Trong chúng ta, đến
tuổi xế chiều, nhiều người đang sống với con, còn vợ,
còn chồng bên cạnh còn thấy buồn, nhưng nghĩ đến những
vị cao niên, cô độc trong những căn nhà già thiếu sinh khí,
nhiều khi không nghe một tiếng nhạc, không nghe một tiếng
nói, một tiếng cười trẻ thơ, nỗi buồn ấy càng lớn biết
bao !
Ông già cô độc : 27 năm
tù, 25 năm xa xứ
Toà nhà màu hồng 11 tầng mang
số 901 nằm ở góc đường First-Flower, thành phố Santa Ana,
như những bao diêm xếp đều đặn, trông có vẻ thiếu sinh
khí, buồn nản. Cũng như những chung cư dành cho người cao
niên khác, trong những toà nhà này, vì sống đơn lẻ một
mình, nhiều người đã qua đời mà không ai hay biết. Hầu
hết chủ nhân những căn phòng trong cư xá là người Việt
Nam, một ông hay bà đơn độc hơn là có đũa có đôi. Ðây
là loại “nhà già” cho những người cao niên còn đủ sức
khoẻ, không cần người hỗ trợ hay chăm sóc về y tế hằng
ngày. Qua phòng khách, tôi thấy có 4 bà đều là dân Nam Mỹ,
đang ngồi móc hoặc đan len với nhau. Chúng ta ít thấy người
Việt tụ tập trò chuyện hay ngồi với nhau trong phòng khách,
hình như người mình thích sống một mình và có những sinh
hoạt riêng tư, thường đi ra ngoài hay ở trong phòng một mình.
Trên đường lên thang máy, tôi gặp một bà cụ đi walker chậm
rãi, yên lặng trên dẫy hành lang đèn sáng. Hành lang dẫn
đến những căn phòng trải thảm sạch sẽ, không kém gì những
khách sạn hạng sang ở Las Vegas, đèn đuốc sáng trưng, nhưng
im lìm, vắng lặng.
Ở chung cư Flower Park Plaza này
có một ông già người Việt đơn độc, sống ở đây đã
hơn 5 năm ở tầng lầu thứ 10. Ông không có gia đình, con
cái hay thân thích ở quanh đây, tuổi già đau yếu, lại sống
một mình trên đất khách, ông mang nỗi buồn tha hương, dù
là sống giữa một cộng đồng người Việt đông đúc nhất
nước Mỹ.
Tôi muốn nhắc tên một người
mà độc giả có lẽ ai cũng biết hay đã từng gặp ông, đó
là ông Nguyễn Chí Thiện, một người làm thơ và đã trải
qua một đoạn đường cay đắng, chông gai, không có tuổi
thanh xuân, không có tình yêu và ngay cả những ngày cuối cuộc
đời khi ông được đến Mỹ, xứ sở của tự do, Nguyễn
Chí Thiện cũng phải chịu nhiều cơn sóng gió, vùi dập ông
như một cánh bèo trôi giạt trên sông những ngày mưa bão.
Ông chưa bao giờ lập gia đình
như những người bình thường khác, vì năm 22 tuổi đã vào
tù lần đầu 2 năm rưỡi, lần thứ hai 11 năm rưỡi, lần
thứ ba khi Trung Cộng đánh vào biên giới Việt Bắc, chính
sách tập trung những người nguy hiểm đã đưa ông vào lại
nhà tù thêm 14 năm nữa, tổng cộng 27 năm. Thuộc thành phần
phản động, chống chế độ, lại bệnh tật thường xuyên,
cuộc đời của ông không hề có chỗ cho một cuộc hôn nhân,
có quyền được một mái gia đình riêng êm ấm. Ông Nguyễn
Chí Thiện thổ lộ, ông chẳng còn thời gian để yêu ai, mà
trên đời này cũng chẳng có ai đem lòng yêu ông. Tấm thân
ông, cuối đời lại lang bạt quê người, liệu còn ai cô
đơn hơn ông nữa.
Trong những thời gian cách khoảng
khi ông không ở trong nhà tù là những ngày đói khổ phải
lo miếng ăn, mơ ước chuyện vượt biên vào Nam, nhưng phương
tiện không có, nghìn người ra đi thì may ra chỉ có một người
bơi được qua sông trót lọt. Ý nghĩ của ông Nguyễn Chí
Thiện ngày đó là một người đang sống mất tự do không
khác gì hơn là một người đang bị chôn sống.
