| Ngày xưa nhạc sĩ Đoàn Chuẩn,
một tay chơi hào hoa của đất Hà Thành, cũng đã một lần
lao đao đi vào thế giới của những kẻ thất tình.
Ông nhạc sĩ có một người yêu nhưng em gái chối bỏ thiên
đường cộng sản với lại cũng chẳng có cảm tình gì với
râu ria Ông Hồ. Nàng chạy vào Sài Gòn với “Cụ Riệm.”
Ngày Tết đến, người Hà Nội nằm gãi ghẻ trên một căn
gác tối thui đầy ruồi nhặng, bụng đói meo vì tem phiếu
khoai sắn cũng đã đi vào cõi mộng, nghĩ đến người tình
đang cỗ bàn ê hề ở miền Nam mà tủi thân trách phận.
Ông nhạc sĩ buồn năm phút rồi sáng tác ca khúc “Gửi người
em gái miền Nam.” Bài hát tả oán người em gái mê dân
chủ tự do, thích ăn ngon mặc đẹp, lại thấy “Cụ Riệm”
đẹp giai hơn Ông Hồ nên đành cam tâm để lại người yêu
ở chốn ngàn năm văn vật gặm khoai sắn thoi thóp qua ngày.
Ấy là câu chuyện của Ông
Đoàn Chuẩn, người đã đi vào cõi vĩnh hằng, và cô em gái
nếu còn trên dương gian này thì cũng đã lững thững bước
vào tuổi cổ lai hy, nói nôm na là khứa lão cũng đã trên
bẩy chục cái xuân xanh. Chuyện hôm nay là của một “nhà
văn” đang lên được các em gái trong và ngoài nước ái mộ
cực kỳ. “Nhà văn” Vũ Lục Bình, người đã có hai
truyện ngắn tình cảm lâm ly bi đát đăng báo và đang trên
đường đi vào văn học sử nước nhà. “Nhà văn”
cũng muốn khoa trương tên tuổi bằng cách gửi bài đăng trên
nhiều tờ báo, nhưng bài gửi đi rồi thì vài ba tuần lễ
sau lại được nhắn tin một cách rất thân thiện trong mục
“Bài không đăng.” “Nhà văn” bí đề tài nên đành
nhắm mắt thuổng tên một bài hát có những câu tình tứ
lãng mạn nghe đến xót xa. “Em tôi đi mầu son trên đôi môi,
khăn san bay lả lơi trên vai ai.” Bởi vậy câu chuyện
“Gửi người em gái Hà Nội” dưới đây tất nhiên phải
có một thoáng Hà Nội với những từ ngữ và kiểu cách ăn
nói đặc mùi xã hội chủ nghĩa mà “nhà văn” mới tiếp
thu được trong một chuyến đi chơi đất Bắc.
Tôi vốn người của ruộng
đồng Cái Sắn, thuộc diện Bắc kỳ di cư. Địa danh
Cái Sắn của tỉnh Kiên Giang thì chẳng nói ai cũng biết là
nơi sinh sống của dân ruộng từ Bắc chạy vào Nam lánh nạn
cộng sản. Tất nhiên dân cầy sâu cuốc bẫm thì phải
quê kệch nhưng tôi trông chẳng đến nỗi quá cũ người.
