Cứ năm ba tuần lễ
nhận được thơ Ý Nga
và sau lưng-nửa tháng
nhận được thơ Á Nghi
Á Nghi và Ý Nga
là nghệ thuật nói lái
giản dị nhưng tinh hoa
của dân tộc nước Việt
Ý Nga và Á Nghi
là một người, con gái
đúng hơn là đàn bà
làm thơ không mệt mỏi
thơ Ý Nga luôn luôn
có hơi hám tranh đấu
tổ quốc và quê hương
len lỏi vào ẩn náu
trong khi thơ Á Nghi
như nụ cười dí dỏm
thơ tình của o ni
nhí nhảnh và lãng mạn
tôi thích đọc Á Nghi
hơn tên người nói lái
vì chỉ tủm tỉm cười
cũng rất là thoải mái
bạn đọc thử xem sao
không bác học, uyên bác
nhưng ấm áp ngọt ngào
một chút gì con gái:
“Mỗi ngày em ra ngõ
Sẽ tưới một... nụ cười
Cây Si em không bỏ
Mai này rồi sẽ... tươi
Chờ em thành... người lớn
Mới hiểu nghĩa chữ yêu
Con nít chưa dám giỡn
Biết chưa Chàng-Tự-Kiêu?
Lá Si chưa mơn mỡn
Còn phải…chờ thêm nhiều
Chờ… mai Cây Si… lớn
Tình em rồi sẽ... xiêu”
ngũ ngôn ngộ như thế
lục bát khá nhẹ nhàng
đọc dễ, viết không dễ
dù vẫn chỉ... dịu dàng:
“Em phơi áo, tay ngại ngần
Giấu vào góc kín những
cần-thiết-che
Phơi giây ngoài, những cần…
khoe
Sợ người chê vụng, tay
rụt rè... tay
Ai ngồi cứ ngắm lạ thay,
Người ta kẹp áo mà bay
cả... hồn
Đừng nhìn em, để gió
hôn
Chóng khô áo nhé! Em nôn
nao chờ
Tí nữa... rút áo lại ngờ
Anh rồi ra ngắm cho... thơ
thêm dòng
-Áo tơ em xếp mấy chồng?
Tình si anh hỏi: một Chồng
chịu không ???”
hôm nay ngồi rãnh rỗi
đọc thơ tình Á Nghi
bàn tay chợt táy máy
may không viết được gì
chợt nhớ hình như có
Hà Khánh Quân viết rồi
có lẽ còn dang dở
nên chưa phổ biến thôi
đọc thơ là cái thú
ăn theo cũng rất vui
mời bạn thử tham dự
hẳn thanh thản như tôi
Montréal, 10 giờ 05, thứ sáu
nắng, +3C, 03-12-2010 |