Ra tù năm 1991, bốn năm sau
ông được người anh ruột là cựu trung tá ngành tình báo
Nguyễn Công Giân, bị tù « cải tạo» 13 năm, đi Mỹ theo
chương trình H.O. bảo lãnh cho ông đến Virginia. Năm 1998, cùng
với nhà văn Vũ Thư Hiên, ông được cơ quan Nghị Viện Quốc
Tế Các Nhà Văn ( International Parliamentary Writers) đài thọ
sang “bồi dưỡng” để lấy lại sức khoẻ ba năm tại
Paris. Cuốn hồi ký Hoả Lò được viết trong thời gian này.
Năm 2001, ông Nguyễn Chí Thiện trở về Virginia với gia đình
ông Giân, nhưng khí hậu ở đây không thích hợp với bệnh
tật kinh niên của ông là bệnh phổi, nên ông quyết định
về sinh sống tại Nam Cali, nói rõ hơn la tại vùng Little Saigon.
Ông trôi nổi đời ở trọ từ căn nhà nhỏ của nhạc sĩ
Hồ Văn Sinh, rồi tới căn Mobilhome với nhà văn Phan Nhật
Nam, rồi trở lại với Hồ Văn Sinh, ở đâu cũng có một
chiếc giường nhỏ, cái TV và cái bàn viết. Ông tự giặt
giũ và thổi cơm lấy cho hai bữa ăn của mình, lẽ cố nhiên
là đơn giản đến mức như một người chay tịnh. Cuối năm
2009, ông Nguyễn Chí Thiện được về trú ngụ trong căn chung
cư này trên đường First, một căn studio, sở hữu một cái
tủ lạnh và tiện nghi bếp núc, phòng tắm riêng cho mình.
Một ngày của nhà thơ Nguyễn
Chí Thiện
06 giờ sáng đã thức giấc,
nhưng đến 09 giờ mới ra khỏi giường, vì đêm nào cũng
phải phải ba giờ sáng ông mới ngủ được. Làm vệ sinh
cá nhân xong, pha cho mình một bình trà, ông ngồi vào máy computer
đọc báo và nhận gởi thư tín cho đến trưa. Khoảng 1300
ông mới vo gạo nấu nồi cơm điện rồi hâm thức ăn đã
làm sẵn để trong tủ lạnh. Tí bắp cải, tí cà chua, chút
cá, chút trứng cho qua bữa, nhiều khi mệt mỏi, buồn bã ông
không muốn gượng dậy vào bếp để nấu và ăn cho xong bữa
cơm. Tôi đến thăm ông lúc 1500 giờ, vào căn bếp để quan
sát ông ăn uống ra sao, cho bài phóng sự, chứ không phải
tò mò nhìn vào nếp sống riêng tư của ông. Bên bếp chỉ
có một nồi cơm nhão khoảng một « cup », chưa có dấu cơm
được bới ra, trên bếp là một chiếc « xoong » nhôm để
không, còn sạch sẽ. Như vậy là hôm nay, từ sáng ông chưa
ăn gì, chỉ mới gượng gạo vò cúp gạo, nấu nồi cơm, rồi
... để đó. Nhà báo chưa đám mở tủ lạnh ra để xem chiều
nay ông có gì để ăn không.
Ông cho rằng bây giờ ăn chỉ
còn là « nghĩa vụ », không còn thấy thích, vì vậy mỗi
ngày phải thường uống thêm nhiều thứ thuốc bổ và ăn
bột protein. Ăn trưa xong thì ông đọc sách hay mặc áo quần
thật ấm, xuống đường đi bộ loanh quanh vài vòng cho giãn
gân cốt. Ông có nhiều bạn bè trong giới văn chương còn
nhớ đến ông, thinh thoảng ghé qua chở ông đi dự một hai
sinh hoạt cộng đồng cần thiết hay ra ngoài ăn bát phở để
thay đổi không khí tù túng của một căn phòng chật hẹp.
Những lúc cần đi mua ít thức
ăn, ông xuống đường, lấy chuyến xe bus trên đường First
đi về hướng West xuống chợ ABC mua ít thức ăn rồi trở
về. Ông cũng chọn bác sĩ gia đình và nhà thuốc ngay trên
tuyến đường này.
Từ xưa đến nay, ông chưa
bao giờ lái hay sở hữu một chiếc xe hơi vì mắt ông rất
kém. Mười lăm năm nay, ông chỉ đi nhờ xe bạn bè, dùng xe
bus hay cuốc bộ.
Tôi hỏi ông, là một nhà thơ
nổi tiếng, được nhiều người hâm mộ, có ai ưu ái, thấy
ông sống một mình, không vợ không con, đem thức ăn đến
nuôi ông không. Ông Thiện cho biết có vài vợ chồng đến
thăm, cũng như một cô cháu xa, thấy ông vụng chuyện nấu
nướng nên thỉnh thoảng mang lại cho một món ăn, chứ không
có «bà già » nào thuộc «diện tình cảm» cả. Buổi chiều,
mệt mỏi, ông Nguyễn Chí Thiện lên giường khoảng 10, 11
giờ nhưng không ngủ được trước ba giờ đêm. Trong câu
chuyện không lúc nào tôi không thấy ông cười. Ông có vẻ
mệt mỏi, gầy yếu, da xanh mướt và hình như ông đang có
một nỗi buồn lớn lao nào đó chế ngự tâm hồn ông.