Thật tình thì cũng đã có người con gái tóc thề vừa
chấm ngang vai còn khen tôi đẹp giai nữa kìa (!) Ông bạn
thiết đã nhiều lần làm giám khảo Hoa Hậu Áo Dài mô tả
hình dạng tôi một cách rất chân thực “cái anh cao lớn
đen đen ấy.” Mấy chữ ngắn gọn này đủ nói
lên vóc dáng và sắc diện của một người mà khi còn ở
trong nước chỉ chuyên trị con trâu cái cầy, rảnh rỗi việc
đồng áng thì đi đánh dậm kiếm vài con tôm con cá cải thiện
bữa ăn quanh năm chỉ có rau muống luộc. Sang đến Mỹ,
tôi lăn lộn đủ mặt ở các nông trại vùng Tây Bắc Hoa
Kỳ. Khi thì đi hái táo, lúc lại chăn gà lôi. Ngày
đêm dầm mưa dãi nắng mà làm sao lại không “đen đen”
cho được. Nhiều anh chị Mỹ trắng tốn bộn bạc đi
kiếm tí “đen đen” của tôi mà cũng không đạt yêu cầu
đấy. Cái đen này là mầu nâu xậm của khối đồng
hun, đen ngọt đen dòn. Một độc giả trung thành của
“nhà văn” Vũ Lục Bình, cô Kim Khuê ở tiểu bang Hạ Uy
Di thì lại bảo tướng tá tôi giống một võ sĩ. Chắc
là người An Nam mình có nước da “đen đen” không là dân
cầy ắt phải là võ sĩ (?) Tôi phải nói tí chút về
cái dung nhan không xấu mà cũng không lấy gì làm đẹp của
tôi vì một câu chuyện cũng có chút nước mắt nước mũi
chẳng kém gì “Chuyện tình Lan và Điệp” mà “nhà văn”
Vũ Lục Bình chính là nhân vật Điệp và người đẹp tên
Lan lại là một cô gái Hà Nội.
Cách đây hai năm, vào dịp
Tết Tân Tỵ, tôi phải về Việt Nam có “công chuyện.”
Nhân tiện chuyến đi ngàn dặm, tôi đã “tranh thủ” bỏ
ra vài ngày đi thăm vịnh Hạ Long mà nghe nói được liệt
kê vào danh sách những kỳ quan của thế giới. Tôi ghi
danh với một văn phòng du lịch ở Hà Nội dưới cái tên
trên sổ thông hành Hoa Kỳ: William Fitzerald Vu. Đoàn khách
du lịch gồm 11 người và cô hướng dẫn viên. Bốn cặp
vợ chồng tất cả về từ Úc, hai cô Tây từ một nước
Đông Âu và tôi là người duy nhất từ Mỹ, lẻ loi một mình.
Người hướng dẫn chuyến
đi với cái tên đẹp và mềm mại như mái tóc đen óng ả
của cô, Mỹ Lệ ở vào tuổi trên dưới ba mươi có làn da
trắng mịn màng, khuôn mặt xinh xắn và miệng cười tươi
như hoa. Chuyện trò một lúc thì tôi được biết Mỹ
Lệ gốc Tuyên Quang. Các cụ mình ngày xưa đã nói “Trà
Thái Gái Tuyên” thật chẳng sai tí nào. Mỹ Lệ đẹp lắm,
đẹp hơn cả người mẫu đứng trong tủ kính. Có thể
vì ngoại hình bắt mắt nên Mỹ Lệ được tuyển dụng làm
công việc của một hướng dẫn viên du lịch nhưng bên trong
cái nhan sắc đó lại là chỗ cư ngụ của một hòn đá vô
sản, một cục đất xã hội chủ nghĩa. Tôi phải nói
một cách thiếu lịch thiệp như vậy vì người đẹp đã
bắt chuyện với tôi bằng một câu hỏi rất “hữu nghị:”
“Trước kia anh là lính ‘ngụy’
của chính quyền Sài Gòn hả?”
Nếu không có cái sổ thông
hành mầu tím than của Hoa Kỳ chắc là tôi phải nhẩy ra khỏi
xe vì câu hỏi có vẻ tra tấn của những người làm “nghiệp
vụ” công an cảnh sát hay của một tên quản giáo trong trại
tù khổ sai đầy rẫy khắp nuớc. Tôi có máu thích đùa
dai và nhất là lại được chọc ghẹo người đẹp Hà Thành
nên phản ứng tự nhiên:
“Bác và Đảng nói ‘ngụy’
có đuôi. Chiều nay tới vịnh Hạ Long tôi cởi quần
áo nhẩy xuống biển bơi một lúc, nếu tôi có đuôi thì đích
thị là ‘ngụy’ rồi.”
