| TRƯNG NỮ VƯƠNG
Đánh một tháng, sáu lăm thành
chiếm gọn
Không phấn son vẫn rạng sắc
má hồng
Phá cùm gông, đuổi giặc
Hán. Oai hùng!
Hương nữ tướng thơm lừng
ai sánh được?
* * *
Tài dũng lược nối nghiệp Hùng
giữ nuớc
Vì đồng bào, xã tắc đã
khởi binh
Hai chị em giết Tô Định
tài tình
Thật đáng kính đôi tấm
lòng nhi nữ.
Danh tiếng ấy vẫn lẫy lừng
trang sử
Tấm gương chung hiển hách
cả Nhà Nam
Dòng Hát Giang soi “lực bất
tòng tâm”
Thua Mã Viện, chết vinh, không
sống nhục!
Lòng chính trực Trưng Nữ Vương
đáng phục!
Tự ngàn xưa, sống mẫu mực
vì dân
Đã hy sinh, vượt trở ngại,
gian truân
Dù tuẫn tiết vẫn lưu hương
Quý Mão*
* * *
Nay Tân Mão*, nhìn Việt gian tàn
bạo
Chúng rủ nhau hà hiếp bao
dân lành
Quá cuồng ngông, lũ bất chánh
lộng hành
Cậy quyền thế gian manh mà
cướp bóc.
Toàn ngu ngốc mượn “ô, dù”
bao bọc,
Người tài ba đem nhốt góc
lao tù
Đảng lù khù, rước giặc,
dọa sĩ phu
Không dân chủ, Việt Nam về
đâu nhỉ?
Từ Ất Mão quê hương đà
bi lụy
Mão ba lần* vẫn “Hồng thủy”
tang thương
Việt Nam ơi! Đâu ý chí quật
cường?
Vùng lên chứ! Bao tấm lòng
ái quốc!
Tìm lối thoát? Cờ Tự Do phải
phất!
Hãy noi theo gương bất khuất
Trưng Vương
Cùng gọi nhau năm Tân Mão
xuống đường
Quyết lật đổ bọn độc
tài, tàn ác!
*Quý Mão 43, Mồng 6 tháng
2: nhị vị Trương Vương
đã tự trầm
ở dòng sông Hát Giang
*Tân Mão 2011
*Ất Mão 1975, Đinh Mão 1987,
Kỷ Mão 1999
TÂN MÃO 2011
Họa mất nước đã kề trong
gang tấc
Xin anh thư, hào kiệt hãy đứng
lên!
Noi Trưng Vương, Trần Hưng
Đạo…vững tin
Như Nguyễn Huệ mừng Xuân
bằng chiến thắng.
Ai Cập, Tunisia bừng sáng
Dẹp độc tài, lật trang sử
sang chương
Việt Nam ơi! Xin cùng họ xuống
đường!
Từ muôn hướng quân ta về
khai hội!
Năm Tân Mão; Huế, Sài Gòn,
Hà Nội:
Bóng tối này đã dằng dặc
nhiều năm,
Không thể nào dân tộc mãi
tối tăm,
Đừng ngậm miệng khi san hà
nguy biến!
Người… xưa hỏi, toàn dân
đồng: -QUYẾT CHIẾN!
Cớ gì… nay chứng kiến mãi
tang thương?
Hãy vùng lên bằng tất cả
kiên cường!
Giải thể Cộng, dân mới
còn đường sống!
HOA TỰ DO
Ý Nga kính chia sẻ nỗi khổ
nhục cùng Đồng Bào VN
bị VC đưa sang lao động
tại Lybia, hiện đang còn kẹt tại
các vùng ranh giới Bắc
Phi, chờ được di tản về quê hương.
(Đài truyền hình Canada vừa
đưa tin lúc 7 giờ sáng nay 4-3-2011)
Đảng ‘’xuất khẩu’’
các Anh đi ‘’lao động”
Bao “bì thư” chúng xơ múi
mập phì,
Khổ chập chồng mới được
đảng “cho” đi
“Con bỏ chợ” lợi
chi mà để ý?
Bụng đói lả nhiều ngày đà
khổ trí,
Phận lao nô bi lụy giữa xứ
người,
Đói rã rời, manh áo rách
tả tơi,
Bao tức tưởi để… làm
giàu cho đảng!
Nhờ quốc tế từ tâm cho di
tản
Bao gian nan, tán loạn thật
chán chường
Phận người “dân làm chủ”
ngậm đau thương
Nuôi “đầy tớ”, rặt một
phường ăn hại!
