| NÓI VỚI THẰNG
NGHIÊM
Nguyễn Thành Nghiêm về chơi
Houston
Hăm mấy năm- Trái đất vẫn
tròn
Bước đời vinh ít nhục nhiều
hơn
Tàn cờ thân gửi đời giam
cấm
Năm tháng chua cay sống mỏi
mòn…
Houston trời vào thu nắng ấm
Mày từ Boston bay về đây
Tao 50 mày sư đoàn 18
Gãy súng cùng nhau bước lưu
đày…
Chung trại Huyện Tây- Mỹ Phước
Tây
Tàu Sông Hương sóng vỗ hồn
say
Cảng Hải Phòng lạ lùng bỡ
ngỡ
Địa ngục trần gian cõi thế
nầy…
Mày đội ngói, tao về đội
gạch
Rồi đội rau tưới cức hàng
ngày
Trại Hà Tây bao điều thử
thách
Thoi thóp từng đêm đếm tháng
ngày…
Giặc thả mày về tao ở lại
Chuyển qua Nam Hà núi đá vôi
Đổi đời về sống đời
cỏ dại
Héo hắt buồn thương xóa
nụ cười…!
Mừng bắt tay mày tao mới biết
Đời vẫn thường khi lắm
bất ngờ
Lịch rơi – Phai ít nhiều
màu tóc
Cảnh của đời không khác
giấc mơ…
Mừng cho mày vợ con đầm ấm
Cháu nội đầu lòng vừa mới
sinh
Kỷ niệm với tao vẫn còn
khắc đậm
Uống đi Nghiêm, kể sao hết
tình…!
Chia tay mày- Đất người xa
lạ
Biết bao giờ gặp tại Gò
Công
Chữ tự do, ngàn đời vô
giá
Đất tạm dung xa xót buốt
lòng
NHỚ LẮM TUỔI
HỌC TRÒ
Tay thô luồn qua tóc
Nắng chiếu vàng sợi tơ
Ngày xưa tuổi đi học
Từng ươm nhiều ước mơ…
Tóc bây giờ đã úa
Em tuổi của mùa thu
Áo đâu cần gấm lụa
Luôn nhớ ngày tháng tư!
Ta trần thân đếm bước
Trên khắp nẻo đường quê
Núi non hòa sông nước
Chiến chinh buồn thảm thê…
Ta xa màu áo trắng
Gửi lại tuổi học trò
Buổi tan trường nhạt nắng
Em có giữ giùm cho !
Sơn Hà vang tiếng gọi
Từng lớp trai lên đường
Bỏ bút ta cầm súng
Trả ơn đời, quê hương…
Em dần quên trưa nắng
Có đôi bóng bên nhau
Áo hoa thay màu trắng
Đường em bước ngọt ngào,
Ta buông rời tay súng
Nặng bước đời tù gông
Hà Tây đông lạnh lắm
Nam Hà đêm thương mong…
Trên bước đường lưu lạc
Gặp lại em ngày xưa
Đời ta nhiều mất mát
Lại ủ nhiều gió mưa…
Ta mừng em hạnh phúc
Bên chồng hiền con ngoan
Vợ của ta chân thật
Cực khổ không lời than.!
Nắng tơ vàng chiều nhạt
Nhớ lắm tuổi học trò…
VẸN Ý THỀ
Sài Gòn từ lúc vào tay giặc
Dân chúng lầm than trong cõi
mê
Ta ở xứ người tim quặn
thắt
Vẫn chờ, vẫn đợi bước
về quê.!
Ngày đi, bỏ xứ quên sao được
Kỷ niệm, tình thâm cắt đọan
lìa
Con sóng tràn bờ, con sóng
ngược
Thà rằng Nam Bắc cứ phân
chia…
Hôm qua đọc được bài thơ
mới
Em gửi cho ta đậm ý tình
Câu hẹn tình xưa em vẫn đợi
Sau đêm, trời sẽ nắng bình
minh
Em bước bên anh ngọt lối
về
Cờ vàng phất phới xóa trời
mê
Tình mình dẫu muộn nhưng
đằm thắm
Ước hẹn em ơi! Vẹn ý thề…
Ta ngắm cờ vàng trong mắt
em
Trăng xưa mười sáu sáng trời
đêm
Ta hôn lên má vòng tay ấm
Em với ta, cùng chung nhịp
tim
NHỚ BUỔI THAY
TRÂU
- Gửi Võ Văn Trầm. NT2
Bốn thằng mang ách
Một đứa cầm cày
Địa ngục có thật
Trong cõi thế nầy…
Bạn tù kêu thá ví
Bằng giọng mũi căm hờn
Đất phải cày thật kỷ
Trâu người ai giỏi hơn ?!
Đêm đêm nằm nhớ cảnh tù
xưa
Một thuở xuân thì ướt gió
mưa
Trại Mỹ Phước Tây, quên
sao được
Tủi nhục quằn thân buổi
chuyển mùa…
Mỗi sáng trăng sao còn nguyên
vẹn
Đoàn tù lầm lũi bước chân
đi
Chiều về đêm xuống trăng
len lén
Nhìn tù lếch thếch cảnh
a tỳ,.
Đỉa Mỹ Phước Tây, loài
đỉa trâu
Tù nhìn đỉa cắn xót lòng
đau
Cờ tan thân nhẹ như cây cỏ
Cúi mặt thương đau, nuốt
chữ sầu…
Thay trâu cày đất Mỹ Phước
Tây
Địa ngục trần gian cõi thế
nầy
Hằn trên da thịt roi thù hận
Đêm ngủ chân còng muỗi cắn
say!
Ta tiếc thân trai giữa cõi
đời
Tuổi xuân sao lại thiếu tiếng
cười
Sa trường chưa kịp đền
ơn nước
Thì đã thân bèo…nước cuốn
trôi.!
Ta còn sống được trên trần
thế
Thì chuyện tù gông ta khó
quên
Nhục hèn đừng để đời
khi dể
Oán với thù kia phải trả
đền…
|