“Giời ạ! Rét như thế này
mà anh dám bơi à.”
“Nếu vậy thì tôi cho cô…
khám, xem cái đuôi ở chỗ nào.”
“Thôi. Em không dám đâu,
xấu hổ lắm.”
Chiếc xe chạy êm ả trên con
đường do một công ty Nhật mới làm. Qua lãnh địa của
bánh đậu xanh Hải Dương, hai bên đường cũng còn nhiều
cảnh trí và sinh hoạt của những ngày Tết. Từng nhóm
người vội vã trên đường, quần áo mới mầu sắc rộn
ràng còn cứng bột hồ, trong tiếng cười nói vui vẻ.
Những cành đào miền Bắc đẹp như tranh vẽ vẫn còn
phô sắc trước mặt tiền của những căn phố sát ngay bên
đường. Đâu đó xa xa có tiếng trống hội hè đình
đám của ngày Tết nơi thôn dã thân thương.
Bốn cặp vợ chồng ngủ dật
dờ, hai cô Tây nhìn phong cảnh hai bên đường có vẻ thích
thú và tôi an nhiên lý sự với cháu Bác Hồ:
“Thế cô đã nhìn thấy cái
đuôi của ‘ngụy’ chưa?”
“Eo ôi! Em sợ lắm.
Mà sao tên anh khó đọc quá vậy.”
“À, thày u tôi sợ tôi bị
ma bắt nên đặt cho tôi một cái tên tiếng Việt nghe không
được êm tai. Sang Mỹ tôi đổi tên, may ra có khá hơn.
Cô có chồng con gì chưa”
“Nhà em nghèo lắm. Mấy
thằng đàn ông chỉ thích lấy vợ giầu thôi.”
“Cô xinh đẹp như thế này
thì chắc cũng lấy được một ông cán bộ làm to, rất giầu
có.”
“Anh biết xem bói à?”
“Tôi không biết xem bói nhưng
tôi biết xem chỉ tay. Nhìn diện mạo cô thì tôi thấy
những ngày khó khăn cũng sắp qua. Sang năm thế nào cô
cũng lấy được một ông cán bộ cấp trung ương đảng, tiền
bạc ngập đầu ngập cổ đốt đi cũng không hết.”
Tôi không phải là một thứ
lão luyện trong tình trường nhưng cái bài bản giao thiệp
để chiếm đoạt cảm tình của nữ giới thì tôi rành sáu
câu. Đàn bà con gái ai mà lại chẳng muốn được khen
xinh đẹp duyên dáng, ai mà lại không thích lấy chồng vừa
chức tước bề bề vừa giầu nứt đố đổ vách. Tôi
đã áp dụng bài học vỡ lòng này nhiều lần và lần nào
cũng thành công mỹ mãn. Mỹ Lệ như gặp được thánh
nhân nên vồn vã:
“Tối nay đến nhà nghỉ,
anh xem chỉ tay cho em nhé.”
Tôi làm bộ lạnh nhạt:
“Tính tôi có sao nói vậy,
nhiều khi phải nói sự thật sợ cô buồn; mà nếu không noí
ngay nói thật thì tôi không xem chỉ tay cho cô được.”
“Anh làm ơn cứ nói thật
cho em nghe; có gì còn cúng giải hạn chứ.”
“Được rồi, tối nay tôi
sẽ xem chỉ tay rồi xem… tướng cho cô nữa”
Tôi đã từng xem chỉ tay cho
nhiều bà nhiều cô. Người nào cũng khen “thầy” nói
cứ như thánh phán vậy. Sách xem chỉ tay của tôi tuy
giản dị sơ sài nhưng phải là người có khoa ăn nói mới
đủ chữ nghĩa diễn dịch vận mệnh của thân chủ một cách
hợp lý và đáng tin tưởng. Nhiều khi để tỏ ra “tiền
tiến” tôi còn phải lấy cái thước đo độ dài và vị
trí của những đường chỉ tay, sau đó lấy bút giấy làm
vài con toán lượng giác để nói năng cho có “cơ sở.”
