chữ ấy. Và chúng tôi cứ đứng bên nhau như thế,
trong phòng khách, cho đến khi trời sập tối. Em rất yên tĩnh
trong vòng tay tôi, đôi tay tôi ôm vòng lấy em thật chặt
thật chặt. Tôi lay nhẹ em, ra hiệu nhắc em đã đến giờ rồi,
em lắc đầu kéo gấu áo tôi lại. Nhìn cô ấy như thế này,
tôi thật sự chỉ còn muốn dứt khoát phóng xe mang cô ấy đi
trốn, chờ bao giờ David đi rồi mới quay lại. Nhưng như thế
sẽ không bao giờ giải quyết được vấn đề. Tôi đưa
mũ bảo hiểm cho em, cài khóa mũ bảo hiểm cho em, ngồi
lên xe nổ máy, chạy chầm chậm. Tôi phải làm như thế nào
mới gọi là đúng đây? Ngày xưa cô ấy chưa chia tay David,
cho đến giờ tôi vẫn chỉ là kẻ thứ ba, mà thế
thì vì sao cô ấy vẫn cứ đến với tôi?
“Cẩn thận
trước mặt!” Cô ấy dùng sức lay đẩy tôi. Đầu óc ngập
ngụa ý nghĩ làm tôi không để ý đến xe cộ trước mặt
suýt nữa thì đâm vào một chiếc xe con. Tôi vội dừng xe
lại lề đường. Cô ấy run rẩy nói:
- Sao anh lái xe
cứ ngây người ra như thế?
- Xin lỗi, anh
đang nghĩ chuyện khác, không để ý lắm.
Tôi giữ tay cô,
thử an ủi:
- Không sao rồi,
chắc em vừa sợ lắm!
- Không sao.
Cô ấy ôm tôi
càng chặt. Đã đến cổng ký túc, chiếc Fiat màu trắng
bạc dưới ánh đèn đường nhìn có vẻ rất thách thức,
trong xe ló ra cái áo sơ mi của con trai, là một người
con trai tuổi có lẽ hơn tôi, ngoại hình có vẻ trưởng
thành hơn tôi. Không hiểu vì sao bỗng dưng trong lòng tôi
có cảm giác muốn lùi lại, rút lui, cô ấy và tôi nắm
tay nhau đi đến trước mặt David.
“Xin chào, lần
trước ở Đài Bắc đã gặp bạn một lần rồi.” David nói
với tôi. Xong anh ta lại quay đầu sang cô ấy nói một cách
dịu dàng:
- Em không sao
chứ? Tối qua em không nghe điện thoại làm anh rất lo lắng!
David nhắc đến
chuyện điện thoại tối qua, khiến tôi hơi ngại vì chính
tôi đã không cho cô ấy nghe, nhưng tôi chỉ dám cúi đầu
mãi, không dám nhìn trực diện vào David. Cô ấy đáp:
- Em không sao
cả, xin lỗi đã làm anh lo lắng.
Tôi cảm thấy
cô ấy đang run trong tay tôi. David đi đến trước mặt
chúng tôi, xoa đầu cô ấy nói: “Người không việc gì là tốt
rồi.”
Nhìn cử chỉ
của David, nổi ghen, tôi gạt phắt tay David ra, giỗi:
- Tôi không cho
phép anh chạm vào cô ấy!
David bật lùi
lại một bước. Cô ấy kéo cả hai tay tôi giữ chặt và nói:
- Anh đừng làm
thế.
David trầm ngâm
nói với cô ấy:
- Quay về với
anh đi, kỳ nghỉ đông này chúng mình đã nói rõ với nhau
về chuyện này rồi cơ mà. Anh không bao giờ căn vặn về
chuyện trước đây giữa em với cậu ta, chúng ta bắt đầu
lại từ đầu.
David như không
nhìn tôi, chỉ nói với cô ấy. Không ngờ bị David nói
ra trước trong lòng tôi bắt đầu nổi giận cất tiếng:
- Chính là anh
muốn cô ấy bỏ anh, giờ anh lại như thế này, anh rốt cuộc
thích gì nào chuyện của chúng tôi, chúng tôi sẽ tự...
