| EM
NHẮC TÌNH XƯA
“Tuổi hoa cắp sách đầy
thơ mộng
“Cùng đón đưa về giữa
nắng trưa…
THY LOAN
Hơn bốn mươi năm rồi đó
em
Trường xưa tình cũ vẫn dịu
êm
Gợi chi nhung nhớ người xa
xứ
Em nhắc nghe buồn ray rứt
tim
Một thuở xuân thì tươi ý
sống
Tiếc đời chinh chiến khắp
nơi nơi
Người trai đâu mãi vui đèn
sách
Đâu thể hoài mơ với tiếng
cười
Tiếng của sơn hà luôn réo
gọi
Giặc tràn sông máu phá quê
hương
Quân trường đang đón đang
chờ đợi
Rèn luyện người trai trấn
biên cương…
Thương em vẫn một lòng son
sắt
Chữ thủy chung dù chỉ hứa
thôi
Áo lụa em vui đời dạy học
Mơ ngày nắng ấm dẫu xa xôi…
Để rồi cuối tháng tư oan
nghiệt
Em đón anh về- cảnh xác xơ
Cờ đỏ thay cờ vàng trân
quý
Tương lai đất nước vết
đen mờ…
Đất người xa xót đời ly
xứ
Em nhắc tình xưa tuổi hoa
niên
Một tháng tư về ta luôn nhớ
Ray rứt buồn, thương, tủi,
nhục, hèn…
Anh sẽ đưa em về quê cũ
Nắng hồng lộng gió áo ai
bay
Vẫy tay từ giã đời lữ
thứ
Nhìn lá cờ xưa trong nắng
mai…
Ta quý em, tấm lòng chung thủy
Người lính năm xưa, tóc trắng
buồn.
TIẾC
HOÀI XA XÔI
Trăng mờ sương ướt
đọng
Đêm lạnh, gió thổi
lùa
Đôi môi mềm thật mỏng
Áo lụa buồn song thưa…
Tay ôm choàng dáng ngọc
Máu dập dồn nhịp tim
Ta nhớ thời đi học
Lén đầu ngõ nhìn em…
Guốc Dakao dòn
nhịp
Ta áo trắng quần xanh
Bước học trò đâu kịp
Con chim hót trên cành
!
Đường ta đi sỏi đá
Sao chỉ toàn bão giông
Máu ướt đường tơi tả
Nước sông Ba thấm hồng
Giữa lằn ranh
sinh tử
Ta nhớ mắt em cười
Lửa đạn mà ta ngỡ
Má em thắm hồng tươi
!
Qua hết rồi tuổi ngọc
Nắng thu úa nhạt nhòa
Sương mờ ươn ướt khóc
Quê nhà kỷ niệm xa…
Ôi đôi môi thật mỏng
Đôi mắt như biết cười
Ta còn tìm trong mộng
Tiếc nhớ hoài xa xôi…
ĐÊM
CHUYỂN TÙ
Trên bến tàu Tân Cảng
Xích xiềng được mở ra
Gió đêm về thật mát
Sao lòng lại xót xa…
Xưa bạn ta ở đây
Giữ an ninh cảng nầy
Ta vẫn thường hay ghé
Tình bạn thắm men cay…
Ta bước vào doanh trại
Có lính gác chào tay
Cảnh xưa ta mãi nhớ
Đâu ngờ có hôm nay…
Đêm nay vào Tân Cảng
Trước con tàu Sông Hương
Mấy trăm tù xiềng xích
Nát cảnh đời bi thương…
Bước xuống hầm hàng hóa
Giặc chở tù như heo
Đời sao mãi trả giá
Cải lương hay tuồng chèo??
Hai ngàn tù chật chội
Ngồi, nằm dính khít đeo
Tiểu tiêu tràn trôi nổi
Cảnh dơ hơn chuồng heo!!
Một khoảng trời nho nhỏ
Cửa hầm hơn sải tay
Tàu lắc lư rời bến
Chở tù đi đâu đây??
Đất người ta nhớ lại
Tàu Sông Hương năm xưa
Bạn tù ai còn mất
Trên bước đường gió mưa!?
Cùng chung giòng máu Việt
Hòa bình thế đó sao?!
Giặc sài lang khắc nghiệt
Nước Việt còn thương đau…
TRẢ
LỜI BẠN HỎI
Mày hỏi tao sao khi vô quốc
tịch
Không đổi tên thay họ giống
người ta
Tao sống lại và về từ cõi
chết
Xa quê hương vẫn nhớ nước
non nhà…
Tên của tao là do ba mẹ đặt
Nội tao móm ý, ngoại tao bằng
lòng
Cả một đời tao chưa tròn
chữ hiếu
Nay đổi tên ba mẹ đặt.
Tao không.
Hồi đó nhà tao nuôi hai con
chó
Tao đặt tên Ki Ki chị đặt
CiTa
Ba tao rầy vì dòng giống của
nó
Chó Việt Nam con phải gọi
Bích La.
Người miền Nam quen tên Tèo,
tên Đực
Nay đổi Ma Thiu với lại Mai
Cồ
Nghe nó chỏi- Nằm cạnh bên
Lê, Nguyễn
Đổi giống gì cũng hoàn thứ
đồ lô !
Đổi tên tuổi là chê cha mẹ
dốt
Đặt tên con sao cứ mãi Mít,
Xoài
Người miền Nam thật thà
chất phát
Đẻ cho nhiều cứ Út Một,
Út Hai
Làm ăn được đặt tên con
là Phát
Bản tánh hiền tên Đức,
Hậu, Nghĩa, Ngoan…
Nghe xướng tên hiểu được
ngay ý thật
Lễ, Nghĩa, Liêm, Sĩ, Triệu,
Phú , Bạc, Ngàn…
Vô quốc tịch tao cũng thằng
ở đậu
Mai cờ vàng dựng lại tao
về
Cực chẳng đã phải sống
đời xa xứ
Não lòng thương xa xót nhớ
tình quê. !
Mai có chết vô khai tờ lý
lịch
Khỏi lóng ca lóng cóng gặp
Diêm Vương
Phận dân đen hay hoàng thân
quốc thích
Đều lưu đày trên tám cõi
bốn phương
Mày đừng hỏi tên tao cha mẹ
đặt
Đổi làm gì cho miệng đọc
tréo ngoe… !
|