Xin cho em mùa xuân
Cho em có nụ cười
Cho em được làm người
Tuổi thơ em không có
Chỉ toàn đau khổ thôi
Xin cho em mùa xuân
Cho em sống với đời
Cho em biết nụ cười
Ngay từ khi còn bé
Chưa có những niềm vui
Tuổi lên năm lên tám
Cái gian khổ lớn theo
Cái đói trói cái nghèo
Ôi, thiên thần tuổi trẻ
!
Sao lủi thủi quạnh hiu !
Tuổi lên năm lên tám
Đứa, bịnh tật ngặt nghèo
Đứa, gia đình mốc meo
Đứa, không cha không mẹ
Giậu đổ, biềm không leo
Cái tên Lan Anh đẹp quá
Cái tên Dương Tường dễ
thương
Một em, quê tỉnh Nghệ An
Một em, quê tỉnh Sóc Trăng
Hai em, mỗi đứa một đàng
Lan Anh sinh từ xứ Nghệ
Làm chị Hai ở trong nhà
Còn hai đứa em nhỏ nữa
Gia đình gian khổ trầm kha
Dương Tường sinh ở Sóc Trăng
Cha em vốn đã biệt tăm
Mẹ em vội lìa nhân thế
Bàn tay của Ngoại nhọc nhằn
Tuổi thơ của em là thế
Đứa khổ, đứa mồ côi
Mỗi đứa, bịnh lạ đời
Nước mắt đã mềm môi
Tuổi thơ của em là thế
Nào biết tuổi ngọc ngà
Thiên Thần đi đâu mất
Em chui nhủi xó nhà
Xin cho em mùa xuân
Cho em được làm người
Cho em biết nụ cười
Xuân ơi, hỡi là xuân
Xin cho em mùa xuân
Tuổi xanh, hoa không nở
Tuổi thơ, đời khốn khổ
Xuân ơi, hỡi là xuân
Xin cho em mùa xuân
Cảm ơn đời nhân nghĩa
Cảm ơn lòng rộng mở
Cho em biết nụ cười
Xin cho em mùa xuân
Bao tấm lòng nhân thế
Bao con tim cứu tế
Xin cảm tạ ơn đời. |