Tôi cảm thấy
tôi rất giống trẻ con đang gây sự nói mà không có đầu
có đuôi, cũng không lý lẽ. Trước mặt David, tôi hoàn toàn
mất tự tin, tư duy ngôn ngữ loạn xạ. Cô ấy nói với tôi:
- Anh đừng nói
nữa.
Tim tôi lạnh
cứng lại. Tôi cảm thấy tôi đã thua. Bị câu nói đó của
cô ấy đập cho tỉnh lại, ngay cả tôi cũng biết câu nói
của tôi vừa rồi chỉ là gây sự vô cớ. David nói với hai
chúng tôi:
- Đúng thế,
đúng là tôi đã nói rằng muốn cô ấy chia tay tôi, vì tôi
không đành lòng để cô ấy khổ sở chờ đợi tôi. Tôi biết
hồi đó tôi không thể mang lại cho cô ấy hạnh phúc, nhưng
cô ấy đã tình nguyện chờ tôi, làm cho tôi hiểu rằng người
con gái này nếu như tôi để lỡ mất cô ấy, thì tôi sẽ
tự trách mình tự ân hận mãi mãi.
Những câu nói
này của David làm tôi hiểu ra rằng, hoá ra anh ta yêu em hơn
tôi yêu em. Tôi buông bàn tay nhỏ đã từng quá đỗi quen thuộc
trong tay tôi ra. Từ trong tâm can tôi thật sự cảm thấy người
con trai trước mặt tôi thật sự trưởng thành hơn tôi, còn
tôi, dù là giá trị quan hay quan điểm về tình yêu, đều
thể hiện ra quá non nớt.
"Nếu tôi để
vuột mất em, tôi sẽ không thể tự tha thứ cho bản thân
tôi". Câu nói này của David cứ quay trở lại trong tâm trí
tôi, tôi đã từng thử quên đi cô gái ấy, để cho cô ấy
chờ đợi tôi và phải chăng tâm trạng đó của tôi cũng
giống như là David khi ở Mỹ? Tôi run rẩy hỏi:
- Anh thật lòng
yêu cô ấy à?
David không trả
lời tôi ngay. Anh ta chỉ nhìn cô ấy thật lâu. Cô ấy cúi
đầu, không nói năng gì vào giây phút này. David đi tới, rất
tự nhiên cầm lấy tay cô ấy. Anh ta rất thẳng thắn đàng
hoàng và mạnh mẽ trả lời tôi:
- Đúng như vậy.
Cô ấy không
hề rụt khỏi tay David. Tôi thấy bây giờ tôi như một con
chó lột nước bại trận, cảm giác không còn chỗ cho tôi.
Tôi chỉ muốn chạy trốn tất cả.
Tôi nhớ lại
khi tôi còn ở Đài Bắc, chỉ vì khi đó tôi đã do dự, nên
giờ tôi đành mất em. Tôi nhớ lại trên bãi cát, vì tôi
mạnh mẽ và quyết tâm, tôi đã lại có được cô ấy. Nếu
bây giờ tôi lùi một bước tôi sẽ lại mất đi cô ấy một
lần thứ hai. Tôi đưa bàn tay tôi cho em:
- Em hãy lựa
chọn đi.
Phần 13:
Tôi định
nói gì đó mà tôi không nói ra lời được. Tôi muốn bước
tới một bước, nắm lấy tay em, nhưng em đang trong tay người
khác.
Tôi cứ ngỡ
em cũng sẽ chìa tay ra cho tôi. Nhưng không. Cô ấy khóc oà.
David ôm chặt lấy cô ấy.
- Thôi đừng
khóc, cho dù em chọn ai, anh cũng sẽ tôn trọng quyết định
của em.
