Ta đi trong tuyết
ươm hơi lạnh
Mà lửa từ tim vẫn
nhóm hồng
Với lá quốc kỳ
trên ngực áo
Ta thấy còn hơi ấm
non sông…
1.
Có một thời công chuyện
làm ăn khó khăn, tôi mua một chiếc ghe nhỏ, theo anh em làm
nghề dân chài, đi đánh cá Salmon. Ðó là thời vàng son cách
đây hơn 10 năm của “làng” ghe đánh cá Salmon gốc Việt
ở British Columbia, Canada. Làm 4 tháng, nghỉ 8 tháng ăn lương
thất nghiệp. Tôi thấy cái 8 tháng ăn lương thất nghiệp
có vẻ ngon cơm, đi đó đây nói chuyện, viết lách, hội thảo,
biểu tình… mà không sợ vợ con ở nhà ăn mì gói… Đó
là lý do tôi thành “dân chài”, mặc dù cái “thuở ban đầu
lạng quạng ấy”, tôi không biết vá lưới, không biết mặt
con cá Salmon nó dài ngắn, méo tròn ra sao… Đúng là liều
mạng!
Thuở đó, Ba tôi còn
sống, ở Việt Nam, nghe tin tôi ra biển, ông than trời, vì
biết tôi không thể là dân làm biển. Ông tưởng tượng tôi
đi chân trần, vác lưới ra biển, mặt mày đen như cục than
hầm, nhấp nhô trên sóng nước… như mấy ông dân chài Phan
Thiết ở Lạc Đạo, Bình Hưng, Thương Chánh… rồi nghĩ đến
cái thời “vàng son” khi tôi từ đơn vị về thăm nhà, ngừng
xe jeep trước cửa, bông mai trên bâu áo, ra trường Thủ Đức
mấy năm mà vóc dáng vẫn chưa tan nát nét thư sinh, ông lấy
làm hãnh diện với bà con làng xóm… Ông thở dài, và khi
biển động, bão tố ở biển Phan Thiết xa Canada gần nửa
quả địa cầu, ông lại đứng ngồi không yên nhìn ra biển
rộng tưởng chiếc ghe tôi đang quay cuồng trong cơn bão, tưởng
chừng khi biển Phan Thiết động thì sóng Canada cũng vỗ ầm
ầm… Ba tôi than trời là đúng, tôi ra biển nhiều lần song
vẫn bị say sóng hộc máu, lưới quăng xuống nước, cá buồn
tình trốn mất tiêu… và cuối cùng, tôi bán ghe sau 5 năm
chọn lầm cái nghề “Hà Bá” chê lỗ vốn này.
Tôi thương Ba tôi khi
nghĩ đến ông, nhưng ông xa tôi nghìn trùng. Cái gần gũi
theo tôi lên ghe ra biển là cái “còm piu tơ” Mackintosh và
mấy cái thư của cô bé gái 10 tuổi con tôi. Tôi làm nghề
biển mà không bỏ được cái nghiệp… báo. “Nghiệp báo!”
Đúng là Phật dạy nghìn năm trước không sai! Báo ở đây
là nghề viết lách trăm cay ngàn đắng cùa những tên cầm
bút còn chút liêm sỉ và lương tâm… chứ không phải là
thứ nghiệp báo trầm luân địa ngục gì cả!
Khi mỗi lần ghe vô
bến, bán cá và vá lưới xong, tôi kéo giây điện gắn
vô máy và gõ lọc cọc. Bài vở, tin thức lấy từ báo
Tây và cái radio… rồi nhét vô cái đầu cho nó làm việc,
xong sang/copy vô cái disket gửi qua Toronto cho chủ nhiệm Bùi
Bảo Sơn… Tạp chí Lửa Việt vì thế mà tôi vẫn có mặt,
cho dù tôi lênh đênh trên sóng nước theo đuôi bầy cá Salmon…
Có một hôm, thả
lưới xong, tôi bóc cái thư cô bé gái gửi cho bố, tôi vô
cùng xúc động. Thư con tôi có mấy dòng tiếng Anh “con nhớ
Daddy! Con nhớ Daddy!” mà trên đầu thư con tôi vẽ một lá
quốc kỳ mầu vàng ba sọc đỏ bằng bút chì mầu. Thì ra
con tôi biết lá cờ trên bàn tôi là gì, và những gì tôi
giải thích cho nó biết… Đọc thư con, nhìn những dòng chữ
con nít, nhìn lá cờ… tôi thấy cả một vùng biển cửa sông
Skeena gần Alaska ấm lại…
2.
