Bài
Mới Nhất
Chụp Mũ
Mùa Xuân Đen
Máu và nước mắt
trên lưng Trường Sơn.
|
Sáng
Tác - Thơ Văn
Ta
Còn Việt Nam,
Sông
Núi Hồn Thiêng !
Mặc Giang
Tôi vẽ một người Việt
Nam, máu đỏ da vàng
Tôi vẽ một nước Việ Nam,
gấm vóc ba miền
Tôi vẽ một nước Việt Nam,
sông núi hồn thiêng
Trao từng thế hệ ngàn sau
gìn giữ
Lội ngược thời gian theo
dòng lịch sử
Của giống Rồng Tiên tình
tự xưa nay
Và truyền lưu đến tận ngày
mai
Cho rạng rỡ oai linh nước
Việt
Một nắm xương khô nghe lòng
da diết
Một giọt máu đào thấm nhuận
non sông
Một mảnh dư đồ chữ S cong
cong
Là tinh hoa, tiết liệt, qua
nhiều thời đại
Năm ngàn năm lịch sử, nhục
vinh, thành bại
Đã biết bao lần chất chồng
xương núi máu sông
Nào thịt, nào da, từng thế
kỷ cha ông
Nối tiếp theo từ Tổ từ
Tông
Cho đất nước, cho quê hương
tồn sinh, bất diệt
Anh có biết ?
Chị có biết ?
Và, em có biết ?
Tất cả, kết tinh thành người
con Việt hôm nay
Ta hãy nâng niu, trau chuốt
từng ngày
Không biến thể, không lung
lay đâu được !
Một bước đi sau, nhớ muôn
ngàn bước trước
Không bán, không rao, mà có
tội với Tổ Tông
Cát bụi phù sa, không đổi
thay lòng
Non nước dặm dài, ra tay gìn
giữ
Đức Tổ Hùng Vương ngôi
cao thờ tự
Việt Nam này là hậu thế
của Văn Lang
Từ Mũi Cà Mau đến Ải Nam
Quan
Một tấc đất đẫm máu đào,
là sông là núi
Mỗi tao loạn là một lần
ngắn ngủi
Mỗi biển dâu là một bãi
tang thương
Vượt thoát, kinh qua, là oanh
liệt phi thường
Cùng góp sức, và cùng nhau
tô thắm
Ta nghe câu : gừng cay muối
mặn
Ta nghe câu : máu chảy ruột
mềm
Ta nghe câu : ngày sáng thôi
đêm
Đó là con đường quê hương
muôn thuở
Còn sức sống, còn nhịp tim
đang thở
Còn da vàng, còn máu đỏ trong
tim
Là còn Việt Nam một dãy nối
liền
Là còn Việt Nam, sông núi
hồn thiêng.
Tháng 2 - 2004
Mặc Giang
|
|
|