Trái cóc nè!
Anh Nhức Răng
mô?
Nhức răng, dữ quá ta?
Đụng cái gì cũng la
Sai bảo chi cũng… hét.
Mai mình học ngành nha
La tới đâu, nhổ đó!
Cho họ hết ba hoa,
Gặp cô nào cũng… ngó
Tội tày đình! Ai tha?
Người Ta than nhức răng
Dây thần kinh căng căng
Đòi mình: ”Hôn lên má!”
Ăn gian nhiều quá chăng?
Sao Họ không đem nhổ,
Cho hết sạch sành sanh?
Cơm nấu chỉ cần… canh
Không rườm rà nhiều món!
Người Ta sợ chê già?
Ra vô chung một nhà,
Sẽ có người chê… móm?
Thưa Ông, không thấy… Bà!
ỄNH ƯƠNG
KÊU UỀNH OANG
(Viết cho Hằng-Kiệt)
Anh trôi chẳng bao giờ dừng
Thương anh, em biết người
dưng ấy mà
Nài lên, ép xuống chẳng ngừng
Cưới xong, đổi giọng dửng
dưng, nhập nhằng
Anh quái… kiệt, nhảy lăng
nhăng!
Cũng rồi ra biển, hung hăng
sóng vờn
* * *
Mối tình lớn, mối tình con
Cộng thêm cháu, chắt, chít…
non ới ời
Đếm sơ sơ, nhiều quá trời;
Đếm thêm, đếm tái, đếm
hồi: ra …em
Họ ăn Chả, trả miếng Nem
Em ôm con dại, nỗi niềm riêng
mang
Về Mẹ, tay xách nách mang
Lại ơn Từ Mẫu dịu dàng
đỡ nâng
* * *
Nuôi con trong cảnh lỡ làng
Dạy con tránh tiếng Uềnh
Oang ép, nài:
Con ơi! Hãy cố học bài
Mai sau khôn lớn phải… tài
hơn Me!
TĂNG BÀO
MAY ĐỂ TẶNG
ANH
Anh hư ơi là hư!
Em khờ ơi là khờ!
Theo Người Ta làm vợ
Nên suốt đời phải… tu
Tu riết thành… ni cô
Buồn, chỉ biết ra vô
Ngắm trăng rồi ngắm tuyết,
Tâm-sự cùng nàng thơ
Anh dữ như ông kẹ
Suốt ngày hét với la
Rồi nạt nộ Người Ta
Em cầu… an anh nhé:
Cho anh được hiền lành
Giận em, anh để dành
Kiếp sau gặp… chằng lửa
Tha-hồ mà… nhe nanh!!!
Á Nghi, 25.3.2006
LÀM SAO?
-Trăng nghiêng phải, khuyết
chỉ còn chút xíu
Giống như em giữa tuyết trắng
mùa đông
Nghĩ đến nhau, em lại thấy
chạnh lòng
Làm sao để tình tròn hoài
không méo?
Làm sao nỗi giận hờn được
xoa dịu?
Làm sao hoài nuôi hy vọng chắt
chiu,
Giữ cho tình luôn rực rỡ
thương yêu?
Trăng còn khuyết huống chi
Người Rắc Rối!
-Trăng có khuyết, có đầy
nhưng trường cữu
Người đang yêu, dẫu rắc
rối cũng thương
Miễn làm sao đừng rối, rắc…
ngoài đường
Thiên hạ thấy, tưởng mình
hoài sóng gió
Tròn hay méo chẳng sao, tình
vẫn tỏ!
Em chạnh lòng chi thế cho nhọc
công
Cứ trải thơ trên xuyến trắng,
lụa hồng
Vui đi nhé! Đừng để lòng
khắc khoải!
TRÀ ĐỒNG
(*)
Tay dâng viên thuốc, tách trà
Khói thơm ngào ngạt hương
hoa cho chồng
Đêm đêm anh có Trà Đồng
Pha trà, lấy thuốc… góp
công ngọt-ngào.
* * *
Anh ơi nếu lở kiếp sau
Chằng Tinh dâng thuốc, trà
vào tay anh
Anh còn trợn mắt, nhe nanh:
“Thuốc sai! Trà nóng!...”
thất kinh Trà Đồng?
