| KẺ THÙ NÀO?
Khẩu hiệu của VC:
“Khó khăn nào cũng vượt
qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng!”
Vậy sao mỗi kẻ thù Tàu chẳng…
‘thắng”
*?
Kẻ thù nào dọa “đánh…
thắng, vượt qua”?
Khó khăn nào Việt Cộng mới
chịu…thua?
Kẻ thù “lạ” giết đồng
bào trên biển?
Giặc lộ diện, đảng đoàn
câm miệng hến
“Hồng hơn chuyên”?
Toàn trơ trẻn, khùng điên!
Thói yếu hèn như khuyển mã
thành quen
Giỏi hà hiếp triền miên
dân vô tội.
Cứ “đổi mới” mà
chẳng sao đi tới
Thụt lùi hoài, “thắng
lợi” hóa ra tro.
Uổng công đào bao “mật
khu hố bò”
Bò chê “mật” đỏ lòm
lom cộng sản.
Bán Dân, Nước; thỏa ngu đần
bội phản
Gây oán than, chuốc náo loạn:
cuồng ngông
Hóa “đại đồng”
trống rỗng cả non sông
Duy có đảng hóa… “rồng”
tư bản đỏ!
*Tất cả chữ in nghiêng đều
là ngụy ngôn trong các khẩu hiệu của VC
VINH DANH CỘNG
ĐỒNG
NGƯỜI VIỆT
TỴ NẠN CS
“Lịch sử thì dài mà đời
mình lại ngắn”
(Nguyễn Hữu Nhật.)
“Dài lịch sử mà đời mình
lại ngắn”
Bao nhiêu người đã ngao ngán
buông xuôi?
Ai vui chơi, ai tiệc rượu
liên hồi?
Núi Sông gọi, mấy ai vùi
mê lộ!
Còn giặc “đỏ” hỏi đời
ai trường thọ?
Bao trẻ thơ đã bươi rác
cầm hơi?
Bao tuổi xuân từng xuôi ngược
xứ người
Sống tức tưởi, chết trong
niềm uất hận?
“Dài lịch sử mà đời mình
lại ngắn”
Thật nhọc nhằn bầu tâm
huyết dân mang
Dựng “thiên đàng”*, sao
địa ngục ngổn ngang?
Ôn trang sử, vẫn rõ ràng
chính nghĩa!
Chống dối trá nên Cộng Đồng
chọn lựa
Từ xót xa viết trang sử:
hùng ca
Không lơ là, giữ chính nghĩa
quốc gia
Tâm giữ Lửa. Cộng Đồng
luôn cứng rắn!
“Dài lịch sử mà đời mình
lại ngắn”
Từ khổ đau mà già dặn hẳn
lên
Những thuyền nhân, tỵ nạn
rạng tuổi tên
Đích phải đến: cùng viết
thơm trang sử!
NHỚ MẸ,
THƯƠNG EM.
Kính dâng tất
cả những người Mẹ VN đã mỏi mòn chờ đợi các con:
-Đang tha hương
nơi trú quốc từ sau quốc nạn 30-4-1975.
-Đã mất trên
biển Đông
-Đang lưu lạc
làm dâu, nô lệ ở xứ người hay chính trên Quê Mình
Đêm nhớ Mẹ, nghe tủi buồn
thân phận
Hận giùm dân cảnh ly tán
xa nguồn
Nào riêng ta xa Mẹ, mất cha
con
Còn cả nước, bao nỗi buồn
tang chế!
Ba mươi sáu! (*) Ta đếm thầm
như thế
Tháng Tư về, lại giỗ bạn
chí thân
Ít trái cây, chọn ba lượt,
bảy lần
Bằng nước mắt tần ngần
hoài trong chợ.
Ba mươi sáu! Con số buồn ngờ
ngợ
Xác vật vờ, hồn bạn còn
lửng lơ?
Đã vào bờ hay tạm bợ vật
vờ?
Chờ dân hái Hoa Tự Do đã
mất!
Mẹ của bạn chắc khóc mòn
đôi mắt?
Mẹ ta kìa! Cũng mòn mỏi trông
con
Mẹ Việt Nam cạn lệ cùng
nước non
Bao đau đớn pha tủi hờn
uất ức!
Những người Mẹ tấm lòng
luôn thao thức
Chống chỏi đời bằng nghị
lực đại dương
Lòng thương con bế tắc, Mẹ
mở đường
Con bại tướng, cùng đường…
đều tìm Mẹ.
Đêm nhớ Mẹ, thương những
em còn trẻ
Gái chân quê bị khinh rẻ,
lao nô
Bị dày vò, ruồng bỏ, kiếp
bơ vơ
Dâu trăm họ, không họ nào
đồng chủng .
Ai tròn mộng, đang ung dung sung
sướng:
Chị em ơi! Sao vui hưởng đời
riêng?
Không cùng nhau góp Lửa lật
bạo quyền ,
Sao lặng tiếng, thản nhiên
bày yến tiệc?
(*) 1975-2011.
DÂN TỘC VIỆT
NAM!
Nghe nhạc DCC: “Dân
Tộc Xứ Nào?”
Nuôi hy vọng không biến thành
ảo vọng
Trọn tấm lòng gửi theo trống
Mê Linh,
Trống Diên Hồng: đoàn kết
thật thông minh
Tạo sức mạnh tài tình vì
tổ quốc!
Bất năng khuất! Cầu lòng
dân hợp nhất
Vững tinh thần, cân nhắc
giặc ngoài, trong
Nước suy vong, không tuyệt
vọng, nãn lòng
Theo nhịp trống Tổ Tiên cùng
đứng dậy!
Dân tay trắng! Đảng Việt
gian sắp chạy!
Một tương lai không lối thoát,
về đâu?
Khi toàn cầu đòi dân chủ
đi đầu
Thế tranh đấu phải gọi
nhau quyết tiến!
Xưa “Quyết chiến!” Cha Ông
từng hãnh diện
Biện bạch nào, ta để mất
Việt Nam?
Đã quan tâm thời phải đặt
trọng tâm:
Cùng can đảm viết lên trang
Hùng Sử!
|