Sau một lúc vuốt ve bàn tay ngọc, bao giờ tôi cũng được
khen là xem chỉ tay một cách khoa học chứ không vớ vẩn như
mấy ông thầy bói sờ mu rùa. Nhiều cô lại còn ngẩn ngơ
đòi xem chỉ tay cho “thầy.” Bàn tay mát lạnh như thạch
của người đẹp bám chặt vào tay “thầy” có lúc gỡ không
ra. Tôi chưa bao giờ kiếm sống bằng nghề xem chỉ tay
nhưng nhờ có chút tài mọn mà cuộc đời nhiều lần tưởng
chừng như rất vất vả lại đã qua đi một cách êm xuôi.
Hồi năm 1964, lúc học năm thứ hai trường Luật, tôi đã
xem chỉ tay cho bà vợ một ông sĩ quan nổi tiếng chửi thề
luôn miệng. Vào thời điểm hỗn quân hỗn quan, đảo
chánh, chỉnh lý, biểu dương lực lượng xẩy ra như cơm bữa,
ông sĩ quan nào biết rào trước đón sau chụp giật thời
cơ thì lon lá chức tước kể như diều gặp gió. Vấn
đề khả năng và đạo đức cá nhân đã không còn là những
tiêu chuẩn để thăng quan tiến chức mà là bè phái với súng
đạn trong tay. Lúc xem chỉ tay cho phu nhân, tôi đã không
do dự nói ngay ông nhà sắp sửa làm to vì cái đường danh
vọng và tiền bạc của phu nhân rất rõ và hồng hào tươi
tắn như trăng rằm. Quả tình chỉ ít lâu sau ông sĩ
quan chỉ biết chửi thề luôn miệng này mang lon đại tá và
được bổ nhiệm giữ một chức vụ hái ra tiền. Một
hôm đang đi lang thang trước cửa nhà sách Khai Trí, tôi tình
cờ gặp phu nhân. Bà đẹp và trẻ hơn xưa, ăn mặc sang
trọng với một rừng kim cương hột xoàn. Bà khoe ông
nhà bây giờ làm to đúng như “thầy” đã phán. Sau
một lúc hàn huyên chuyện mưa nắng, bà rút trong ví ra một
xấp tiền dúi nhẹ vào túi quần tôi. Với số tiền
này tôi đã mua được một cái xe mô-bi-lét cũ nhưng chạy
rất tốt, tạm thời giã từ cái xe đạp cà tàng tuột xích
liên miên. Từ đó, cuộc đời tôi đỡ vất vả mồ
hôi mồ kê.
Buổi tối nhóm du lịch chúng
tôi tụ tập ăn cơm ngay trong phòng khách của nhà nghỉ trên
một con dốc nhìn ra vịnh Hạ Long. Tôi vốn ít ăn vả
lại mâm cơm của chuyến du lịch rẻ tiền quá èo uột nên
cũng miễn cưỡng ngồi cạnh Mỹ Lệ cho vui bát vui đũa.
Sau bữa ăn người nào trông cũng có vẻ mệt mỏi, lẳng lặng
về phòng ngủ. Tôi và Mỹ Lệ ra phía trước phòng khách
uống nước trà nói chuyện bên Ta bên Tây rồi tôi bắt đầu
xem chỉ tay cho người đẹp Hà Thành.
Trước hết để chinh phục
được niềm tin mãnh liệt của Mỹ Lệ tôi nói ngay thân chủ
nên đổi tên đi. Mỹ Lệ có nghĩa là giọt nước mắt
đẹp, tôi mù tịt chữ Nho nhưng cũng tán đại ra như vậy,
khi khóc thì rất ít khi người ta rơi lệ vì vui sướng hạnh
phúc mà toàn là những khổ đau bất hạnh. Cái tên tuy
chẳng là gì nhưng mà cứ nghe âm thanh không lấy gì làm vui
cũng đủ gặt hái toàn những điều không may mắn, không toại
nguyện. Tôi chắc ăn ở cái “khâu” này vì tin rằng
nhiều cô gái đã tự đặt cho mình một cái tên nghe ra cho
đài các, cho cao sang diễm kiều. Chẳng có luật lệ nào
cấm cản hay phạt vạ cô Phạm Thị Tẹt lấy tên gọi là
Mộng Huyền cho dễ nghe, cho mộng mơ, cho “hiện đại.”
