TRĂNG
QUÊ
Trời đó
trời quê trăng cũng quê
Mà nước
thì xa, xa đến xa
Nhìn ra cửa
sổ trông trăng mọc
Lòng những
nôn nao nhớ bóng nhà.
Trời đó
trời trăng trăng vẫn trăng!
Biệt nhà,
biệt nước, biệt dòng sông (*)
Bơ vơ bóng
lẻ hồn hiu quạnh
Cô lái đò
ơi: có giống không?
Viết
những năm tháng xa quê
Nước
Đức - 11.4.1989
(*) Dựa theo
câu thơ Nguyễn Bính:
Bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ dòng trong/ (cô lái đò)
TRĂNG
LẶN
Trăng đã
chán trời nên đi mất
Cứ hững
hờ, tiêng tiếc, phân vân
Em có chán
anh giống vầng trăng không biết?
Mất trăng
rồi còn lại trời đêm.
Biển vỗ
vào anh - Biển vỗ vào em
Em hoá đá...
để sóng ghềnh ôm mãi
Năm tháng,
nắng mưa: đá vẫn còn nguyên đấy,
Anh phong
ba, anh nhẫn nại suốt đời.
Bài thơ tình
còn viết em ơi!
Đá vẫn
đá - Người vẫn người : không thể khác!
Biển hư
vô cả những khi cầm bút
Xé rách
lòng cho cánh thơ bay
Mất một
vầng trăng lại mọc một vầng trăng
Sóng khốn
khổ hôn mãi hòn đá trắng.
Phạm
Ngọc Thái
9/11/1993
Nói rằng "thơ trăng": Nhưng đây lại là bài thơ viết về
một đêm không trăng!
Trăng đã
chán trời bỏ đi mất, không biết em có chán anh giống vầng
trăng kia không?
Nhưng đó
không phải là vầng trăng của trời, mà chính là “vầng
trăng em“ cứ soi mãi trong hồn anh...
Ai muốn xem
TUYỂN THƠ ĐẠI BÀNG đặc sắc của Phạm Ngọc Thái
thì mở
website (vnthuquan.net
- trang: Diễn Đàn -
Mục:
Tác giả Người Việt), hoặc nháy chuột vào link dưới
đây:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=185724