Ta chờ trăng gió hiểu gì
ta
Một nửa đời hư xót ý nhà
Phận mỏng sóng đùa thân
phiêu bạt
Nhìn mây chiều xuống nhớ
trời xa…
Ta nhớ giòng sông nước rẽ
đôi
Dakpla ngược hướng chảy
phương đoài
Chư Pao vất vưởng hồn oan
khốc
Cung kiếm buồn mơ chguyện
đổi ngôi. !
Biển Hồ quyện khói hoàng
hôn lạnh
Dốc lộ buồn thiu đẫm sương
mù
Ta nhớ quân đoàn hoang trống
vắng
Quốc kỳ rũ bóng cảnh âm
u…
Hàm Rồng hỗn lọan xe như
nước
Cuồn cuộn Nam phương chảy
thác cuồng
Một chút bụi đường cay
ướt mắt
Quân dân gồng gánh hết tang
thương !!
Về đâu mà súng không còn
dịp
Một thuở tung hoành bỗng
khói sương
Chiến mã làm bia cho quân giặc
Xác dân, xác lính ngập hoang
đường…
Ta chờ có lẽ mình ta hiểu
Nửa giấc mộng về ru ý ta
Kiếm bạc lửa hồng đài
trung liệt
Lời thề xưa hiện dậy xót
xa…
Ta chờ trông thấy người anh
kiệt
Đem báu kiếm mài dưới ánh
trăng
Thấy người dũng sĩ đang
ngồi viết
Sóng máu sông Ba- dậy Bạch
Đằng. !
Ta chờ trăm ý người vong quốc
Một thuở bình Mông- Hội
Diên Hồng
Ngàn cánh tay thề vui quang
phục
Thanh bình thực sự trả non
sông…
Nhưng mà gió hỡi hiểu gì
ta
Gấm lụa trân châu với ngọc
ngà
Đổi bước bao người quên
tủi nhục
Bỏ thù- Vui cảnh sống xa
hoa…
Một chút lòng ta- đâu ước
riêng
Loạn thế tâm ly chỉ muộn
phiền
Để gió hoàng hôn về se sắt
Nhìn mây chầm chậm…cố
tìm quên !
|