Thân chủ của tôi vội vàng nói tên thật là Nguyễn Thị
Ngừng. Cái tên hơi hập khiễng cũng có nguyên nhân bởi
vì ông thân của Mỹ Lệ là công nhân viên nhà nước nhưng
lại vi phạm luật lệ công đoàn (hạn chế sinh đẻ) vì bà
vợ có bầu đứa con thứ ba. Ông bố của Mỹ Lệ phải
làm kiểm điểm, chịu hình phạt cảnh cáo và bà mẹ được
bố trí vào “viện triệt sản” sau khi sinh nở rồi đặt
tên con là Ngừng, có nghĩa là từ nay hạ quyết tâm ngừng
luôn không bao giờ dám đẻ nữa. Cô Nguyễn Thị Ngừng
đang ngồi cạnh tôi là đứa con thứ ba của một cặp vợ
chồng đẻ quá tiêu chuẩn. Vi phạm quy định công đoàn
và luật lệ nhà nước nên ông bị buộc thôi việc.
Giấc mộng được kết nạp vào đảng trở thành mây khói
và tất nhiên cũng chỉ vì không có cái thẻ đảng nên cuộc
đời của gia đình Mỹ Lệ đã thực sự khốn đốn chao đảo.
Thật khó có thể tin được một người đã nhiều năm đói
lên đói xuống, thỉnh thoảng có được một bữa no thì cũng
khoai sắn độn cơm với tí rau luộc chấm nước muối mà
lại có một thân hình và sắc đẹp mời gọi đến như vậy.
Sau một lúc diễn giảng, “thầy”
khuyên nên đổi tên Mỹ Lệ thành Mỹ Kim và thân chủ đã
nhiệt liệt đồng tình. Mỹ Kim tượng thanh tượng hình
hơn và nhất là “cực hiện đại.” Kim có nghĩa là
vàng, ở nước ta bây giờ già trẻ lớn bé ai cũng chỉ nói
đến cây với gậy. Hình ảnh những cây vàng sắp lớp
nhau trong tủ kính thì còn gì duyên dáng hữu tình hơn.
Mỹ Kim lại còn là tên gọi đơn vị tiền tệ của nước
Mỹ. Những tờ giấy vô tri vô giác mầu xanh ở chân trời
góc biển nào cũng được nâng niu “trân trọng.” Như
vậy chả còn có cái tên nào văn hoa mỹ tự và thực tế
hơn Mỹ Kim và Mỹ Lệ đã chính thức trở thành Mỹ Kim kể
từ giờ phút này.
Sang đến phần công danh
sự nghiệp thì “thầy” phán ngay là có số nhờ chồng.
Công việc hướng dẫn viên du lịch lương tháng 20 mỹ kim
thì đường công danh của người đẹp đã vất vưởng
đâu đó nơi a tỳ địa ngục, sự nghiệp kể như hoàn toàn
bế tắc. Giời thương mà vớ được một anh cán bộ
bên Công An hay nghành Hải Quan thì xe ô tô con, nhà dăm bẩy
tấm kể như chuyện nhỏ. Hệ thống cai trị của đảng
Cộng Sản Việt Nam tạo ra những nấc thang rõ rệt, càng làm
to làm lớn thì càng giầu có. Anh đảng viên cấp trung
ương thì phải giầu hơn anh cán bộ cấp tỉnh và đương
nhiên là anh cán bộ cấp tỉnh phải nhiều tiền lắm bạc
hơn anh cán bộ cấp huyện. Sở dĩ “thầy” dám
mạnh miệng như vậy là vì ở Hà Nội nhan nhản những anh
cán bộ cấp trung ương đảng già khú đế nhờ cách mạng
thành công bốc hốt được cơ man nào là tiền của nhà đất.