Tại Mỹ cũng như
tại Canada, tờ lịch vừa qua bước vào ngưỡng cửa tháng
12 là thiên hạ chuẩn bị cho mùa Giáng sinh. Một hôm cô
bé lớp tiểu học con tôi về nhà, vừa bỏ sách vở xuống
bàn là nó kéo tôi ra phòng khách:
- Ông thầy trường con
gắn cờ Việt cộng trên cây Giáng Sinh đó Ba!
- Sao con biết đó là cờ Việt
cộng?
- Thì có lần ba chỉ con
cờ đỏ sao vàng là cờ Việt cộng, là cờ bỏ tù Ba, là
cờ mà Ba Mẹ phải chạy trốn. Con ghét lá cờ đó lắm! Tại
sao trường không treo cờ mình Ba?
Tôi bảo con tôi:
- Con giỏi lắm! Ba thương
con lắm! Ba với con lên trường, con chỉ cho Ba lá cờ Việt
cộng trên cây Giáng Sinh nhen!
Cô bé nhanh nhẩu:
- Con dắt Ba đi liền
được không Ba?!
Trường cách nhà tôi
chỉ vài trăm mét. Hai cha con vô trường, và quả đúng
như lời cô bé, một lá cờ đỏ sao vàng nhỏ chen giữa
những lá cờ các quốc gia khác được trang trí gắn trên
cây Giáng sinh sặc sỡ những bóng đèn màu nhấp nháy. Tôi
dắt con vào xin gặp ông hiệu trưởng, giải thích cùng ông
về lá cờ, về kiếp nạn của dân tộc Việt Nam, và hơn
nửa triệu người Việt Nam bỏ nước vượt biển ra đi,vùi
thây trong biển cả chỉ vì lá cờ này… Và lá cờ cờ đỏ
sao vàng là cơn ác mộng của tôi, gia đình tôi, dân tộc tôi.
Ông thầy Canada nghe tôi
giải bày, cảm thức những xúc cảm của tôi khi tôi nói,
ông hiểu ra, và khi tôi bảo ông rằng tôi sẽ làm đơn chuyển
con tôi đi trường khác học nếu ông còn giữ lá cờ đỏ
này trên cây Giáng sinh. Ông từ tốn dắt cha con tôi ra cây
Giáng sinh, gở bỏ lá cờ đỏ sao vàng, và quay lại hỏi con
tôi:
- Con muốn thầy thay
lá cờ nào lên đây?
- Dạ, lá cờ con làm ở nhà!
- OK, mai con đem cờ
con làm lên trường nghe!
- Dạ! Mai con đem lên!
Con cám ơn thầy!
Đêm đó, nhỏ bé con
tôi hí hoáy cắt giấy, tô vẽ một lá cờ vàng ba sọc đỏ
nhỏ xíu. Sáng hôm sau nó lên trường thật sớm. Giờ ăn trưa,
nó chạy một mạch về nhà:
- Daddy! Cây Giáng sinh
ở trường thầy con cho gắn một lá cờ vàng như lá cờ của
Ba để trên bàn. Con làm lá cờ đó hồi hôm Ba biết không?
- Ba biết! Ba biết! Ba
thấy con làm! Con giỏi lắm! Ba thương con!
Tôi ôm con tôi vào lòng,
hôn trên trán nó, và tôi thấy Vancouver ấm cả một trời
mùa Đông…
3.