(*) Trà Đồng: đứa
bé sai vặt trong các buổi trà đàm.
NHỊP ĐẬP CỦA
TIM
Ông bảo:
-Tim đập phừng phừng
Mỗi khi thấy bóng em dừng
sân ga
Em đi xe lửa đường xa
Anh không có vé để mà chạy
theo
Xe qua mấy đoạn cầu treo
Lòng anh hối tiếc không theo
tới cùng
Nhìn theo ngơ ngẩn như khùng
(Khi xưa đánh trận anh hùng
lắm nhe!
Bây giờ sao nhát vậy nè,
Ngại em cười mũi mà chê
trò... hề)
Nhìn theo, không gọi. Khổ
ghê!
Ước chi đơn giản: đường…
đê, trổ… nghề!
Thôi! Anh đứng lại, không
về
Chiều em tan sở lại... nghe
phừng phừng
-Thưa ông-Khác-Họ-Người-Dưng
Chồng tôi biết được, ai...
phừng phừng đây???
BẤT THƯỜNG
Tự nhiên anh… trẻ ra
Khi tuổi vừa chớm già
Nợ nần cao chồng chất
Sao lòng anh nở hoa?
Tự nhiên anh nói cười
Ra vào mặt luôn tươi
Đôi môi luôn chúm-chím
Làm sao vậy anh ơi?
Tự nhiên anh hay quên
Vợ nhà gọi… nhầm tên
Cuối tuần thường… đi vắng
Biết ai em bắt đền?
Em hỏi cùng Nàng Thơ
Thơ chê em dại khờ
Lang-thang em buồn quá!
Viết vài dòng vu-vơ
LÀM HÒA
Thưa anh đây phận Nô Tỳ
Cơm canh lành ngọt, hành phi
thơm lừng
Mời anh cầm đũa em mừng
Chén cơm đã bới, Người
Dưng giận gì?
Ngày xưa anh nịnh :”Quý Phi!”
Bây giờ Cung Nữ ai… bì được
em?
Ngày xưa đài các, Họ thèm
Bây giờ rồng phượng, chả
nem… trả thù
“Cơm sôi, bớt lửa…”
Mẹ ru
Anh hờn, em… giỗi: thiên
thu cơm… trào!
CƠM SÔI THÊM
LỬA CHO... TRÀO
(Để nhớ mãi
những giọt nước mắt của dì M.)
“Chồng giận
thì vợ làm lành
Cơm sôi bớt
lửa chẳng rơi hột nào”
Ca dao.
Vợ hờn thì chồng làm sao?
Người xưa không dạy thảo
nào… vợ đau
Roi nào họ quất vào nhau?
Gạo không rơi hột, ngọt
ngào nhờ ai?
Chàng vung mấy cái tát tai
Vợ nghe không rõ, một hai…
khóc hoài
Chồng còn… thính, quât vào
vai,
Đấm thêm vào bụng “nghe”
hài lòng hơn,
Máu nàng đổ, chàng thi...
ơn,
Đá thêm cái nữa cho…
cơm được trào
Nồi cơm trên lửa? Ôi chao!
Cơm sôi!!! Bớt lửa với nào!
Chàng ơi!
DUYÊN THẮM
CHỈ HỒNG
Keo sơn tình mãi mượt-mà
Hòa minh Loan Phụng đậm-đà
mối duyên
Đóa hoa Hạnh-Phúc trinh nguyên
Gừng cay, muối mặn… Buồn
phiền sớm quên!
Thiệp hồng đã ghép chung
tên,
Biển Đông Tát Cạn để nên
thiên-đàng.
Trăm năm vẹn nghĩa Đá Vàng;
Duyên như Cầm Sắt, tình càng
đẹp đôi.
Tơ Hồng Nguyệt Lão xe rồi
Phượng Loan vui-vẻ suốt đời
bên nhau.
Tình càng mặn nghĩa Trầu
Cau,
Duyên càng nồng thắm đẹp
màu Uyên-Ương
Sắt cầm hảo hiệp chung đường
Vợ chồng tương kính, nhịn
nhường như tân.
Chúc cho, xa mấy cũng gần,
Gia-đình hai họ tình thân
êm-đềm.
Vợ chồng chung một trái tim,
Trăm năm hòa-thuận, ấm êm
một nhà.
|