LÀM TỪ THIỆN
CHO… VIỆT CỘNG
Bờm rằng chỉ thiết nắm
xôi
Bò, trâu, ao cá, chim đồi
mồi: chê!
Gỗ lim? Bờm càng chẳng mê!
Phú Ông dụ dỗ vụng về
làm chi?
Thà rằng đá kiện, đánh
bi
Còn vui chơi, hưởng chút gì
tuổi thơ
*
‘’Thằng Bờm’’ xa lắc,
xa lơ
Ông còn “Khúc Ruột” mặt
trơ: “Thương tình”?
Chờ mồi, Hổ Dữ thu mình
Ông đừng thử trí thông minh
thằng Bờm!
Dễ đâu ngọt giọng, mát…
mồm
Chẳng lòi… lẻo mép? Om sòm
Phú Ông?
Mạng người bão lụt như
rong
Ông chia… mì gói thong dong
ôm… vàng
LẠI MỘT
GIẤC MƠ
Chổi cùn, rế rách vào mơ
Đống rơm, đụn rạ, đê
bờ cỏ xanh
Khói lam tỏa đẹp mái tranh,
Áo the, yếm thắm mong-manh
gió chiều
Mẹ già cười đẹp bao nhiêu
Em thơ thỏ-thẻ bấy điều
dễ thương!
Nửa chừng hoa sứ mất hương
Giấc mơ đứt đoạn còn vương…
chổi cùn!
Khói Quê củi ẩm Mẹ đun,
Xứ người tuyết giá con ngun-ngút
thù
Mấy mươi năm đã thoáng vù
Con chưa về được, tuổi
thu Mẹ chờ
Chổi cùn, rế rách… vẫn
mơ,
Đống rơm, đụn rạ… chỉ
thơ con về
NGƯỜI LÍNH
THỜI CHIẾN
(Tưởng niệm những người
lính VNCH
đã nằm xuống cho quê-hương)
Đưa tay chị vuốt mặt chồng
Bờ môi anh nhận, ròng ròng
lệ rơi
Lau cho anh, chị nghẹn lời,
Câu kinh đưa tiễn: “Thảnh
thơi Anh về!”
Mặt anh nước mắt dầm dề
Giọt thương, vợ khóc tràn-trề
tim anh.
Bàn tay âu-yếm dỗ dành
Thêm lần chăm-sóc rất thành-thật
yêu.
Khóc anh, chị khóc đã nhiều
Xác anh tẩm… lệ, bao nhiêu
cho đầy?
Đàn con đôi mắt thơ ngây
Vây quanh linh-cữu một ngày
rất…”mưa”
Bây giờ dù sáng, dù trưa
Cuộc đời chị vẫn đong
đưa xứ người
Vẫn chờ, vẫn đợi nụ cười
Của ngày đẹp Nắng, sáng
tươi Quê Nhà
Sau anh là chị: Hoàng Hoa,
Lính Thời Chiến vẫn bôn
ba giữ thù
Dạy con từ một Chiến Khu
Với lòng Cứu Quốc lời ru
lưu đày:
“Ơn Nhà, nợ nước đã vay
Trả sao cho đáng là tay anh
hùng!”
NẾU TIM NGỪNG
ĐẬP
Em đem chữ nghĩa ngào đường
Nhắc người nỗi đắng quê
hương
Ngọt chưa để em thêm mật?
Thêm nhiều cho người biết
thương!
Em đem bằng, trắc ướp thơm
Vận, vần em trộn với cơm
Mời người mỗi ngày một
chén
Ăn nhớ những rạ cùng rơm
Em gom tất cả rồi nè!
Anh giữ giùm em kỹ nghe!
Mai em lỡ về chín suối
Một sông, một biển thơ...
về
Quên nữa! Em gửi con tim
Một lần tự do đi tìm
Mà xa Quê Nhà lâu quá
Tim về! Quan tài chớ niêm!!!
NHỮNG THẾ
NGỒI
“Tướng” ngồi ngất-nghểu
trên cao
Ðếm xem chiến-sĩ ai nào hy-sinh?
Nhấp-nha, nhấp nhỏm “bà”
bình
Thơ văn về nước mới “vinh-dự”
đời
Xếp bằng thiền thật thảnh
thơi
Vuốt râu ngồi xổm mặc lời
thị phi
Bắt chân chữ ngũ cười khì
Tưới thơ ướt-át tình si
nhiều dòng
Sách ra, bảnh chọe sa lông
Rượu ngon, nghểu-nghện những
ông rung đùi
Văn-chương vắt-vẻo, tối
thui,
Chân “bà” bắt chéo chao
ơi nô tài!
Duỗi chân, chống nạnh trăm
“ngài”
Tụ tam, tụ tứ lên đài...
dành ngai
Một mình bó gối trần ai
Thơ ơi! NGƯỢC GIÓ biết nài-nỉ
ai???
Thơ Ý Nga: http://ynga.blogspot.com/
Thơ Á Nghi: http://thoynga.blogspot.com/
|