Do
Hải Triều & Nhóm NSVN phụ trách Hãy tiếp sức
cho Nguyệt-San Việt-Nam sống đến ngày Sài Gòn - Hà Nội được
tự do
bằng cách giúp
đỡ hoặc mua các tác phẩm do Nguyệt-San Việt-Nam giới thiệu.
Xin liên lạc
trực tiếp với tòa soạn theo địa chỉ trên.
Bài
Mới Nhất
Chụp Mũ
Mùa Xuân Đen
Máu và nước mắt
trên lưng Trường Sơn.
Những Trận
Đánh Không Tên
Trong Quân
Sử tập 2.
Thơ chiến đấu của Hải Triều,
Lê Khắc Anh Hào, Ý Yên,
Trần Thúc Vũ.
Sáng
Tác - Thơ Văn
NGUYỄN
ĐỨC QUANG (1944-2011) Bùi Bảo Trúc
Có thể nói chắc rằng ở
Việt Nam, không có một thế hệ nào kém may mắn bằng thế
hệ của những người ra đời trong những năm cuối của thập
niên 30 bắt sang đầu thập niên 50.
Thế hệ này vừa ra đời thì
đã phải chạm mặt ngay với hai cuộc chiến lên tiếp ở
Đông Dương của những năm 50 , rồi những năm 60 và 70. Họ
lớn lên, để tử trận nhiều nhất, góa bụa nhiều nhất
và mồ côi nhiều nhất.
Mồ côi trong cuộc chiến Đông
Dương thứ nhất. Tử trận và góa bụa trong cuộc chiến Đông
Dương thứ hai.
Trong đời sống với cái chết
cận kề rình rập như lúc nào cũng sẵn sàng ghé vào thăm,
người ta vẫn cần, hay có thể nói là rất cần đến âm
nhạc. Âm nhạc để vỗ về, an ủi, để khóc, để đau đớn
cho những bất hạnh của thế hệ.
Kháng chiến có âm nhạc của
kháng chiến trên những chiếc banjo, những chiếc mandoline,
những Hạ Uy cầm, Tây Ban cầm trên vai của những thanh niên
thành phố lên đường đổ máu cho quê hương với những bản
nhạc của Hoàng Quý, Việt Lang, Văn Cao, Hoàng Giác, Tử Phác
… quay quay thương nhớ quyến vào tơ, quay quay may áo rét
dâng chàng… Những ca khúc hết sức lãng mạn của thành
thị từ chàng ra đi lưng khoác chiến y, mà lòng vương bóng
quốc kỳ… Ai qua miền quê binh khói, nhắn giúp rằng nơi
xa xôi … lờ lững đôi chim giang hồ bay.. dưới ánh trăng
mơ màng, ngồi kề bên nhau nối tơ lòng, của Ngọc Bích,
Nguyễn Thiện Tơ , Đào Thừa Liệt ...
Cuộc chiến Đông Dương thứ
nhất kết thúc với cảnh đất nước bị chia cắt. Thanh bình
tạm bợ ở với chúng ta vài ba năm thì lại một trận đao
binh khác ập tới. Những khúc ca thanh bình của Lam Phương,
Phạm Đình Chương, Văn Phụng, Nguyễn Văn Khánh … bỗng thấy
không còn hợp thời nữa. Thơ lãng mạn tiền chiến trở thành
vô nghĩa, ngượng nghịu trên môi người đọc Lưu Trọng Lư,
Huy Cận, Thế Lữ, Xuân Diệu.. .
Tuổi trẻ Việt Nam lúc ấy
thỉnh thoảng lắm mới tìm được một hai bài hát cho họ.
Một buổi sáng mùa đông,
một đứa bé ra đồng, đạp trái mìn nổ chậm, chết không
còn đôi chân…. Về đây nghe em, về đây nghe em, mặc áo
the đi guốc mộc, kể chuyện tình bằng lời ca dao …
Họ hát để quên đi những
ca khúc đầy bi thảm, chết chóc : trực thăng sơn mầu tang
trắng, em ngại ngùng dạo phố mùa xuân , viên đạn đồng
đen, em sang ngang cho làm kỷ niệm… Không có mặt ở Việt Nam
mấy năm, đến lúc về nước, thì tôi đã thấy có một phong
trào nhạc đang lớn mạnh.
Đó là phong trào Du Ca. Du là
đi đây đó. Du ca là vác đàn đi hát ở đây đó. Đây đó
là những buổi lửa trại, là sân trường đại học, ở trường
Văn Khoa đường Nguyễn Trung Trực, ở đại học Đà Lạt,
ở trụ sở sinh viên đại học quốc tế đường Duy Tân,
Hồng Thập Tự.