Cô ấy càng khóc
thảm thiết hơn. Tôi cũng rất đau đớn vì cô ấy vẫn đang
ở trong vòng tay David mà không phải là đang khóc trong lòng
tôi. Nhưng thế cũng chưa có nghĩa là cô ấy đã lựa chọn
ai. Tôi nhìn David. Anh ta đang vỗ về an ủi cô ấy thế mà
tôi chỉ có thể đứng ở bên cạnh, như một thằng ngớ
ngẩn chả thể làm gì cho cô ấy. Cô ấy nói trong nước mắt:
- Xin lỗi... em
không xứng đáng để cho hai người làm như thế này...
Tôi định nói
gì đó, mà tôi không nói ra lời được. Tôi muốn bước tới
một bước, nắm lấy tay em, nhưng em đang trong tay người khác.
David vuốt ve mái tóc cô ấy:
- Ngốc nghếch
ơi, anh đã bảo anh sẽ không để ý, chúng mình quay lại từ
ngày mới quen nhau lần đầu tiên, tất cả bắt đầu lại
lần này anh sẽ không đi đâu cả, anh sẽ ở lại Đài Loan
để bên em.
- Em xin lỗi!
Cô ấy nhè nhẹ
gạt tay David ra rồi đi tới phía tôi. David ngỡ ngàng, bàng
hoàng, lập tức có một sợi hy vọng vui mừng nhóm lên trong
tim tôi. David nhìn theo cô ấy đi về phía tôi.Tôi chìa
tay ra cho cô. Nhưng cô ấy gạt tay tôi ra: “Xin lỗi.”
Bây giờ đến
lượt tôi bàng hoàng. Tôi nhìn em kinh ngạc:
- Vì sao?
Cô ấy nói với
David:
- Em không muốn
hai người tốt với em như thế... chỉ làm cho chúng ta càng
đau khổ hơn thôi. Đây là sai lầm của em, tất cả là sai
lầm của em. Giá như em có thể giữ được lời hứa
của em với anh, chờ anh quay về thì quá tốt. Nhưng em
đã có lúc nào đó không còn tin anh nữa. Và em đã cùng
với cậu ấy... Em thật ti tiện. Em nói là em sẽ chờ anh,
nhưng vì quá xa cách nhau, em sợ hãi nên em do dự.
Xong quay sang tôi,
cô ấy nói:
- Xin lỗi anh.
Thú thật ban đầu em đã lấy anh ra để làm vật thế chân
cho David. Nhưng ở bên anh, em thật sự hạnh phúc. Anh rất
tốt với em, trong những lúc em đau khổ nhất, rã rời nhất
anh đã ở bên cạnh em. Sau đó em nhận ra em đã thật sự
yêu, nhưng em cũng không biết làm thế nào nữa.
Nghe cô ấy nói
những lời chân tình đó, bây giờ, tôi không đau khổ nữa.
Tôi chỉ còn mong ước cô ấy ở lại bên tôi cho dù em thật
sự yêu hay cho dù tôi chỉ là một vật để thế chân người
con trai khác cũng được. Tôi cúi đầu để che giấu đôi
mắt mình đang rưng rưng trong nghẹn ngào. David quay người
lặng đi, chỉ còn lại cô ấy khóc nức nở...
- Xin lỗi, em
thừa nhận ban đầu em đã coi anh chỉ là vật thế chân cho
David.
Những câu này
của cô ấy đã làm tôi rơi nước mắt, cuối cùng, tôi cũng
chỉ là vật thế chân cho David mà thôi? Tôi không biết nên
làm gì. Tôi cúi đầu vì nước mắt tôi sắp trào ra ngoài,
tôi tự dặn mình không được khóc, khóc thì có tác dụng
gì đâu nhưng tôi vẫn không thể kiềm chế được lòng mình.
David nói:
- Tất cả là
lỗi của anh. Anh đã hứa hẹn với em, sẽ không bao giờ hỏi
lại chuyện cũ của em và cậu ta, phải tin em nhưng anh chỉ
cần vài cú điện thoại không người nghe là anh đã đánh
mất mọi niềm tin, chạy suốt đêm xuống Cao Hùng, mà lại
cũng không tìm thấy em nên anh rất hoang mang... thậm chí trong
lòng anh đã nghĩ, có phải anh là một thằng ngu, không giữ
lấy em rõ ràng biết em sẽ gặp lại cậu cùng khoa, mà lại
vẫn còn tin tưởng để em đi...