Điều đã thấy, Anh về, nên
thuật lại:
Khắp Bắc Phi vùng dậy tìm
ấm no!
Chỉ lo cho tổ quốc mãi tối
mò
Đưa cả nước cùng lao nô
khốn khó
Niềm phẫn nộ nảy sinh từ
đau khổ
Hỡi Thanh Niên! Hãy chịu khó
vùng lên!
Thà chết vinh, hơn cứ mãi
sống hèn
Phải quyết tiến! Tìm cho
ra lối thoát!
Hoa đã nở! Bạn ơi! Hoa thơm
ngát!
Từ độc tài tìm lối thoát
tự do
Lài thơm tho vượt khổ hạnh
cam go
Nương cánh gió thuận lẽ
trời bung nở.
Bạn có nhớ một đóa hoa rực
rỡ
Anh hùng xưa từng nhắc nhở
chúng ta?
“Hoa Tự Do phải từ máu
nở ra!”
Ôi quý giá! Lời dặn dò chu
đáo.
Nguyễn Thái học hy sinh, chờ
Hoa Máu
Bạn chờ gì nếu muốn hưởng
Tự Do?
Giặc ngoại xâm phương Bắc
đã lắm trò
Mau lên nhé! Lần theo Hương
Hữu Xạ!*
*”Hữu xạ tự nhiên hương”
TƯƠNG KẾ, TỰU
KẾ!
Ta cần lọc: vàng, thau ra riêng
rẻ?
Sàng lọc xong, xin đoàn kết
xa, gần
Thế đấu tranh muốn mạnh
phải hợp quần
Ngôn nếu thuận, chánh danh:
người sẽ phục!
Xin mời gọi: Thuyền Nhân từng
nhẫn nhục,
Lính “H.O. “ thoát “hỏa
ngục” Việt Nam,
Chị Nghẹn Ngào từng thăm
chồng biệt giam
Anh Nhạy Cảm chưa hoang mang:
Quốc-Cộng?
Mời: Anh Chị bị đày đi lao
động,
Em Du sinh được rộng mở
thông tin,
Bác, Dì, Cô… chưa từng mất
niềm tin
Tìm Đích Đến cho đồng bào
cố quốc.
Mời Bạn Trẻ tinh thần luôn
bất khuất;
Bao Quân Nhân Chưa Cựu vẫn
miệt mài
Nạn, Chứng Nhân từng nếm
mật, nằm gai
Luôn chờ đợi một quê hương
đổi mới.
Từ trú quốc cùng anh em đồng
khởi
Khắp muôn nơi hãy tìm tới
với nhau
Bao Phong Trào, Đoàn, Đảng…?
Mau, hãy mau!
Tim rướm máu, Mẹ Việt Nam
rơi lệ!
Bao diệu kế thuận bàn cờ
quốc tế?
Hãy đem ra cùng tập thể luận
bàn!
Dốc tâm can giải Bài Toán
Khó Khăn
Cùng gắng sức, dẫu nhọc
nhằn tâm huyết!
Lật cộng sản! Chí chung, cùng
phải quyết!
Hét to lên Lời Chiến Đấu
Vì Dân!
Dấn thân chung, diệt bọn
ác, vô thần
Đem no ấm, tự do về cố
quốc!
HỠI THANH
NIÊN !
HÃY TIẾN LÊN
!
Vùng lên! Tạo ngọn gió thần!
Bạn hãy đứng lên vì dân
Cho vơi hết niềm uất hận
Cho người thôi tiếng khóc
than!
Lật đổ độc tài, vô thần
Cuồng nộ? Mỗi người một
phần!
Dẹp tan bạo tàn, quốc nạn
Cho dân được sống yên thân
Xóa bóng tối? Phải đem về
ánh sáng
Thắp lên đi! Hỡi những Ngọn
Lửa Thiêng!
Diệt tà quyền, cùng chuyền
Lửa luân phiên!
Đốt cờ đỏ cho muôn dân
an lạc!
Đảng phản tặc gieo bao mầm
tội ác
Rước giặc về, toàn đảng
chỉ ăn chơi
Đất đem dâng, thêm tội lỗi
tày trời
Thanh niên hỡi! Hâm sôi bầu
nhiệt huyết!
Yemen tiếp nối Ai Cập,
Thêm dân Algeria,
Rồi Lybia, Cuba,
Việt Nam, Bắc Hàn, Tàu Cộng!
Thiên An Môn, Sài Gòn ơi!
Độc tài phải chết cả thôi!
Tự Do, cờ no Gió Mới
Tội ác đem xử cho rồi!
