| HÃY CỨU SAN
HÀ!
Mẹ* không có những đứa con
bội nghĩa
Mẹ không nuôi toàn một lũ
vong ân
Vừa vô thần, vừa bán nước,
hại dân;
Vừa tàn nhẫn triệt tiêu
bao tôn giáo.
Đứa trâng tráo, hô hào điều
gian xảo;
Đứa tào lao, lãnh đạo rước
ngoại xâm;
Đứa đào mồ, quật mả:
gây hờn căm;
Đứa ác hiểm dìm thanh niên
vực thẳm.
Người chết thảm giữa trùng
dương thăm thẳm,
Mang trong tim chuyến vuợt biển
kinh hoàng,
Tội tình chi, hồn vất vưởng
lang thang?
Vì bọn chúng cần phi tang
tội ác!
Mẹ không có những thằng con
biếng nhác
Sống ngông cuồng, bệ rạc
những mưu mô
Vất cháu con vào tuyệt lộ
lao nô
Đưa đất nước vô Con Đường
Đẫm Máu.
Dân thảm não, Mẹ gọi ai:
”TRANH ĐẤU!
Tỉnh đi con! Hãy bỏ Cộng,
về hàng
Cho đất Cha tươi sáng màu
Xuân sang
Hãy cách mạng huy hoàng trang
sử Việt!
Phải cương quyết! Phải vùng
lên tiêu diệt!
Chẳng còn chi nuối tiếc lũ
Việt gian
Chẳng còn chi con theo đóm
ăn tàn
Kẻ nội gián rước voi dày
mả Tổ”
Gom quân đội, công an: châm
ngòi nổ
Nổi Lửa lên từng góc phố,
con đường
Gọi mười phương, chín hướng
một chính trường:
Đem no ấm, tự do cho dân hưởng!
Mẹ chỉ có những đứa con
cao thượng:
Biết yêu thương tổ quốc
và đồng bào;
Biết công lao giữ nước của
anh hào;
Biết tỉnh táo đứng cùng
dân chiến tuyến.
Nước nguy biến! Mẹ gọi ai:
“Phải tiến!
Lời Diên Hồng: QUYẾT CHIẾN
rộn ràng vang!
Dậy mà đi! Các con phải sẵn
sàng!
Đừng hát nữa! Con ơi! Này
thương nữ!*
Con hãy thức, giục hiền nhân
quân tử
Tụ về đi! Khởi nghĩa dựng
lại cờ!
Đừng chần chờ! Đừng ấm
ớ, thờ ơ
Đừng ngủ nữa! Con ơi! Kìa
CHÍNH NGHĨA!”
*Mẹ Việt Nam
TRI ÂN
NGƯỜI VỢ LÍNH
VNCH
(Kính tặng quý Góa Phụ
VNCH
vẫn âm thầm góp sức cho
Đại Cuộc)
Anh “học tập”, Chị đã
từng xông xáo
Nuôi gia đình, dạy con cháu
nên thân
Chồng chết oan dưới chế
độ phi nhân
Khổ vô tận một đường
trần gánh vác.
Khi con người đã cùng hung,
cực ác
Thời mẹ cha, chú bác, đến
ông bà,
Hay trẻ thơ một chút “ngụy”
chẳng tha:
Đảng thóa mạ, quật mả
mồ cướp đất.
Dân mất tất giữa thanh thiên
bạch nhật
Đảng qua Tàu, lớn mật bán
giang san
Khổ Chị Em? Coi như chúng
miễn bàn,
Dân đồ thán suốt từ Nam
chí Bắc!
Đảng Phản Tặc, Đảng Gian
Manh rước giặc
Nào như bao Chiến Sĩ chết
kiên cường,
Vì giữ gìn từng tấc đất
quê hương
Nên Cô Phụ chẳng tầm thường
nhi nữ.
Sau chiến sự: bể trầm luân
sinh tử
Tròng “ngụy quân”: Chị
tòng tử*, nuôi con
Thân đơn côi lãnh trọn những
thù đòn
Chị mòn mỏi từ THÁNG TƯ
uất hận!
Khổ bất tận, nhưng niềm
tin chưa tận
Dẫu gian truân, chính nghĩa
chẳng vô tư
Tháng mấy về, Chị cũng nhớ
Tháng Tư
Dạy con cháu nhớ: THÁNG TƯ
QUỐC NẠN!
*”Tại gia tòng phụ, xuất giá
tòng phu, phu tử tòng tử”
VIẾT GIÙM ANH
Anh làm bếp hôm nay cho em nhé!
Em viết giùm chuyện Đất
Mẹ cho anh
Chuyện gian manh: Cộng thao
túng quyền hành
Giàu bất chánh nhờ dân oan
bất hạnh.
