Em có buồn không cô bé ơi!
Tình xưa kỷ niệm đã xa rồi
Đò em tách bến im con nước
Chiếc lá vàng rơi! Chuyện
của đời…
Năm đó mùa thu lá úa vàng
Lòng em -Ai hiểu chuyến đò
ngang
Đã chuyên chỡ hết tình năm
cũ
Gió sớm nhìn em cũng ngỡ
ngàng.
Cờ tả tơi- Người lính năm
xưa
Nuốt đau hận tủi nói sao
vừa
Buông gươm, chân vướng trong
xiềng xích
Nặng bước đời trai trong
gió mưa
Núi rừng che khuất tầm thương
nhớ
Sức lực hao mòn theo tháng
năm
Mì lát, bo bo…ôi kinh sợ
Trăng gió buồn lên tiếng
khóc thầm.!
Đất nước qua rồi chuyện
bể dâu
Dân Nam nuốt hận ngậm thương
đau
Làm trai mà nhục hèn buông
súng
Tổ quốc ơi ! Biết nói thế
nào!?
Cũng may trên bến ngày hôm
đó
Tiễn bước đời em không
có ta
Trong mơ tiếng pháo dòn tan
nổ
Tỉnh giấc nát lòng thương
xót xa…
Bây giờ đất lạ tình năm
cũ
Sống dậy làm sao được hởi
em
Một lớp mây đen, đời khó
giữ
Thôi thì chuyện cũ để trong
tim
Ta nghĩ rằng em đầy hạnh
phúc
Đâu ngờ sóng nước nổi
phong ba
Tám năm ta sống đời lao nhục
Đau xót thương buồn riêng
trong ta.
Thôi em! Cứ để cho sông nước
Im chảy xuôi dòng…lắng nhớ
thương…
|