Sử sáng chói bao nhiêu trang
oanh liệt
Hãy vùng lên! Hâm hùng khí
liệt oanh
Hãy noi gương tiên tổ, dẹp
gian manh
Lưu trang sử oai hùng và dũng
mãnh!
Thanh niên hỡi! Họa ngọai
xâm khó tránh
Giặc vào nhà chúng chẳng
để Bạn yên
Hà cớ chi Bạn để đảng
lộng quyền?
Bạn phải tiến giặc mới
lùi vĩnh viễn!
Tiến, tiến, tiến! Đừng nghe
lời ngụy biện!
Tiến lên đi! Thể hiện khí
nhà Nam!
Lượng sóng ngầm cuồng nộ
sẽ đồng tâm
Trợ lực Bạn dát vàng Trang
Sử Mới
MIẾNG CHẢ
THIU
(Viết theo lời kể của
Thân Phụ)
Thương về hương linh bé
Thoa ở vĩa hè gần chợ Cầu Muối
Hai đứa ngủ, chia nhau manh
chiếu đất*
Muỗi mòng no nhờ mình có
màn trời*
“Ôm em đi!” Em năn nỉ,
ỉ ôi
Rồi than đói, làm lòng anh
muối xát
Tìm “thùng rác đại gia”
xa lăng lắc,
Anh lần mò lâu lắc dưới
trăng khuya
Leo khề khà nên chó cắn toạc
da,
Tay miếng chả, chân lê cùng
máu đẫm
Dù bụi bặm, miếng chả thiu
màu sậm,
Cũng đem về được góc phố
cho em
Đất nhão mềm, em nằm giữa
mưa đêm
Thân co quắp hom hem như khúc
gỗ
Không hớn hở, em nằm yên,
thật ngộ?
Không tò mò? Không vui sướng?
Không cười?
Anh lay hoài, sao không dậy
em ơi?
Kìa miếng chả đang mời tay
em bốc!
Trên vũng máu đêm mưa mình
anh khóc
Vuốt tóc em ướt nhẹp dưới
hiên người,
Vuốt mắt em, anh ngửa mặt
kêu Trời
Trời với Phật ở đâu nào
nghe thấy?
Mẹ ơi Mẹ! Tại con làm tầm
bậy?
Cắp trộm này Mẹ đã dạy:
-Không nên
Dẫu đói ăn cũng không được
thấp hèn!
Trời sẽ phạt quân lộng
quyền cướp bóc!
Em đói rả tại con không chăm
sóc
Cha dạy con: “Tình cốt nhục
thương nhau!
Cùng xẻ chia, dù no, đói,
sang giàu
Phải phấn đấu dắt dìu
em, thay mẹ!”
Mẹ bán máu, Mẹ về, cũng
nằm… thế
Bây giờ em cũng y thế mà…theo
Rồi từ nay với chân máu,
tong teo
Con không hiểu làm sao con phấn
đấu?
Một miếng chả con trả bằng
giá máu
Để mất em, con khờ khạo
vô cùng!
Cha ơi Cha! Em lạnh ngắt, con
bồng
Cô bác ơi! Ai cứu giùm con
với?
*“Màn trời chiếu đất”
= ngủ ngoài trời không mùng, không chiếu
LÒNG DÂN
Cờ Ai Cập tung bay men Chiến
Thắng
Người người vui cùng mở
hội reo vang
Thuyền nhân vui, mơ ước:
bóng cờ Vàng
Cũng phất phới một ngày
trên Đất Mẹ!
Cuộc nổi dậy bằng tay không
đáng nể
Mười tám ngày diệu kế:
tay bắt tay
Quyết một lòng, tâm Đồng
Khởi Đổi Thay
Bằng Sức Mạnh Hợp Quần
luôn khắng khít!
Việt Nam hỡi! Bao anh thư, hào
kiệt,
Hãy vùng lên! Hãy quyết liệt
đập tan,
Noi gương xưa lật đổ bọn
bạo tàn,
Dẹp cộng sản! Dựng thái
bình đất nước!
Đừng bạc nhược! Lòng dân
luôn đi trước!
Chúng tôi đi, vẫn yêu nước
không ngừng
Thương đồng bào, chưa trơ
trẻn, dửng dưng
Những-nhân-chứng-tìm-tự-do-bằng-máu!
Lòng đau đáu ba mươi năm chiến
đấu:
Khắp năm châu vẫn tỉnh táo
Giữ Cờ,
Chưa trở về, quyết không
thể nhởn nhơ!