Thơ phải đánh giặc ngoại
xâm ranh mãnh
Cộng thừa hành: khít Răng
Thối, Môi Hôi
Chúng tưởng đâu hào kiệt
chết cả rồi
Nên mới dám múa vườn hoang:
gậy mục!*
Em phải viết sao cho thơ nhiều
lực
Đừng như phường cầu thực
để mua danh
Đừng loanh quanh như những
bọn ma manh:
Vô đức, hạnh: chẳng thiết
gì Tổ Quốc!
*Thành ngữ: “Múa gậy vưòn
hoang”
TRƯNG NỮ VƯƠNG
Đánh một tháng, sáu lăm thành
chiếm gọn
Không phấn son vẫn rạng sắc
má hồng
Phá cùm gông, đuổi giặc
Hán. Oai hùng!
Hương nữ tướng thơm lừng
ai sánh được?
*
Tài dũng lược nối nghiệp Hùng
giữ nuớc
Vì đồng bào, xã tắc đã
khởi binh
Hai chị em giết Tô Định
tài tình
Thật đáng kính đôi tấm
lòng nhi nữ.
Danh tiếng ấy vẫn lẫy lừng
trang sử
Tấm gương chung hiển hách
cả Nhà Nam
Dòng Hát Giang soi “lực bất
tòng tâm”
Thua Mã Viện, chết vinh, không
sống nhục!
Lòng chính trực Trưng Nữ Vương
đáng phục!
Tự ngàn xưa, sống mẫu mực
vì dân
Đã hy sinh, vượt trở ngại,
gian truân
Dù tuẫn tiết vẫn lưu hương
Quý Mão*
*
Nay Tân Mão*, nhìn Việt gian tàn
bạo
Chúng rủ nhau hà hiếp bao
dân lành
Quá cuồng ngông, lũ bất chánh
lộng hành
Cậy quyền thế gian manh mà
cướp bóc.
Toàn ngu ngốc mượn “ô, dù”
bao bọc,
Người tài ba đem nhốt góc
lao tù
Đảng lù khù, rước giặc,
dọa sĩ phu
Không dân chủ, Việt Nam về
đâu nhỉ?
Từ Ất Mão quê hương đà
bi lụy
Mão ba lần* vẫn “Hồng thủy”
tang thương
Việt Nam ơi! Đâu ý chí quật
cường?
Vùng lên chứ! Bao tấm lòng
ái quốc!
Tìm lối thoát? Cờ Tự Do phải
phất!
Hãy noi theo gương bất khuất
Trưng Vương
Cùng gọi nhau năm Tân Mão
xuống đường
Quyết lật đổ bọn độc
tài, tàn ác!
*Quý Mão 43, Mồng 6 tháng 2: nhị
vị Trương Vương đã tự trầm ở dòng sông Hát Giang
*Tân Mão 2011
*Ất Mão 1975, Đinh Mão 1987,
Kỷ Mão 1999
HOA TỰ DO
Ý Nga kính chia sẻ
nỗi khổ nhục cùng Đồng Bào VN
bị VC đưa sang lao
động tại Lybia, hiện đang còn kẹt tại
các vùng ranh giới
Bắc Phi, chờ được di tản về quê hương.
(Đài truyền hình
Canada vừa đưa tin lúc 7 giờ sáng nay 4-3-2011)
Đảng ‘’xuất khẩu’’
các Anh đi ‘’lao động”
Bao “bì thư” chúng xơ múi
mập phì,
Khổ chập chồng mới được
đảng “cho” đi
“Con bỏ chợ” lợi
chi mà để ý?
Bụng đói lả nhiều ngày đà
khổ trí,
Phận lao nô bi lụy giữa xứ
người,
Đói rã rời, manh áo rách
tả tơi,
Bao tức tưởi để… làm
giàu cho đảng!
Nhờ quốc tế từ tâm cho di
tản
Bao gian nan, tán loạn thật
chán chường
Phận người “dân làm chủ”
ngậm đau thương
Nuôi “đầy tớ”, rặt một
phường ăn hại!
Điều đã thấy, Anh về, nên
thuật lại:
Khắp Bắc Phi vùng dậy tìm
ấm no!
Chỉ lo cho tổ quốc mãi tối
mò
Đưa cả nước cùng lao nô
khốn khó
Niềm phẫn nộ nảy sinh từ
đau khổ
Hỡi Thanh Niên! Hãy chịu khó
vùng lên!
Thà chết vinh, hơn cứ mãi
sống hèn
Phải quyết tiến! Tìm cho
ra lối thoát!
Hoa đã nở! Bạn ơi! Hoa thơm
ngát!
Từ độc tài tìm lối thoát
tự do
Lài thơm tho vượt khổ hạnh
cam go
Nương cánh gió thuận lẽ
trời bung nở.
Bạn có nhớ một đóa hoa rực
rỡ
Anh hùng xưa từng nhắc nhở
chúng ta?
“Hoa Tự Do phải từ máu
nở ra!”
Ôi quý giá! Lời dặn dò chu
đáo.
Nguyễn Thái học hy sinh, chờ
Hoa Máu
Bạn chờ gì nếu muốn hưởng
Tự Do?