Lúc có tiền rồi thì anh nào cũng nghĩ đến ăn chơi hưởng
thụ. Nhìn bà vợ già răng đen mã tấu mà ngán ngẩm.
Do vậy anh nào cũng tìm đủ mọi cách ruồng rẫy người vợ
quê mùa đã một đời long đong khoai sắn. Anh nào còn
chút tính người thì lấy vợ hai vợ ba. Nhiều trường
hợp người vợ già quê kệch đã được chồng thuê mướn
bọn đầu gấu đưa về cõi vĩnh hằng bằng đủ mọi thứ
tai nạn, ngộ độc thức ăn và nhiều độc chiêu khác.
Bài bản này các đồng chí cũng chỉ học tập lại kiểu
cách của Bác mà thôi. Sử sách chép rằng, hồi còn sinh
thời Bác ra lệnh cho đàn em đi bắt một cháu gái về
để “Người” giải toả sinh lý. Bọn công an lên
Cao Bằng lùng xục bắt được người đẹp Nông Thị Xuân
mang về hầu Bác. Cô Xuân chắc phải đẹp nghiêng nước
nghiêng thành, chim sa cá lặn. Chẳng vậy mà đang khi làm
công tác hộ lý phục vụ Bác mà Bộ trưởng Công An Trần
Quốc Hoàn dám mò vào phòng cô Xuân bắt ủng hộ tí.
Sau khi sản xuất cho Bác được một đấng nhi đồng nam, cô
Xuân đã bị bọn Công An thi hành phương án của Đảng lấy
cái xe vận tải va vào cho đến chết. Đảng có nhiệm
vụ phải bảo vệ cái yếu tính thần thánh của Bác nên chú
con trai mà Bác đã gieo giống chắc cũng đã theo cô Xuân về
thế giới bên kia ( ?) Bác là thần thánh, là cha già dân
tộc mà lại có vợ con thì cả là một chuyện nghịch lý!
Sang đến mục tiền bạc thì
khỏi nói. Lấy được ông chồng tuy đã có tuổi nhưng
lại ở cấp trung ương đảng thì tiền bạc kể sao cho hết.
Nhà nước ta kiên quyết áp dụng chủ nghĩa cộng sản, một
quái thai của hai anh già sáng say tối xỉn “Các Mác” và
“Lê Nin.” Cộng Sản có nghĩa là tài sản của dân
phải đem cộng lại, mang gộp lại rồi chia đều cho các ủy
viên trung ương đảng. Bọn cóc nhái địa phương cũng
ê hề với đồng rơi đồng rụng. Chỉ có dân đen là
đói rách triền miên. Sở dĩ tôi phải hai ba lần
nói đến người chồng tương lai của Mỹ Kim là một anh ủy
viên trung ương đảng vì lẽ cái sắc đẹp lồ lộ của Mỹ
Kim trông dữ dội quá. Bọn trẻ chỉ dám nhìn rồi
mơ mộng viển vông nhưng mấy anh già giầu có nuốt nước
bọt ừng ực thế nào cũng mang tiền bạc ra lập phương án
giải quyết. Đường tình duyên của Mỹ Kim có vài chỗ
lấn cấn, “thầy” dám chắc thân chủ chỉ có số làm vợ
hai, vợ ba thiên hạ nhưng chẳng dám nói ra. Thôi thì
“làm bé ông lớn còn hơn làm lớn ông bé” cũng sướng
chán. May ra anh chồng già chê cơm chê cháo rồi êm đềm
đi về bên kia thế giới thì năm rộng tháng dài cũng còn
nhiều dịp làm lại cuộc đời. Sẵn tiền người đã
khuất để lại, mua tiên còn được chứ xá gì một anh trẻ
tuổi đẹp giai.
