Em à! Tình ý như trăng gió
Mây chuyển lên- trời đêm
tối tâm
Đã mất hết rồi thời tuổi
nhỏ
Một lối đường đi lắm
dập bầm…
Ta đếm sao từng đêm lẻ loi
Bạn bè ta đó, nắng trêu
đời
Đêm quân trường ngủ vùi
bên súng
Nửa giấc mơ, trăn trở tiếng
cười…
Bởi dáng em thơ về thật rõ
Hây hây má ửng nắng thu hường
Vắng em, tan học về ta nhớ
Cô bé chung trường thật dễ
thương…
Từng buổi tan trường chung
một lối
Em nghiêng vành nón lá quai
nhung
Ta quần xanh áo sơ mi trắng
Gió nắng đùa reo má ửng
hồng…
Một năm, hai năm rồi ba năm
Đất nước thân thương dậy
cát lầm
Giã biệt ngôi trường, con
lộ đá
Dáng người chung lối vẫn
trong tâm..!
Căng võng chiến hào sau ca gát
Gió sương chút lạnh thấm
nhớ em
Phải chi đừng có mây màu
tối
Thì gió trăng về rõ dáng
đêm…
Tự dưng đất lạ đêm nay
nhớ
Trăng của một thời chiến
tuyến xưa
Lối của bước đường thời
tuổi nhỏ
Thì ra tuổi trẻ lắm giông
mưa…
Em bây giờ yên bề gia thất
Hàng ngày đưa cháu nội đến
trường
Ta biết ta buồn vì đã mất
Đôi mắt huyền sương, má
thu hường.!
Tuổi đã vào đông, mây trắng
xóa
Tình xưa gợi lại vẫn hoa
niên
Ai giúp ta tìm về tuổi nhỏ
Để được nhìn em dáng thật
hiền…
|