Trời tổ quốc vầng mây đen
che phủ
Non sông gầy, khắc khoải
buốt nhân tâm
Sĩ phu ơi! sao cứ mãi âm thầm
Dân mòn mỏi đếm từng ngày
cùng kiệt
Tiếng nước nở, giọt lệ
sầu oan nghiệt
Ôm thương đau, vương nhục
nhã ê chề
Ôi! dòng đời mặn đắng
nỗi nhiêu khê
Nhìn trí giả lún sâu vòng
danh lợi
Nỗi khát vọng tự do xa diệu
vợi
Ôi mông lung, bàng bạc cuối
chân trời
Mảnh sơn hà, buồn héo, úa
tả tơi
Sông đã cạn, núi mòn thêm
sơ xác
Đắm cơn say, mơ chuỗi ngày
hoan lạc
Ngược thời gian, thương quá
khứ huy hoàng
Xoa niềm đau, dịu lại những
nghiệt oan
Tìm sinh khí cho quãng đời
gian khổ
Ta cố bơi, mong thuyền về
bến đỗ
Mang tin yêu, chia sẻ đến
muôn người
Mong cuộc đời từng giây
phút thảnh thơi
Trong nắng ấm mùa xuân nồng
đất mẹ
Phạm Thanh Phương (SGT-Úc
Châu)
|