| ĐUỔI KHỈ VỀ
RỪNG
Bởi ôm mộng vào đời
Nên bước đường chập choạng
Nắng buổi sáng hồng tươi
Cảnhđời thật hào sảng…
Có nhìn mây mới nhớ
Mái tóc của ngày xưa
Tuổi học trò bé nhỏ
Sao nỡ ướp giông mưa!!
Nhìn bàn tay chai cứng
Cán cuốc với cán rìu
Nắng núi dáng lừng lững
Tráng sĩ mặt buồn hiu.!
Bắt năm mười con đỉa
Máuđỏ ruộng hít hà
Nghe mấy lời cà khịa
Lầm bầm tiếng chửi cha.
Rađường mặc tà lõn
Xem mấy gánh Sơn Đông
Khỉ đạp xe thật gọn
Con khỉ! lá cờ hồng.
Lạgì khi tai lãng
Miệng câm như đười ươi
Thoáng mình ta trên núi
Nhìn phương Nam ta cười!
Đâu thèm nghe nhịp nhớ
Con bé mắt nâu buồn
Mẹcha ta lo sợ
Ngày về ướt mưa sương
Chuyện từ trong cõi mộng
Giống như áng mây chiều
Đất người âm thầm sống
Nhìnđời mặt buồn hiu…
Mây vẽ rồi mây xóa
Giấyđời phải sang trang
Ta về bắt con khỉ
Thảtrở lại vô rừng…
Bạn bè cười thật đã
Cảnh đời thật dễ thương..
RAY RỨT BẾN
XƯA
Ta về, bến nước sông trong
lắm
Soi rõ bóng hình. Thân xác
ai?
Nắng gió Nam hà in vết đậm
Bước đời chưa hẵn hết
ươn tai.!
Mặt nước rập rềnh cơn sóng
nhẹ
Vỗ bờ chút gió thoảng đong
đưa
Tiếng của người xa còn thỏ
thẻ
Buổi tiễn lên đường lắm
gió mưa…
Thiên hạ dập dìu riêng ta
trể
Bến đò yên lặng vắng đò
xưa
Mắt ngóng bờ xa cơn sóng
nhẹ
Nắng đổ hào quang nắng đang
trưa…
Mấy năm hoang lạnh đêm tù
ngục
Mắt lén bên sông cảnh thật
buồn
Ta nhớ ảnh hình in thật rõ
Giọng cười, tiếng nói của
người thương…
Đêm đêm mơ ước trong xiềng
xích
Về với em thơ thỏa ước
nguyền
Thân xác rã rời ta thấy mệt
Rào chắn, tường ngăn đá
hóa điên.
Bên tai vẫn tiếng em dìu dịu
Lời nói chia ly ướt mắt
đầy
Bước trở về đây ta rõ
hiểu
Cờ tàn, mất hết . Cõi trần
ai ..!
Nơi bến nầy đây, chân em
bước
Vết còn in rõ, pháo vu quy
Xác pháo hồng loan trên sóng
nước
Đời tù ta chấp nhận chia
ly…
Vai đời vẫn nặng ơn sông
núi
Cờ gãy buồn chi chuyện thế
nhân
Bước đời ai khỏi không
lầm lẫn
Thì đừng buồn tiếc với
cân phân…
MỘNG MỊ TÌNH
XƯA
Ôi ngọt làm sao giọng dịu
êm
Trăng xưa mười sáu sáng trời
đêm
Em cười bẽn lẽn thơ ngây
quá
Gió nhẹ thì thầm gọi tiếng
em…
Áo trận ta về buổi loạn
ly
Bên em gái nhỏ dáng nhu mì
SàiGòn vẫn phố phường quen
thuộc
Tayấm bàn tay đếm bước
đi…
Em nheo đôi mắt, môi hồng
thắm
Ríu rít sơn ca buổi đón ngày
Kỷ niệm tình xưa ghi thật
đậm
Mỗi lần gợi nhớ …lả
hồn say
Em trăng mười sáu của ngày
xưa
Ý có còn nguyên sau gió mưa
Một khoảng thời gian đâu
phải ngắn
Xuân vội qua- Trời đã nắng
trưa
Có lẽ sương đêm về che phủ
Nét ngà rạng rỡ ánh trăng
khuya
Ta đã- Bao năm dài vẫn nhớ
Đêm ái ân- Rồi đêm cách
chia…
Núi rừng Việt Bắc trăng len
lén
Lọt kẽ song- Tù vẫn nhớ
thương
SàiGòn có giữ lời ươm hẹn
Của kẻ xa xôi ướt bước
đường…
Đâu thể ngờ trong cảnh nhục
oan
Ta đi vững ý dẫu gian nan
Ngày về là giấc mơ hoang
tưởng
Địa ngục trần gian- Bão
ngập tràn…
Trăng xưa mười sáu lòng ta
dịu
Nhớ rõ môi em sắc thật hồng
Chữ thủy chung mơ hồ ta hiểu
Thì thôi hoen vết đậm trong
lòng…
Em à! Ta viết câu thơ kết
Bằng cả tâm lòng, ý nhớ
thương
Trăng xưa ta vẫn nguyên lời
chúc
Gió thuận buồm xuôi ngọt
bước đường
DẶN DÒ
Đây Kim Lăng, núi rừng thâm
kín
Đoàn tù binh xiềng xích dật
dờ
Tuấn kiệt trời Nam ôi! Thiên
định
Gió rừng than thở khóc bơ
vơ….
Nguyễn Trãi con- Đây lời tâm
huyết
Giặc cậy đông tàn phá quê
hương
Thương cha con theo chân đưa
tiễn
Ướt lệ tình thâm khóc bước
đường…
Gấm vóc trời Nam là xương
máu
Của tiền nhân đổ giữ núi
sông
Bắc phương, muôn đời quân
vô đạo
Xâm lấn biên cương phá Lạc
Hồng
Vua Hùng dựng nước ngàn năm
trước
Đường gươm Lạc Việt vẫn
chuyền tay
Địa linh, hào khí sinh anh
kiệt
Đuổi giặc Tàu Ô bỏ chạy
dài…
Ngô Quyền với tướng Trần
Hưng Đạo
Nhuộm đỏ Bạch Đằng máu
ngoại xâm
Nguyên Mông tàn ác luôn kiêu
ngạo
Tuấn kiệt trời Nam xóa dã
tâm…
Thương cha con hãy lo cho nước
Quốc phá tiếc gì mạng Phi
Khanh
Dân Namđang sống đời nô
lệ
Con hãy về mưu việc phá thành…
Chữ hiếu tình thâm lòng cha
hiểu
Chữ trung kia mới đáng khuyên
vàng
Đâu thể để giặc thù nhủng
nhiểu
Con về góp sức giữ giang
san
Dân ta dù ít nhưng không thiếu
Tuấn kiệt, anh tài, chữ tận
trung
Phải đánh cho quân tù tan
tác
Cho giặc Tàu kia biết anh hùng
!
Nam nhi là phải vì đại nghĩa
Đừng khóc nhẹ mình thói
nữ nhi
Dù phải trường kỳ trong
lao khổ
Đuổi lũ xâm lăng dựng quốc
kỳ…
|