Nhìn ánh lửa bùng lên đòi
dân chủ
Sáng rực trời từ một xứ
xa xăm
Bao kiếp người từ giã ngục
tối tăm
Cười rạng rỡ trong niềm
tin hạnh phúc
Đã bao năm sống đau buồn
tủi nhục
Nay hết rồi, tìm lại giấc
mơ hoa
Tay trong tay, cùng xây dựng
tháp ngà
Đời diễm lệ tôn vinh tình
nhân bản
Dòng ý thức mạnh hơn nghìn
bom đạn
Nổ rung trời, thiêu hủy những
xiềng gông
Triệu con tim hoà nhịp, phím
tơ lòng
Trời rực sáng, chuyển giao
quyền tự quyết
Dẫu biết thế, niềm tin yêu
bất diệt
Việt Nam tôi, còn thiếu vắng
tình người
Dân lầm than, ai oán vọng
muôn nơi
Nỗi uất nhục trải trên
từng tấc đất
Hỡi cao xanh, sao quá nhiều
khuất tất
Để dân tôi ôm ấp mãi đọa
đầy
Non sông gầy, uất nhục vẫn
còn đây
Bậc trí giả, say mèm nơi
vị kỷ
Xin tha nhân, phục hưng nguồn
ý chí
Hãy quay về ôm ấp lấy tình
nhau
Cho non sông, giải thoát nỗi
cơ cầu
Dòng sử Việt thêm một lần
tươi thắm
Phạm Thanh Phương (Úc
Châu)
|