Tâm ghi khắc Chuyện Chung cùng
tiến bước!
THỜ MA HỒ,
LẠY QUỶ HÁN
Không áy náy lương tâm, sao
cắn rứt?
Răng giả rồi, rứt cắn được
chỗ mô?
Răng thật, thời mòn lĩn những
hàm Hồ
Bộ, Đoàn, Đảng… cùng một
lò ra cả.
Đảng bịp bợm, chính trường
toàn giả trá
Lắm “thi đua” nên bế tắc
‘’đại đồng”
Cai trị dân: một cổ tám,
chín tròng,
Bằng sắt máu chập chồng
bao oan khuất
Dân, bắt giết. Giặc vào Nhà,
chết nhát!
Phá san hà tan nát vẫn chưa
ngưng,
Đầy bần cùng, oan, khổ:
Đảng dửng dưng
Dân: vô sản vì nuôi Tư Bản
Đỏ!
Dùng mê lộ đẩy dân vào tuyệt
lộ
Thờ ma Hồ, rước giặc Hán
làm vua
Xưa tổ tiên CHIẾN THẮNG,
nay há THUA?
Tôi nói thế có lời nào không
phải?
Mà nếu đúng sao không cùng
ngồi lại?
Lật độc tài, lật trang sử
sang chương
Hãy kiêu hùng tiếp nối bao
tấm gương,
Tuẫn tiết để giữ Thành
và Dựng Nước!
SƯ “TỔ”
VỖ TAY SƯ “PHỤ”
Cóc thường nhảy, Cua thích
bò
Có chi mà lạ, ngây ngô tán
vào?
Đồng bào tủi hận, nghẹn
ngào
Uất như núi lửa chực trào
dung nham
Sao toàn tùng tứ, tụ tam,
Áo thụng tự vái, quanh năm
chẳng nhàm?
Một phường đồng dạng,
dị tâm
Người bênh đảng, kẻ thét
gầm cãi nhau
* * *
Thảo nào em út xôn xao
Cứ chê: “-Nô Lão tào lao,
bất hòa!”
* * *
Khổ ghê! Sách báo cuối mùa
Giao lưu “giăng há”* Cóc
Cua mồi màng
Lưu, không giao: công dã tràng!
Về lăng xăng? Đảng đãi…
đằng, tống đi!
* * *
Trở ra: mặt bủng, da chì
Lại tô son phấn, nhất nhì
xiêm y
Vái chi? Chẳng chút lương
tri:
Văn chương đỏ choét, chai
lỳ ngợi khen?
*Văn hóa
EM THƠ VIỆT NAM
Em là “Gái”, họ gọi
em như thế!
Nhục nhã chưa những đứa
trẻ Việt Nam?
Em Lam Nham, em Bới Rác lũ lam,
Em Sầu Thảm tô màu nhãn
hiệu Việt.*
Em Thanh Tân, đảng cho
mang tỳ vết,
Em Măng Non phải chết cho đảng
vui,
Em Tủi Sầu, khánh kiệt
nỗi ngậm ngùi,
Em Bạc Mệnh quê người
buôn “hương phấn”
Em Cửu Vạn* gánh bao lần phẫn
hận
Em tí hon, Con-Đẻ-Của-Tam-Vô
Em Ăn Mày từ rác rưới héo
khô
Em “Gái Phố” cho anh về
mua, bán…
Em Kiên Nhẫn, em Công Nông Vô
Sản,
Nuôi đảng thành tư-bản-đỏ-đại-gia,
Em Nàng Hầu trong “phủ chúa,
cung vua”,
Thầy khai hóa thành Tú Bà
Mười Sáu.*
Em Xã Nghĩa phải luôn luôn
“phấn đấu”
Nhọn lắm đầu, Đòn Xốc
Đảng quặn đau
Đòn Độc Tài, Sắt Máu đan
vào nhau
Em Rướm Máu, tuổi thơ chờ
công lý
Anh hiểu ý xin đừng về
bố thí
Phải làm sao Cơn Hồng
Thủy cạn khô,
Phải làm sao mau cứu
mảnh cơ đồ,
Dẹp cờ đỏ! Dọn ấm
no, hạnh phúc!
*Cửu vạn = vác gánh thuê
*Nữ sinh làm tú bà, cung
cấp “gái” cho giáo sư mua vui.
NHỤC NHÃ VIỆT NAM
Ý Nga kính mời Quý Vị xem
phim tài liệu
Vietnamese Girls "ON SALE !!! ÔI,
NHỤC NHÃ VIỆTNAM! |