Bình là một thuyền
nhân tỵ nạn đi chui, nghĩa là anh em hắn phóng lên ghe
tôi giờ chót khi tôi và đám bạn đẩy ghe ra biển. Ðến
Canada, hắn ở cùng thành phố Vancouver với tôi. Khá lâu không
gặp, có lần tôi lang thang trong chợ Longdale Market ở North
Vancouver, gặp hắn làm nhân viên security trong chợ, có job tốt,
vợ con, nhà cửa đàng hoàng. Tôi mừng là anh em chúng tôi
không tên nào chết trên biển, không tên nào thất nghiệp
và ba trợn khi đến xứ người… Tôi không mong gì hơn.
Khoảng một tuần sau
đó, bất ngờ Bình phone tôi:
- Anh Hai, sáng nay tôi
vô làm, thấy thằng manager cho giăng một dãy cờ trên gần
nóc lòng chợ, có cả cờ đỏ sao vàng. Tôi xì nẹt và cự
lộn với nó!
- Bộ không sợ nó đuổi
sở sao?
- Đuổi, tôi tìm chỗ
khác làm, chịu nhục làm ở đây mỗi ngày thấy lá cờ này
tôi chịu không được! Thằng manager thấy tôi nóng, lúc đầu
nó ngạc nhiên, sau tôi giải thích nó hiểu ra, nó đồng ý
bỏ lá cờ đó, nhưng nó ra điều kiện là tôi phải tự vô
kho mang thang ra leo lên tháo cờ, và thay vào bất cứ một lá
cờ quốc gia khác mà tôi không “up set, không nhức đầu”
ngay hôm nay. Nó không chấp nhận để giây cờ trong chợ có
một khoảng trống. Anh có lá cờ quốc gia nào sẳn ở nhà,
lái xe mang gấp qua cho tôi trước khi chợ đóng cửa!
- OK, chuyện gì chứ
chuyện này tao bay qua liền!
Mặc dù thằng em thuyền
nhân đi chui của tôi nó không tham gia sinh hoạt đấu tranh
nào, năm 1975 nó còn nhỏ, chưa đi lính, nhưng nó có tinh thần
quốc gia ngon lành, và phản ứng hết sẩy, ngon lành hơn bất
cứ ai “ăn cơm quốc gia thờ ma Việt vẹm”.
Ngày hôm nay, ai thăm
chợ Longdale Market ở North Vancouver, Canada vẫn còn thấy
trên nóc chợ một lá cờ vàng ba sọc đỏ giăng giữa hàng
cờ các quốc gia khác, đó là lá cờ của tôi và Bình. Hạ
được cờ đỏ VC, treo lên lá cờ vàng trên nóc chợ ở Canada
là một kỷ niệm khó quên của anh em tàu BI 25803 của tụi
tôi khi vào Pulau Bidong năm 1980 trước đây.
4.
Tại Canada, tỉnh Alberta
là nơi lá cờ vàng ba sọc đỏ được treo thường trực
tại hai thành phố Calgary và Sandre. Chế độ Hà Nội nhiều
lần cay cú và can thiệp yêu cầu kéo xuống, nhưng chính
phủ các cấp Alberta vẫn lạnh như tiền, quyết tâm giữ
lá cờ của cộng đồng Việt Nam tỵ nạn cộng sản là một
yếu tố quan trọng để nhà nước Alberta “gửi gió cho mây
ngàn bay những lời phản đối, yêu cầu của Hà Nội” .
Những đồng hương Việt
Nam có dịp ngang qua Calgary, ngay trên góc xa lộ Deerfoot và International
Avenue ( đường 17), sẽ thấy có một công viên treo một dọc
cờ các quốc gia tự do trên một hàng trụ cờ, và lá cờ
vàng ba sọc đỏ tung bay giữa hàng cờ đó.
Thành phố Vancouver cờ vàng
ba sọc đỏ xuất hiện trong một tình huống rất lý thú.