Giặc ngoại xâm phương Bắc
đã lắm trò
Mau lên nhé! Lần theo Hương
Hữu Xạ!*
*”Hữu xạ tự nhiên hương”
HỠI THANH NIÊN!
HÃY TIẾN LÊN!
Vùng lên! Tạo ngọn gió thần!
Bạn hãy đứng lên vì dân
Cho vơi hết niềm uất hận
Cho người thôi tiếng khóc
than!
Lật đổ độc tài, vô thần
Cuồng nộ? Mỗi người một
phần!
Dẹp tan bạo tàn, quốc nạn
Cho dân được sống yên thân
Xóa bóng tối? Phải đem về
ánh sáng
Thắp lên đi! Hỡi những Ngọn
Lửa Thiêng!
Diệt tà quyền, cùng chuyền
Lửa luân phiên!
Đốt cờ đỏ cho muôn dân
an lạc!
Đảng phản tặc gieo bao mầm
tội ác
Rước giặc về, toàn đảng
chỉ ăn chơi
Đất đem dâng, thêm tội lỗi
tày trời
Thanh niên hỡi! Hâm sôi bầu
nhiệt huyết!
Yemen tiếp nối Ai Cập,
Thêm dân Algeria ,
Rồi Lybia, Cuba,
Việt Nam , Bắc Hàn, Tàu Cộng!
Thiên An Môn, Sài Gòn ơi!
Độc tài phải chết cả thôi!
Tự Do, cờ no Gió Mới
Tội ác đem xử cho rồi!
Sử sáng chói bao nhiêu trang
oanh liệt
Hãy vùng lên! Hâm hùng khí
liệt oanh
Hãy noi gương tiên tổ, dẹp
gian manh
Lưu trang sử oai hùng và dũng
mãnh!
Thanh niên hỡi! Họa ngọai
xâm khó tránh
Giặc vào nhà chúng chẳng
để Bạn yên
Hà cớ chi Bạn để đảng
lộng quyền?
Bạn phải tiến giặc mới
lùi vĩnh viễn!
Tiến, tiến, tiến! Đừng nghe
lời ngụy biện!
Tiến lên đi! Thể hiện khí
nhà Nam !
Lượng sóng ngầm cuồng nộ
sẽ đồng tâm
Trợ lực Bạn dát vàng Trang
Sử Mới
LÒNG DÂN
Cờ Ai Cập tung bay men Chiến
Thắng
Người người vui cùng mở
hội reo vang
Thuyền nhân vui, mơ ước:
bóng cờ Vàng
Cũng phất phới một ngày
trên Đất Mẹ!
Cuộc nổi dậy bằng tay không
đáng nể
Mười tám ngày diệu kế:
tay bắt tay
Quyết một lòng, tâm Đồng
Khởi Đổi Thay
Bằng Sức Mạnh Hợp Quần
luôn khắng khít!
Việt Nam hỡi! Bao anh thư, hào
kiệt,
Hãy vùng lên! Hãy quyết liệt
đập tan,
Noi gương xưa lật đổ bọn
bạo tàn,
Dẹp cộng sản! Dựng thái
bình đất nước!
Đừng bạc nhược! Lòng dân
luôn đi trước!
Chúng tôi đi, vẫn yêu nước
không ngừng
Thương đồng bào, chưa trơ
trẻn, dửng dưng
Những-nhân-chứng-tìm-tự-do-bằng-máu!
Lòng đau đáu ba mươi năm chiến
đấu:
Khắp năm châu vẫn tỉnh táo
Giữ Cờ,
Chưa trở về, quyết không
thể nhởn nhơ!
Tâm ghi khắc Chuyện Chung cùng
tiến bước!
THỜ MA HỒ,
LẠY QUỶ HÁN
Không áy náy lương tâm, sao
cắn rứt?
Răng giả rồi, rứt cắn được
chỗ mô?
Răng thật, thời mòn lĩn những
hàm Hồ
Bộ, Đoàn, Đảng… cùng một
lò ra cả.
Đảng bịp bợm, chính trường
toàn giả trá
Lắm “thi đua” nên bế tắc
‘’đại đồng”
Cai trị dân: một cổ tám,
chín tròng,
Bằng sắt máu chập chồng
bao oan khuất
Dân, bắt giết. Giặc vào Nhà,
chết nhát!
Phá san hà tan nát vẫn chưa
ngưng,
Đầy bần cùng, oan, khổ:
Đảng dửng dưng
Dân: vô sản vì nuôi Tư Bản
Đỏ!
Dùng mê lộ đẩy dân vào tuyệt
lộ
Thờ ma Hồ, rước giặc Hán
làm vua
Xưa tổ tiên CHIẾN THẮNG,
nay há THUA?
Tôi nói thế có lời nào không
phải?
Mà nếu đúng sao không cùng
ngồi lại?
Lật độc tài, lật trang sử
sang chương
Hãy kiêu hùng tiếp nối bao
tấm gương,
Tuẫn tiết để giữ Thành
và Dựng Nước!
|