Từ khi gió đổi hướng về
Trải yên thân phận ủ ê
đếm ngày
Sá gì hai chữ tương lai
Mắt mờ tai điếc thở dài
qua đêm
Tiếc đời máu nghẹn về tim
Thiên la địa võng khó tìm
lối ra
Buồn thân lạnh giá quan hà
Bạn bè chung cuộc xót xa mắt
nhìn
Đâu ngờ sao bão, bình minh
Bỏ xiềng, bỏ xích, lối
xinh mượt mà
Đất người trong cảnh lạ xa
Vườn tương lai mở, trăm
hoa nở đầy
Sau cơn bão, tỉnh cơn say
Nửa đêm thức giấc nhớ
ngày lao lung
Ơn trên đức nặng vô cùng
Bước đời xa xứ cũng chung
tâm lòng…
|