“Em xin lỗi”,
cô ấy nói.
“Không cần
xin lỗi ai, việc này đã làm thương tổn tất cả chúng ta”,
David đi tới cầm tay cô ấy dịu dàng nói, “Em đã rất cố,
anh biết. Em đang cố tìm một điểm thăng bằng giữa anh và
cậu ta, để không ai bị tổn thương nhưng người đau khổ
nhất là em.”
Vừa lúc đó,
cô bạn cùng phòng của em đột ngột xuất hiện. Cô ta
lên tiếng:
- Bây giờ là
thế nào? Anh là David có phải không? Tớ đã bảo bạn phải
sớm quyết định đi, đừng có kéo dài trì hoãn mà bạn không
chịu nghe! Còn hai anh: đừng có định giở trò đánh nhau,
tôi sẽ cho biết tay!
Bạn cô ấy cướp
lấy cô bạn gái đang rũ rượi từ tay David và kéo xềnh
xệch vào ký túc. Khi đó tôi đi vội lên đưa tay cho cô ấy:
- Anh xin lỗi
em vì dù đã biết em có bạn trai mà anh vẫn tiến tới.
Bây giờ tôi đành
phải để lộ đôi mắt đỏ hoe.
- Này, đã bảo
là không nói nữa, sao cậu cứ lằng nhằng nhỉ?
Cô bạn cùng
phòng nổi giận và kéo cô ấy đi luôn. Chỉ còn tôi và David
ở lại. Tôi nhìn David. David châm một điếu thuốc và đưa
bao thuốc cho tôi:
- Có hút không?
Tôi lắc đầu.
- Cậu quen cô
ấy bao lâu rồi?
David hỏi xong
nhả ra một bụm khói trắng.
- Hơn nửa năm
thôi.
Tôi ngồi xổm
bên chiếc xe máy của mình. David nói với tôi:
- Cô ấy là người
tốt. Có lẽ cô ấy chọn cậu mới gọi là đúng lắm!
David nhắm nghiền
mắt, hít sâu một hơi. Tôi nhìn David, bây giờ lại ra thế
nào đây, vì sao anh ta nói câu này?
- Trước khi đi
Mỹ du học, tôi muốn bảo cô ấy đừng chờ tôi! nhưng tôi
không thể nói ra- David tự sự - bởi khi đó cô ấy rất kiên
quyết, nói sẽ chờ tôi về xa cách đến như thế, chúng tôi
chỉ thể dùng E-mail liên lạc, tuy chat tiện hơn, nhưng vì
lệch múi giờ thường lên mạng chả thấy người kia, chờ
mãi không thấy hồi âm, là một việc rất đau khổ.
"Chờ mãi người
kia không hồi âm là một việc rất đau khổ", câu nói này
tôi cảm nhận được sâu sắc. Tôi bảo David:
- Cả ba chúng
ta đều chờ hồi âm của đối phương, nhưng lại đều không
nói nỗi lòng ra.
- Đúng.
David cười dụi
cán thuốc, lại châm điếu thứ hai.
- Nhưng tôi đã
nghĩ kỹ rồi, có những chuyện nếu cứ giữ trong lòng thì
không bao giờ tiến tới được. Sau khi về Đài Loan, tôi đã
lập tức cầu hôn cô ấy, nói cho cô ấy biết những gì tôi
giữ trong lòng, hoặc có lẽ hiện giờ cô ấy còn quá trẻ
nhưng tôi hy vọng có thể cho cô ấy một lời thề hẹn, không
để cô ấy chờ chỉ vì tôi.
Cầu hôn? Cô ấy
chưa bao giờ thố lộ điều đó cho tôi biết. Vì sao?
Tôi phân vân thắc mắc. Suy nghĩ một lúc, tôi nói với David:
- Tôi nghĩ, người
nên rút lui là tôi. Anh nói rất đúng. Tôi đã lui bước mấy
lần vì tình yêu. Tôi nghĩ tình yêu của tôi chưa đủ chín
chắn. Vì thế, cô ấy chọn anh mới là đúng.
