| ƯỚC
NGUYỆN
“Sầu lên ngọn ải”*
Nam Quan.
Oán tuôn Bản Giốc, hận tràn
biển Đông.
Gió mưa thác đổ khơi dòng,
Tiếng đau gió thét, lệ lòng
mưa sa.
Nỗi hờn dậy sấm gần xa
Đất trời giông bão, sơn-hà
ngả nghiêng.
Cầu xin tổ-quốc thiêng-liêng,
Khí thiêng sông núi rừng thiêng
đại ngàn,
Sao cho thôn ấp bình-an
Núi rừng tây vực, dặm ngàn
thảo nguyên,
Sao cho mưa thuận gió hiền,
Ánh dương soi sáng một miền
Viễn Đông
Sao cho trăm họ một lòng,
Nam Quan, Bản Giốc, Biển Đông
một nhà.
Cho tròn tâm nguyện Ý Nga
Nét môi tươi thắm mùa hoa
nở vàng.
Trần Minh Hải
Des Moines, 27.11.2005
*”Sầu lên ngọn ải” của
Đoàn thị Điểm, trong câu:
“Sầu lên ngọn ải oán ra
cửa phòng”
VIẾT GIÙM ANH
Anh làm bếp hôm nay cho em nhé!
Em viết giùm chuyện Đất
Mẹ cho anh
Chuyện gian manh: Cộng thao
túng quyền hành
Giàu bất chánh nhờ dân
oan bất hạnh.
Thơ phải đánh giặc ngoại
xâm ranh mãnh
Cộng thừa hành: khít Răng
Thối, Môi Hôi
Chúng tưởng đâu hào kiệt
chết cả rồi
Nên mới dám múa vườn hoang:
gậy mục!*
Em phải viết sao cho thơ nhiều
lực
Đừng như phường cầu thực
để mua danh
Đừng loanh quanh như những
bọn ma manh:
Vô đức, hạnh: chẳng thiết
gì Tổ Quốc!
*Thành ngữ: “Múa gậy vưòn
hoang” |