THÀNH PHỐ MƯA
RƠI
Em hãy gảy bản tình lên chút
nữa
Và có nghe trong thành phố
mưa rơi?
Hãy đắm làn hoa thơm trinh
nữ
Dòng suối tinh mai khoả tắm
chân trời.
Gió ru khẽ mơn man cây trước
cửa
Chúng dập dìu tựa thể đang
yêu!
Trong tình ấy… gió cây đều
ướt cả
Đầm đìa muông dại biết
bao nhiêu.
Em hãy thả mảnh hồn con bướm
trắng
Mà phiêu diêu quên thực tại
nhọc nhằn,
Ở giữa lưng trời, tận miền
xa vắng
Lòng nhớ nhung em anh cũng thương
thầm.
Gió nhè nhẹ! Em ơi, mưa nhè
nhẹ!
Chỉ riêng lòng anh bão không
thôi,
Cứ để hồn anh trong nước
lạnh
Với màu mây hoang trôi đến
xa vời...
PHẠM NGỌC THÁI
10/1996
CÂY HOA BẰNG
LĂNG
TRONG MƯA
Cứ cô đơn tắm sũng dưới
mưa trời
Bằng lăng đứng một đời
tím tái
Em hay là anh đấy
Mà con tim rơi giữa mưa bay…
PHẠM NGỌC THÁI
18/5/1994
* * *
ĐÊM NAY
TRỜI LẠI KHÔNG
MƯA
Trời không mưa áo em đâu có
ướt
Chỉ ướt lòng em: Cô gái
nhỏ của anh!
Em ngả vào anh mà hình như
có khóc…
Tiếng con tim thật rõ bên
mình.
Mùa thu đã qua ta nghe lá rụng
Buổi cuối cùng em đến để
chia tay
Ngày mai em lấy chồng phải
xa vĩnh viễn
Chẳng sao mà, trời có
mưa đâu, em ơi?
Kìa không mưa mà áo anh lại
ướt,
Mùa thu đi… sao nắm mãi bàn
tay?
Ai nói tình gió mây sẽ quên
trong chốc lát
Bao năm trời hồn anh vẫn
mưa bay…
Tại đêm đó không mưa hay
bởi vì anh nhớ
Phố vắng em buốt giá cả
canh dài
Em dại lắm lấy chồng làm
chi vội
Đưa em sang sông rồi lòng
mới biết đã yêu ai!
Ta lại bước lang thang trên
phố ấy
Đến mỗi gốc cây có vệt
cũ em ngồi
Tiếng hát xưa đưa bờ hồ
gió thổi
Bóng với mình đi mãi tới
ban mai…
Cứ tưởng buổi cuối cùng
em đến… đã chia tay?
PHẠM NGỌC THÁI
Hà Nội - Đêm 19/11/2010
TRONG
MƯA
Mưa rơi nhẹ như là tóc ấy
Giống dải lụa mềm quấn
nỗi buồn bay
Mưa rơi khẽ như hoa vậy
Vỗ vào đêm hoá các nốt
đàn gày!
Em có thầm nghe mưa bay ngoài
đó…
Em có buồn khi gió thổi đêm
đêm…
Đứng trong mưa hồn anh tràn
bão tố
Mưa rơi vào anh...tan ra nơi
em xa không?
Em bước nhẹ!...những tháng
năm hoang dại
Về bên anh mái tóc rối tơi
bời,
Anh hôn mãi những giọt mưa
em thuở ấy
Dẫu chỉ thấy còn bong bóng
vỡ đầy môi...
PHẠM
NGỌC THÁI
1992
(Còn tiếp)