Phần kết:
Tôi đứng
ở ngoài phi trường nhìn chiếc máy bay cất cánh lên trời
cao, bay lên cao, mất hút giữa trời xa kia...
Tôi đã nói những
lời mà chính tôi cũng không dám tin là thật. Tôi đã chấp
nhận thua cuộc rồi. David vứt điếu thuốc cháy dở xuống
đất, thở dài:
- Cô ấy đã
không nhận lời cầu hôn của tôi.
“Ôi?” Tôi
ngỡ ngàng nhìn David.
“Vì cô ấy
yêu cậu, có lẽ. Việc kết hôn, có lẽ cả hai đều thật
hiểu nhau, cách nghĩ phải thật phù hợp nhau mới nên kết
hôn”, David nói với tôi.
“Xin phép hỏi,
anh bao nhiêu tuổi?” Tôi hỏi David.
“Gì? Tôi á?
Tôi hăm hai”, David cười.
“Hăm hai? Sao
cách suy nghĩ của anh đã rất chín chắn. Tôi chỉ kém anh
2 tuổi thôi mà...”, tôi đầy nghi ngờ.
“Có lẽ là
hoàn cảnh thôi. Ở Mỹ, những thanh niên rất trẻ tuổi cũng
đã có suy nghĩ rất trưởng thành”, David nói.
“Anh thật lòng
yêu cô ấy không?”, tôi nhìn David.
“Nếu tôi để
mất cô ấy, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi”, David
quả quyết nói với tôi.
“Tôi hiểu rồi...
Cô ấy... Anh nhất định phải làm cho cô ấy hạnh phúc. Tôi
chỉ mong điều đó”, tôi nói.
“Cậu đang nói
cái gì? Cô ấy còn chưa dứt khoát chọn ai kia mà!” David
tự dưng giận dữ mắng tôi.
“Thế là đủ
rồi. Tôi giờ đã hiểu những lời cô ấy nói khi mới gặp
nhau những ngày đầu tiên, cô ấy nói với tôi, bởi cô ấy
chủ động tỏ tình với anh, rồi hai người mới yêu nhau”,
tôi nói với David những gì cô ấy đã từng thổ lộ.
“Ôi...”, David
lẳng lặng nhìn tôi. Tôi tiếp:
- Cô ấy đã
nói nếu giờ chỉ vì khoảng cách quá xa xôi mà lại chủ
động đòi chia tay anh, như thế thật không công bằng với
anh nên cô ấy bằng lòng đợi, đợi anh, cho dù anh ở rất
xa... cho dù cô ấy luôn lo âu sợ hãi, nhưng nếu không thật
sự nghe anh nói anh không còn yêu, thì cô ấy sẽ không bao
giờ bỏ anh...
Tôi nói xong buồn
bã cúi đầu. David lặng im đốt thuốc nói:
- Cám ơn bạn.
Những điều đó, nếu không phải là bạn nói, thì tôi sẽ
mãi mãi không bao giờ biết cô ấy đã cảm nhận những gì.
Thật sự là cảm ơn bạn.
Tôi nhìn David
mỉm cười và lúc đó tôi quyết định đời tôi, tôi đội
cái mũ bảo hiểm xe máy lên, vẫy tay chào tạm biệt.
Về sau này tôi
mất gần hai tuần lễ bỏ học tôi trốn lì ở nhà, mỗi
khi đi làm về tôi lại rúc vào chăn ngủ, xem ti vi, lên mạng
dạo đây đó. Tôi hoàn toàn không muốn đến trường, tôi
rất sợ đi học sẽ phải gặp lại cô ấy, tự tôi ra quyết
định rồi có thể lại tự tôi vì thế sụp đổ đau đớn.
Một buổi tối,
tôi ngồi ở phòng khách xem ti vi. Bạn cùng phòng tôi nói:
- Này, chị cùng
khoa mày nghỉ học rồi, mày không biết sao?