Nhạc khí là những chiếc ghi
ta với những accord giản dị. Và giọng hát là những tiếng
hát bằng tâm tình, bằng lòng thành, bằng tất cả tấm lòng
cho cái quê hương có một thời ngạo nghễ ấy, cho giống
dân mà gọi là vua đấu tranh… .
Ở một quán nước trên đường
Tự Do, tôi gặp hai người, hai tác giả có những ca khúc đặt
cạnh nhau chỉ để nói lên những tương phản, nhưng lại
cũng nói lên được những ưu tư, những quan tâm, khắc khoải
của cái hế hệ bất hạnh ấy.
Trịnh Công Sơn và Nguyễn Đức
Quang.
Trịnh Công Sơn đụng vào nhiều
khía cạnh hơn Nguyễn Đức Quang. Những viên thuốc an thần
của Trịnh Công Sơn được gửi đến người nghe, đồng thời
vẽ ra một đất nước tan hoang với người yêu chết trận
Pleime, đại bác ru đêm, đàn bò ngu ngơ vào thành phố, ngươi
con gái Việt Nam da vàng đi trong đêm đầy tiếng súng...
Nguyễn Đức Quang viết những
ca khúc khác hẳn của Trịnh Công Sơn.
TCS viết em chưa hát ca dao
một lần, em chỉ có con tim căm hờn.
Nguyễn Đức Quang viết những
ca khúc như thế này: Đường Việt Nam ôi vô tận đường
ngang tàng ngoài biển Nam giữa Trường Sơn. Đường ngày qua
đầy vết kinh hoàng mỗi xóm làng một dở dang…
Từ Nam Quan Cà Mau từ non
cao rừng sâu. Gặp nhau do non nước xây cầu. Người thanh niên
Việt Nam quay về với xóm làng .Tiếng reo vui rộn ràng trong
lòng. Gặp nhau do non nước xây cầu… Cùng đi lay Trường
Sơn. Cùng đi xoay Hoành Sơn …
Hay: Ta như nước dâng dâng
tràn có bao giờ tàn. Đường dài ngút ngàn chỉ một trận
cười vang vang. Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm.
Đôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng.
Rồi lại: Ta còn những người
ngồi quanh đây trán in vết nhăn. Đêm nằm nghe lòng quặn
sôi lên giữa cơn chiến tranh. Ôi cùng đau thương cùng hoang
mang giữa khi khó khăn. Xin chọn nơi này làm quê hương….
Nguyễn Đức Quang như thế
đấy. Không đứng ngoài để đi hành quân làm lính cậu
như Nguyễn Bắc Sơn… Không một lời thù hận bên này hay
bên kia. Nguyễn Đức Quang là tiếng hét nhân bản, là lời
réo gọi của nguyên một thế hệ sắp bị mất đi những
giá trị của một xã hội đang bốc cháy.
Nguyễn Đức Quang không phòng
trà não ruột, không tình ái bi thảm, không chính trị một
chiều, không thù hận đằng đằng.
Nguyễn Đúc Quang đến với
người nghe và nhất là những người hát nhạc của ông bằng
tất cả chân tình của một thanh niên Việt.
Sự quyến rũ của Nguyễn Đức
Quang là ở đó.
Mấy chục năm đã qua, nhưng
Nguyễn Đức Quang không bao giờ rời xa hẳn chúng ta. Vẫn
còn có những buổi sáng, hai ba câu hát của chàng vẫn tiếp
tục ám ảnh chúng ta.
Và như thế, có nói là thế
hệ này đã tìm được người phát ngôn thì cũng không sai.
Nguyễn Đức Quang nói hộ chúng ta biết bao nhiêu điều chúng
ta loay hoay nói không được và có nói cũng không hết.
Nguyễn Đức Quang qua đời
sáng hôm Chủ Nhật nhưng ông vẫn sống tiếp bằng âm nhạc
của ông, chừng nào mà quê hương Việt Nam còn ngạo nghễ,
chừng nào mà còn những người đi trên những nẻo đuờng
Việt Nam, chấp nhận đó là quê hương.
Nguyễn Đức Quang, ông đang
nằm đó. Nhưng chúng tôi biết ông đang nghe chúng tôi. Ông
sẽ còn nghe mãi những bản nhạc ông viết cho thế hệ này.
Chúc ông thanh thản về cõi vĩnh hằng.