| EM
THƠ VIỆT NAM
Em là “Gái”, họ
gọi em như thế!
Nhục nhã chưa những
đứa trẻ Việt Nam?
Em Lam Nham, em Bới
Rác lũ lam,
Em Sầu Thảm tô
màu nhãn hiệu Việt.*
Em Thanh Tân,
đảng cho mang tỳ vết,
Em Măng Non phải
chết cho đảng vui,
Em Tủi Sầu,
khánh kiệt nỗi ngậm ngùi,
Em Bạc Mệnh quê
người buôn “hương phấn”
Em Cửu Vạn* gánh bao
lần phẫn hận
Em tí hon,
Con-Đẻ-Của-Tam-Vô
Em Ăn Mày từ rác
rưới héo khô
Em “Gái Phố” cho
anh về mua, bán…
Em Kiên Nhẫn, em
Công Nông Vô Sản,
Nuôi đảng thành
tư-bản-đỏ-đại-gia,
Em Nàng Hầu trong
“phủ chúa, cung vua”,
Thầy khai hóa thành
Tú Bà Mười Sáu.*
Em Xã Nghĩa phải
luôn luôn “phấn đấu”
Nhọn lắm đầu, Đòn
Xốc Đảng quặn đau
Đòn Độc Tài, Sắt
Máu đan vào nhau
Em Rướm Máu, tuổi
thơ chờ công lý
Anh hiểu ý xin
đừng về bố thí
Phải làm sao Cơn
Hồng Thủy cạn khô,
Phải làm sao mau
cứu mảnh cơ đồ,
Dẹp cờ đỏ! Dọn
ấm no, hạnh phúc!
*Cửu vạn = vác gánh
thuê
*Nữ sinh làm tú bà,
cung cấp “gái” cho giáo sư mua vui
CÒ
MỒI
Mật ngọt lắm mới giết ruồi êm ả
Ông Chua Ngoa Lươn Lẹo tính hù ai?
Khéo! Không thôi “mất chì” cộng mất
“chài”*
Tội nghiệp quá! Cân Đai cùng Áo Mão?
Khúm núm thế có nên cơm, nên cháo?
Mà Chùy Đao cứ chằng chịt đường đi?
Ông trơ trơ vô liêm sĩ cách chi
Ai để ý mà cứ quỳ mòn gối?
Bà, cờ phướng rình rang, trông bắt tội
Điếc, câm, đui nên theo bọn tà gian
Gởi lương tri vào những chỗ-có-ăn
Miệng hùm, rắn toàn những lời đao búa.
Chuyên ưỡn ẹo suốt đời trò ca múa,
Bà ‘’tái sinh’’ cùng một kiếp, Bìm Leo*
Đỏ lòm lom trên Giậu Đổ Tiêu Điều,
Bày ảo thuật toàn những điều Xôi Thịt
Huênh hoang kể bao ‘’công trình” mù mịt
Kẻ Đói Meo, chút xương xẩu đãi bôi,
Bà “từ bi”, ông “bố thí” miếng mồi
Rồi inh ỏi rằng: “Chúng tao cứu nước!”
Thật chướng mắt! Lạy “ông bà” làm phước
Nát nước rồi, đừng hài hước thối hoăng
Xin làm ơn mài Vuốt, dũa bén Răng
Lật Cộng đổ cho dân nhờ chút tí!
LỄ TÌNH YÊU
Những hộp kẹo mừng ngày Lễ Tình Yêu
Có ngọt bằng lãng mạn của mình không?
Có êm đềm như biển lặn, sông trong?
Có thật lòng hay chỉ toàn dối trá?
Những quà cáp từ kim cương đắt giá,
Những bạc vàng phi nghĩa, đậm đãi bôi
Họ tặng nhau như thể một miếng mồi
Hoa tươi rói mà nghĩa tình khô héo!
Quà nhạt nhẽo vì lòng người bạc bẽo!
Mình như hoa, hương dìu dịu thơm hoài
Năm: mười hai, đâu chỉ mỗi tháng Hai
Anh nhớ nhé! Tình phải dài mãi mãi!
Bệnh thời đại người đua chen kỳ quái
Mình thương nhau, nụ Tình Ái giữ tươi
Hoa Hạnh Phúc mỗi ngày luôn mỉm cười,
Luôn tình tứ như như mạch nha khắng khít!
ĐEM LÃNG MẠN CHIA
CHO ĐỀU ANH NHÉ!
(Viết cho thế hệ kế tiếp)
Tình nóng bỏng những hẹn hò đưa đón
Ngày chờ đêm, đêm chờ sáng gặp nhau
Thương tìm yêu, mình quấn quýt trầu cau
Bao tình tứ dệt nên trang tình sử.
Bao tâm sự đều trôi xuôi thi ngữ
Bao thư từ, hình ảnh thật đáng yêu
Mình nhắc nhau điều tâm ước, nâng niu
Em e ấp trong mây chiều thơ mộng.
Ôm nguồn sống, hai đứa mình trân trọng
Nước mênh mông, thuyền ra biển thuận dòng
Anh cùng em mơ tát cạn biển Đông
Men hạnh phúc luôn rực hồng đôi má.
Lòng chân thật tình vững bền, vô giá
Đường rực hoa, hương thơm ngát, hữu tình
Nắng lung linh, anh chắp cánh thủy tinh
Mình bay lượn giữa thời bình đất nước.
Hai mươi tuổi, dệt dễ dàng mơ ước,
Thương Mẹ Cha từng bao bước gian nan
Vượt trùng dương nuôi con cháu cả đàn
Từ bài toán đã giải bằng giá máu.
Anh này anh! Đời tạm cư nương náu
Hòa bình người nhưng lửa máu Quê Ta,
Đừng tiếp tay xây dựng Đảng Gian Tà
Phi chính nghĩa, phản lòng dân mong đợi.
Phải thay đổi, phải xua đi Bóng Tối
Cho dân mình tìm được Lối Tự Do
Từ ngàn xưa Đường Dân Chủ ai cho,
Nếu không có tuổi hai mươi góp sức?
Từ uẩn ức, tiền nhân nuôi nghị lực
Làm gia tài để lại, nhắc cháu con
Anh tiêu sao cho Việc Lớn vẹn toàn
Mới xứng đáng lòng tri ân Tiên Tổ.
Tình ta đó! Tình sớt chia hiếm có
Không riêng cho niềm hạnh phúc cá nhân,
Mà phải thêm lòng yêu nước, thương dân
Đem lãng mạn chia đều người cố quốc.
|