Tuổi già đất khách : «Ðêm
nảo đêm nao tớ cũng buồn !»
Ông Nguyễn Chí Thiện không
có bệnh tật gì trầm trọng, cũng cao máu, cao mỡ như những
vị cao niên khác, nhưng cuộc đời ông đã phải 27 năm nằm
trong nhà tù, mà lại nhà tù Cộng Sản, 15 năm ra hải ngoại
sống một mình, ăn uống thất thường, tình cảm lại cô
đơn, lúc nào ông cũng cảm thấy mệt mỏi, buồn bã. Về
Mùa Ðông, ông lại hay bị cảm, chóng mặt, nhưng có lẽ tinh
thần làm ông xuống sức. Ðó là nỗi buồn dai đẳng theo
ông.
Không những thấy buồn, ông
Nguyễn Chí Thiện tâm sự lúc nào lòng cũng thấy bồn chồn
lo lắng, phải chăng đó là dấu hiệu của bệnh trầm uất,
nhất là của một người sống một mình, không có ai bên
cạnh để chia sẻ nỗi vui buồn, và càng ngày càng đắm chìm
trong nỗi buồn riêng tư ấy. Có khi người ta buồn những
cái buồn vô cớ, nhưng cũng có những nỗi buồn có tên đeo
đẳng chúng ta suốt cuộc đời. Ðối với nhà thơ Nguyễn
Chí Thiện, ông canh cánh bên lòng nỗi buồn về quê hương.
Năm 1991 khi Liên Bang Xô Viết
tan rã, ông Thiện tiên đoán “chậm lắm là năm 2001, nghĩa
là 10 năm sau, đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ đi vào bóng tối
và Việt Nam sẽ được dân chủ hoá”.
Bây giờ đã năm 2011, chưa
có dấu hiệu gì đất nước thoát khỏi sự cai trị của
đảng Cộng Sản, mà thân nhân, bà con, bạn bè lần lượt
ra đi. Việc hy vọng có một ngày nào được trở lại để
thăm làng quê, mồ mả, thân quyến họ hàng càng ngày càng
xa, trong lúc đó, tuổi càng ngày càng cao, sức khoẻ mỗi ngày
một yếu. Cả một thời tù đày, vất vả, ngay cả miền
Bắc ông cũng không biết nhiều, cả cố đô Huế cũng chưa
được đến. Nhưng lẽ cố nhiên, nhà thơ chống Cộng này
sẽ trở lại Việt Nam khi đất nước có được dân chủ
tự do, nhưng với tuổi đời và bệnh tật của ông, hy vọng
này càng ngày càng mong manh, vì vậy mà nỗi buồn lớn vẫn
còn. Nhận định về tình hình tranh đấu dân chủ trong nước,
ông Nguyễn Chí Thiện cho rằng, cá nhân thì có, nhưng tạo
được một phong trào quần chúng thì chưa. Nói về những
công việc trước mắt và những chuyện chưa làm được, cá
nhân nhà thơ Nguyễn Chí Thiện mong sẽ hoàn thành cuốn hồi
ký, nhưng chỉ cô đọng trong vòng 300 trang. Trở ngại là khi
ông ngồi trước máy computer lâu để đọc hay viết, mắt
đau nhức và ông có cảm tưởng như mắt bị lồi ra.
Ðời sống của một người
già ở Mỹ được săn sóc thuốc men, trợ cấp, nhà cửa,
thực phẩm đầy đủ, nói chung là không còn phải lo đến
cái ăn, cái mặc, nhưng về mặt tinh thần, một người già
sống xa quê hương, không gia đình, bà con, thân thích như ông,
phải nói là đơn độc, buồn nản. Ðêm nào khó ngủ, ông
cũng buồn như nỗi buồn thế sự của nhà thơ Trần Tế Xương
: “Ðêm nảo đêm nao tớ cũng buồn !”.
Cũng chịu cảnh tù đầy 27
năm, Nelson Mandela của Nam Phi ra tù, ông có đủ gia đình, vợ
con và danh vọng của một tổng thống. Nhà thơ Nguyễn Chí
Thiện cũng ở tù vì tranh đấu chống cường quyền, ra tù,
ông chịu cảnh lưu vong, ốm đau và cô đơn trên xứ người.
Huy Phương