Trên đường Kingsway, một trong nhưng con đường chính của
thành phố đẹp nhất Bắc Mỹ này, gần giữa hai góc đường
số 10th Ave và 11th Ave, có một hãng bán xe khá đắt tiền
có tên là Technique Auto Sale. Bỗng một hôm, bà con Việt Nam
đi xe bus ngang hãng xe, thấy một hàng cờ trong đó có lá cờ
đỏ sao vàng tổ bố. Thế là nhiều cú phone gọi tới tấp
tới anh em Hội Cựu Chiến Sĩ và Hội Thủ Đức Vancouver:
- Trời ơi mấy ông
ơi! Tụi Việt cộng nó treo cờ đỏ sao vàng trên đường
Kingsway! Bây giờ mấy ông làm sao chớ!
- Chỗ nào Bác!
- Chỗ tiệm bán xe trên
đường Kingsway, gần góc 11!
- OK bác! Tụi cháu
đến đó ngay!
Tôi và Trần Văn Trung
SĐ18 phóng xe đến đó, và y như rằng, lá cờ đỏ sao
vàng “đang giỡn mặt bà con” dưới trời Vancouver. Tôi
và Trung vào hãng xe, tự giới thiệu là đại diện cho
Hội Cựu Chiến Sĩ và Hội Võ Khoa Thủ Đức thuộc cộng
đồng Việt Nam, xin gặp manager…
- Thưa ông, sao hôm nay
hãng ông lại có sáng kiến treo 12 lá cờ trước hãng xe,
và tại sao lại có lá cờ đỏ sao vàng?
- Hãng tôi buôn bán xe,
12 lá cờ được treo là 12 sắc dân đông đảo có mặt
sinh sống tại vùng Vancouver Mainland và vùng phụ cận. Người
Việt các ông trong vùng này theo tôi đoán có khoảng 40 ngàn
dân, do đó tôi treo lá cờ đỏ sao vàng của nước ông!
Tôi biết ngay là hãng
xe có một sự nhầm lẫn “vĩ đại và vô tình”. Tôi
từ tốn giải thích:
- Vì nhu cầu buôn bán,
hãng ông mới treo các lá cờ quốc gia của các sắc dân.
Chúng tôi đến đây với thiện chí là giúp các ông tránh
khỏi những hiểu lầm không lợi cho việc buôn bán của hãng
ông. Việc treo các lá cờ khác, chúng tôi không có ý kiến,
nhưng treo lá cờ đỏ sao vàng thì không nên?
- Tại sao/Why? Xin ông
nói rõ hơn!
- Thưa ông, lá cờ đỏ
sao vàng là lá cờ của đảng cộng sản Việt Nam và đảng
đó đã áp đặt thành cờ của nước Việt Nam cộng sản;
lá cờ đó không đại diện cho nước Việt Nam tự do của
chúng tôi. Vì lá cờ này mà dân tộc tôi đau khổ, vì lá
cờ này mà chúng tôi phải bỏ nước ra đi và có mặt ở
đây, vì lá cờ này mà nửa triệu người Việt Nam vùi thân
trong lòng biển trên đường tìm tự do. Quý hãng treo lá cờ
này là khơi lại niềm đau, nỗi hận của 40 ngàn người Việt
sinh sống ở đây, và họ sẽ không vào xem xe các ông, không
mua xe các ông, và họ có thể tập trung hàng ngàn người biểu
tỉnh chống lá cờ đỏ trước hãng ông…
Người Manager hiểu ra
ngay sự tình, và ông đồng ý. Ông cho người tháo lá cờ
đỏ sao vàng xuống. Nhưng ông bỗng nói:
- Tháo lá cở đỏ
xuống thì một trụ cờ bỏ trống…
- Vậy ông có thể thay
lá cờ vàng Việt Nam của chúng tôi lên được không?
- OK được! Chừng nào
ông giao lá cờ đó cho chúng tôi?
- Ngay hôm nay!
Chúng tôi cho Trung bay
về trụ sở Hội Cựu Chiến Sĩ mang đến hãng xe lá cờ vàng
ba sọc đỏ. Hãng xe hí hoáy móc vào thanh ngang của trụ cờ
nhưng không được, vì cờ không có lổ ngang đủ rộng. Người
manager không trả lại cờ, ông giữ lại và mang vào office.
