Mỗi sáng sáng anh ra hồ dạo
bước
Thấy bóng hình em hắt xa xa...
Anh mới hỏi: phải chăng nàng
đã thức
Đêm mộng mơ còn in trên nét
mặt nàng kia?
Cành liễu gió vi vu lời tình
tự
Thơ anh ru tiếng khẽ động
bên bờ
Tình yêu đến tháng năm không
có tuổi
Anh xao lòng thổn thức giữa
hư vô.
Tình cũng thể bóng mây qua
vô định
Như phù sa bồi đắp cõi hư
không
Em bé bỏng - Đời người
rồi vụt biến
Hạnh phúc sẽ ào đi trong
bể sóng mênh mông.
Mùa xuân gọi, em ơi! Tình ta
như lá trúc
Bay trên không xáo xác giữa
màu xanh
Anh thầm thì vọng gọi tên
em
Bên sóng hồ reo bâng khuâng
nỗi nhớ.
Chân anh bước dưới vuông
trời thành phố
Tán lá bay che rợp bóng cuộc
đời
Mối tình nhỏ líu lo đùa
một tí
Biết đùa rồi mà vẫn máu
tim rơi!
Ôi, mối tình không bến đỗ
em ơi!
Mai anh chết, nếu khi đời
nhắc đến
Em hãy nói với đời: anh đã
từng cảm mến
Mang bóng hình em trong tim để
đi xa.
Phạm Ngọc Thái
1/2008
(Chùm thơ Tình yêu & Đàn
Bà ) |