“Thế à, chắc
sắp cưới rồi chứ gì”, tôi vờ bình thản.
“Mày đúng là
hết thuốc chữa rồi”, bạn phòng tôi cười.
“Ờ”, tôi
tiếp tục xem ti vi.
“Thì đừng
bảo bạn bè mà lại chẳng chịu giúp nhau nhé, tự mày xem
đi rồi làm lấy!” Nó đi qua chỗ tôi vứt một mẩu giấy
xuống mặt bàn.
“Mày bảo gì?”
Tôi nhìn nó rồi nhìn mẩu giấy. Trên mẩu giấy viết những
con số, thời gian cất cánh của một chuyến bay. Tôi hỏi
nó:
- Đây là cái
gì?
- Chuyến bay của
cô ấy, tao giúp mày hỏi từ bạn cùng phòng của cô ấy.
Tao chỉ giúp mày được đến đây, tao không có ý định cho
mày thêm cả tiền taxi ra sân bay, đi hay không tự mày quyết
định.
Nói xong nó đi
vào buồng nó. Tôi đứng dậy cầm mẩu giấy, vội vã chạy
khỏi phòng, cầm theo ví tiền, máy di động và chìa khoá xe
máy. Trước khi ra khỏi cửa, tôi dùng hết sức đập vào
cửa phòng thằng bạn.
- Cảm ơn mày
làm gián điệp cho tao.
Tôi vội vã chạy
đi. Tôi đáp chuyến xe bus buổi tối đi Đào Viên của hãng
Tunglian, tôi không thuộc đường ra sân bay và cứ thế lần
đường xông tới sân bay Trung Chính, chả trách, thằng bạn
tôi bảo tôi đã hết thuốc chữa. Làm sao tôi có thể tìm
thấy cô ấy ở đây?
Tôi thử gọi
di động. Có tín hiệu.
“Alô, là anh
đây!” Tôi thử nói ở đầu dây tôi.
“Sao anh biết
em đang ở đây?”, cô ấy trả lời. Tôi cười qua khoảng
không:
- Em giấu sao
được, anh có mật báo của thằng cùng phòng. Em đang ở đâu?
Anh muốn gặp em một lần cuối cùng. Để tiễn em.
Cô ấy nói:
- Em đang lên máy
bay rồi... sắp phải tắt máy di động rồi.
“Vậy ư?...
Anh vẫn không kịp ư?” Tôi nói, nhớ đến cái bãi cát ở
Kỳ Kim.
Một lần nữa
tôi lại bị chậm chân rồi. Nửa năm nay tôi đã bỏ lỡ
bao lần.
“Em hứa với
anh em phải hạnh phúc nhé!”, tôi nói với cái di động.
“Vâng!”, đầu
kia chuyển tới tai tôi tiếng nghẹn ngào.
Tôi đứng ở
ngoài phi trường nhìn chiếc máy bay cất cánh lên trời cao,
bay lên cao, mất hút giữa trời xa kia.
Hết.
Phan Hạnh
hiệu đính và trình bày.
CHÚ THÍCH:
Trang Hạ tốt
nghiệp ĐHSP Hà Nội khoa Hoa ngữ năm 1996. Cô đã đoạt
các giải thưởng Văn Học Tuổi Xanh - 1993; Văn Học Tuổi
Hai Mươi – 1995 với tập truyện ngắn Tình Khúc; tặng thưởng
Văn Học Cho Tuổi Trẻ – 2004 với tập truyện Những Đống
Lửa Trên Vịnh Tây Tử. Hiện cô là phóng viên thường trú
Báo Tiền Phong tại Đài Bắc.
NHẬN XÉT:
Mối tình đầu
có khi trong trắng tới mức, ta không hề nghĩ đến tình
dục. Nhưng khi bạn quá trẻ và bạn quá yêu nồng nàn,
bạn sẽ hiểu ra rằng nên nói cảm ơn với sex.
