"Lửa" của nữ tướng
Triệu Trinh Nương (Triệu Ẩu):
“Tôi muốn cỡi cơn gió
mạnh, đạp luồng sóng dữ,
chém cá tràng Kình ở bể
Đông, quét sạch bờ cõi,
cứu dân ra khỏi nơi đắm
đuối
chớ không thèm bắt chước
người đời
cúi đầu khom lưng làm tì
thiếp người ta!”
Lửa! Lửa! Lửa! Chị Em ơi
chuyền Lửa!
Tự ngàn xưa, hét ra Lửa Quần
Thoa!*
Trước Ác Ma chớ an phận
hiền hòa!
Đừng tịnh tọa khi san hà
nguy biến!
Từng ứng biến khi vượt biên,
vượt biển;
Từng truân chuyên ra tận Bắc
thăm chồng
Từng lẻ loi, ôm oan ức chập
chồng,
Nuôi con dại, thay mặt chồng
quán xuyến.
Từng nhục nhã mà vẫn tìm
đích đến,
Bao thuyền nhân, bao góa phụ
trung kiên,
Đầu thọ tang chữ “Ngụy”
của bạo quyền,
Vẫn hãnh diện ngước lên,
chờ rửa nhục!
Ta nên sống cho các anh nể
phục!
Đã bao năm ôm quốc nhục
hờn căm?
Đã bao năm, Cộng đục khoét
Việt Nam,
Bắt con cháu ta bán thân nuôi…
đảng?
Cuộc cách-mạng-tay-ngang về…
cuối bảng:
Từ kinh hoàng những tàn ác,
dã tâm;
Từ ngông cuồng phường nội
ứng, ngoại xâm
Dám bán nước, rước giặc
về sách nhiễu!
Cả miền Bắc, Chị Em từng
tiên liệu:
-Tiến vào Nam thời sẽ
thoát đói nghèo.
Vâng! Vào Nam: toàn… đảng,
có ai nghèo?
Chị Em tức thì làm gì nhau
được?
Chờ gì nữa? LÀM gì đi! Việc
Nước!
Hãy tin tôi! Đừng khiếp nhược!
Vùng lên!
Chị Em ơi! Con cháu “bác”
đốn hèn
Thời nhi nữ “chém tràng
Kình, đạp sóng”!
* Hai
Bà Trưng và Bà Triệu |