Chúng tôi cám ơn ông và từ giả hãng xe. Trên đường về,
tôi nói với Trung:
- Đem được cờ đỏ
VC xuống là tụi mình thắng VC 1-0 rồi! Chuyện họ treo
cờ mình lên được thì càng tốt, không có cũng không
sao, miễn là đừng có cờ đỏ sao vàng treo lên trong thành
phố này là OK.
Mấy hôm liền sau đó,
chúng tôi cứ lái xe lạng qua lại trước hãng xe xem có gì lạ không.
Cây cột cờ vẫn để trống, không cờ đỏ, không cờ vàng.
Tôi nghĩ bụng, chắc hãng xe muốn giữ thái độ trung lập.
1-0 là tỷ số chấp nhận được. Nhưng ngày hôm sau nữa,
khi tôi lái xe qua đường Kingsway để ý cây trụ cờ trống
như thường lệ, mắt tôi sáng lên khi thấy lá cở vàng ba
sọc đỏ rực rỡ, mới toanh đồng dạng với hàng cờ các
nước khác, tung bay trong gió. Thì ra hãng xe thuê may lá cờ
vàng theo mẫu lá cờ chúng tôi cho hãng nhưng có một lỗ ngang
để luồn vào. Họ đã giữ lời hứa treo lá cờ vàng.
Tôi phone Trung và các
bạn:
- Hạ VC thêm một quả nữa!
2-0!
- Cái gì?
- Hãng xe treo cờ mình,
đẹp, mới toanh, rực rỡ! Gặp nhau tại Hội quán ngay. Phone
cho mấy ông thần nước mặn của mình luôn. Ứng tiền mua
giùm một cái thiếp cám ơn, một bó hoa, một case beer, lấy
ở nhà một chai rượu chưa khui…
- Để làm gì?
- Tặng hãng xe, sao đó
mình khao quân!
- Nghe 5, nhận 5!
Nội trong hôm đó, chúng
tôi đã tiếp xúc cám ơn hãng xe, để lại trong văn phòng
họ một chai rượu, một case beer, một bó hoa và một thiệp
cám ơn… nhân danh Cộng đồng Người Việt vùng Greater Vancouver,
Hội Cựu Chiến Sĩ và Hội Võ Khoa Thủ Đức Vancouver… Và
cuối tháng, khi báo Việt Nam Vancouver (một ấn bản địa phương
của Nguyệt San Việt Nam) ra lò, chúng tôi đã gửi cho hãng
xe 40 số báo free mà trang bìa là 1 trang quảng cáo cho hãng
xe không lấy tiền. Quảng cáo ngay nơi trang bìa sau tờ báo
với lá cờ vàng ba sọc đỏ tung bay. Đây là lá cờ vàng
ba sọc đỏ duy nhất tại Vancouver rực rỡ, lồng lộng trong
nắng tại Vancouver, bất chấp những cú phone và văn thư khiếu
nại, phản đối của sứ quán cộng sản tại Ottawa. Tỷ số
2-0 này sẽ tồn tại cho đến ngày tàn trận đấu dài mà
thời gian trận đấu được tính bằng năm, bằng tháng trên
nỗi đau của dân tộc…
* * *
Hiện nay, âm mưu và
nổ lực của tà quyền Taliban VC ở Hà Nội vẫn còn đang
tiến hành quyết liệt: Phân hóa cộng đồng Việt Nam ở hải
ngoại, lăng nhục cuộc chiến đấu chính nghĩa của QLVNCH
và bôi bẩn, hạ thế giá lá cờ vàng ba sọc đỏ.
Chúng ta mất gần hết, chỉ còn lại mầu cờ. Và chúng ta
không chấp nhận những phản bội của bất cứ ai,bất cứ
từ đâu tới. Lịch sử sẽ không tha thứ cho những ai bôi
đen lịch sử bằng cách hạ nhục lá cờ vàng!
Hải Triều
Nhóm Nhà Văn Quân
Đội
|