Giống như nhân vật chính không tên trong tiểu thuyết “Lỡ
tay chạm ngực con gái”, một tác phẩm văn học mạng
nổi tiếng tại Đài Loan đã chinh phục blogger Việt Nam với
25 triệu lượt đọc suốt ba năm qua trên blog Trang Hạ, cái
điều chàng trai ấy nói với mối tình đầu là lời cảm
ơn, từ những gì trong trẻo và thiêng liêng nhất mà sex mang
lại trong tâm hồn cậu:
Sex cũng phải
học...
Nếu chỉ bằng
bản năng, thiếu kinh nghiệm, mối tình đầu thường sẽ
chỉ để lại dư âm vụng về của nụ hôn đầu và những
vuốt ve đơn thuần là da thịt. Nhưng “người yêu - người
chị” học trên cậu ấy một khoá đã dạy cho cậu cảm
nhận những rung động lớn lao hơn sự va chạm của thể xác.
Cho đến lúc, cậu ấy thật sự không dám chạm vào người
con gái đang nằm trên giường, trước mặt cậu, thì đó
chính là giây phút cậu đã thực sự nhận ra tình yêu
của một người đàn ông trưởng thành thực thụ là gì.
Nếu không hiểu
biết, không yêu thương, sex chỉ là sex...
Tại sao lại không
yêu “chị ấy”? Thật đáng tiếc khi mối tình đầu
của cậu sinh viên mười tám tuổi lại không phải mối tình
đầu của “chị ấy”. Thế nhưng sự chênh lệch tuổi
tác và sự từng trải không hề làm phai dư vị của
tình yêu. Khởi đầu bằng những ám thị về sex không có nghĩa
rằng, tình yêu ấy được duy trì bằng sex. Trân trọng
một cô gái không có nghĩa là đặt cô trong tủ kính
nâng niu. Và vuốt ve cô ấy không có nghĩa rằng chỉ ham
muốn vuốt ve. Có những dấu hỏi của mối tình đầu mà người
con gái mãi mãi không trả lời, tuy vậy, “chị ấy”
là sự lựa chọn hoàn hảo nhất để dạy chàng trai mười
tám hiểu rằng, bằng những gì chị ấy trải qua, yêu thương
có thể mang lại cho ta những đụng chạm da thịt sự thiêng
liêng nhường nào.
Yêu, đâu phải
vì xứng tuổi vừa lứa? Tại sao không nghĩ rằng ta sẽ
học được cách sống cao thượng và chia sẻ, bao dung từ mối
tình đầu với một người con gái từng trải hơn?
Những giá trị
đích thực của tình yêu luôn còn lại: Một người con gái
khoả thân trong phòng con trai, nằm trên giường con trai, mặc
quần áo của người con trai ấy, tắm trong phòng con trai,
qua đêm và để rơi nước mắt trong căn phòng con trai ấy,
thì liệu có phải là một cô gái lả lơi buông thả?
Tại sao một entry có thật một trăm phần trăm, từ chuyên
mục “Tám về sex” của nam sinh Đài Loan bỗng dưng được
cả một thế hệ bạn đọc trẻ yêu thích và công nhận
là tiểu thuyết văn học mạng xuất sắc?
Không phải vì Trang
Hạ dịch rất hay, hoặc Trang Hạ mang tới cho bạn trẻ Việt
Nam một câu chuyện thời sự nóng bỏng của giới trẻ đang
yêu: “sex hay là không sex”, mà bởi những giá trị đích
thực và trong trắng của mối tình đầu đã chinh phục tất
cả người đọc.
Nếu thời gian
quay trở lại...
Cũng như mối
tình đầu, thời gian không bao giờ quay trở lại trả ta
những gì ta yêu. Thế nhưng thời gian cho ta sự trải nghiệm
về tình yêu thương, thù hận, về rung cảm cả thể xác
lẫn tâm hồn. Mối tình đầu làm ta trưởng thành, kể cả trưởng
thành từ ngay trong nỗi đau. Điều tuyệt vời nhất là bạn
cứ nghĩ đôi tình nhân sẽ ngay lập tức làm tình, chỉ ngay
sau trang này thôi, và chờ mãi...
Có người nói,
yêu tức là không phải nói hối tiếc!
Hoàng Lan.
|