Năm 1968, lúc đó tôi
đang ở Besancon, Pháp. Hội đàm Paris gồm Việt Nam Cộng Hòa,
Bắc Việt, Mặt Trận Giảo phóng miền Nam, và Hoa Kỳ bắt
đầu nhóm họp vào tháng 5 tại Paris.
Các buổi họp hàng tuần thật
gay gắt chỉ nhắm vào vị trí của từng phái đoàn, và hình
thể chiếc bàn vuông hay bàn tròn… Sau cùng chọn bàn hình
bầu dục…
Tinh thần sinh viên, đặc biệt
là Tổng hội sinh viên tại Paris lúc đó rất hăng say. Tôi
hầu như chạy lên Paris hàng tuần sau trưa thứ sáu, sau khi
ra khỏi phòng thí nghiệm. Vì như cầu, tôi, lúc đó là Tổng
thư ký Hội sinh viên Besancon, đề nghị thành lập tờ báo
để góp mặt vào phong trào đấu tranh ủng hộ Việt Nam Cộng
Hòa.
Tờ báo có tên là TIẾNG NÓI,
quay bằng rénéo mượn của một Cha giáo xứ tại đây (Anh
Nguyễn Ngọc Lân phụ trách trình bày hiện đang ở tại Orlando).
Báo hoàn toàn do anh chị em sinh viên cùng một số mạnh thường
quân tức bà con cư ngụ trong vùng Franche Comté (là tỉnh và
Besancon là thi xã của tỉnh). Thời đó, Người Việt mình
chưa có business nào hết.
Tinh thần anh chị em sinh viên
rất cao lúc đó, hàng tuần thường sinh hoạt tại giáo xứ
hay tại câu lạc bộ của ký túc xá. Và bài hát khởi đầu
luôn luôn là bài “Không phải là lúc…” của Nguyễn
Đức Quang được tôi khởi xướng. Và cũng chính bài hát
nầy, tôi đã đưa Gíao sư Nguyễn Ngọc Huy (Cố vấn của
Phái đoàn VNCH) và BS Trần Văn Bình, bác sĩ riêng của Cụ
Trần Văn Hương, lúc đó là Tùy viên Văn hóa của Tòa Đại
sứ VNCH đi cùng khắp các tỉnh miền Đông nước Pháp như
Colmar, Mulhouse, Strasbourg, Nancy…
Anh nhạc sĩ du ca ơi!
Tôi không quên anh, những lời
“Không phải là lúc ta ngồi đặt vần đề…”
tôi đã được nghe anh và Đinh Quang Anh Thái hát trong một
buổi du ca tại nhựt báo Người Việt cách đây không lâu
vẫn còn văng vẳng đâu đây.
Tôi và những anh chị em sinh
viên tranh đấu thời đầu 1960 sẽ không bao giờ quên anh đâu
anh Quang. Anh ra đi, nhưng tối thiểu anh còn để lại cho
những anh chị em cùng thế hệ với nhau ngọn lửa đấu tranh
cho chính nghĩa thích ứng với dòng máu năng động và hăng
say của tuổi thanh niên.
Và bây giờ và mãi mãi về
sau, anh vẫn còn để lại cho hậu thế niềm tin sắt son để
làm một cái gì cho tổ quốc là…”làm việc đi không
lo khen chê, làm việc đi hãy say vào ngồi đây mãi lo viễn
vông, thắc mắc ngại ngùng biết bao giờ….mới làm xong”.
Lời ca của anh đã là một
kim chỉ nam cho tôi không những ngày còn là thanh niên, mà vẫn
còn tiếp tục trong tôi, một “ông già” chỉ còn một tuổi
nữa và được xếp vào “thất thập cổ lai hy”. Tôi
không đặt vấn đề với anh em, nhưng chắc chắn tôi đặt
vấn đề những người đang tàn phá Đất và Nước của chúng
ta, thưa anh Quang.
Dù lớn hơn anh hai tuổi, tôi
vẫn tiếp tục con đường anh đã vạch ra và cố gắng nuôi
dưỡng tinh thần thanh niên khai phá cho tương lai của anh mà
không nề hà, do dự, cũng như chùng bước trước mọi trở
ngại.
Anh Nguyễn Đức Quang ơi! Ngồi
trong office, mặc dù tôi đã đủ tuổi về hưu từ hơn 3 năm
qua, mặc dù tôi không còn lo nghĩ về tài chánh cho tương lai
nữa, nhưng tôi vẫn tiếp tục bước đi cho trọn con đường
đời của một người trai thời loạn.
Anh Quang ơi!
Anh mất đi nhưng anh không chết!
Lịch sử Việt Nam sẽ mãi
mãi ghi tên một người con nước VIỆT lúc nào cũng nặng
lòng với non sông.
Vĩnh biệt anh,
Mai Thanh Truyết
West Covina, 29/3/2011