Sau một lúc im lặng nghe “thầy”
phán, Mỹ Kim trông xúc động và vui vẻ ra mặt. Thân
gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu mà cứ như
những đường chỉ tay thì cái bến đỗ của Mỹ Kim tuy không
trong veo như dòng suối nơi tiên cảnh nhưng cũng chẳng đến
nỗi đục ngầu toàn bùn với đất. Nhìn lên thì không
bằng ai, nhìn xuống chẳng ai bằng mình là mãn nguyện rồi.
Cái gì chứ mộng ô tô con, nhà mấy tấm chẳng phải là giấc
mơ. Sống dưới chế độ cộng sản thì của cải vật
chất tạo ra hạnh phúc, đó là một định đề của xã hội
chủ nghĩa. Bởi thế mà cả nước đi đến đâu cũng
chỉ nghe nói đến tiền, đến nhà cửa xe cộ và già trẻ
lớn bé ai cũng tìm đủ mọi cách để kiếm tiền, rất nhiều
khi bằng những thủ thuật mánh mung lường gạt.
Thời tiết mùa Xuân miền Bắc
không lạnh lẽo nhưng dễ chịu, cơn mưa xuân lất phất như
giải sương mù theo chiều gió bay ra ngoài biển khơi che khuất
những hòn đảo lớn nhỏ nhấp nhô trong khói sóng. Mới
khoảng 10 giờ đêm mà thành phố như đã chìm vào giấc ngủ
mê mệt, chẳng có một chút sinh thái tối thiểu của địa
điểm du lịch. Tôi đi về phòng nghỉ. Hai chiếc
giường đơn kê hai bên với một cái bàn nhỏ ngăn ở giữa
tạo nên một khoảng trống cần thiết làm cho căn phòng không
đến nỗi chật chội. Giấc ngủ mơ màng nơi giường
lạ chập chờn theo tiếng gió rít xoáy mạnh vào khe cửa tạo
nên những âm thanh nghe như tiếng sáo diều trong một buổi
chiều nào nơi quê cũ.
Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.
Chẳng lẽ giờ này mà công an lại đi xét giấy tờ khách
du lịch sao? Tôi bật ngồi dậy, bàng hoàng với ám ảnh
khủng bố giữa khuya của những người chuyên làm công việc
bắt bớ, thủ tiêu. Miền đất này đang bị đảng Cộng
Sản Việt Nam hành hạ xiềng xích thì chuyện đêm hôm một
người được mời đi làm việc và rồi đi luôn là chuyện
đời thường như sáng nắng chiều mưa. Tôi vén màn nhìn
qua khung cửa sổ ngỡ ngàng nhìn Mỹ Kim đứng rụt rè trong
ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn ngoài hành lang.
“Anh… gì ơi.”
“Có chuyện gì vậy cô?”
“Anh cho em nghỉ tạm ở đây
với, chẳng còn chỗ nào cả.”
Sau một lúc phân giải lý do
không thể có một chọn lựa nào khác hơn là phải “ngủ”
chung phòng với một anh ‘ngụy’ xa lạ, Mỹ Kim có vẻ thẹn
thùng không dám bước vào mặc dầu cửa phòng đã mở rộng.
Tôi vội mời mọc:
“Phòng có hai giường cơ mà.
Cô một giường tôi một giường.”
“Anh cho phép em nhé.”
Mỹ Kim bước vào phòng với
một túi xách nhỏ gọn, nhìn tôi hơi chút ái ngại:
“Anh cho em nhờ cái phòng ‘toa
lét’ một lúc.”
Tôi vẫn ngồi trên giường
chăn trùm lên tới cổ trong cái lạnh êm dịu của mùa Xuân
đất Bắc và nghĩ đến những chuyện Liêu Trai đã đọc từ
những ngày còn bé mà hơi chột dạ, mặc dầu chưa bao giờ
tôi tin chuyện ma qủy. Người con gái trong phòng tắm
có phải là cô hướng dẫn viên du lịch Mỹ Kim hay là một
hồn ma vừa bước ra từ một bụi cây hoặc một nấm mồ
hoang quanh quẩn đâu đây. Tôi không sợ ma nhưng tự nhiên
trong đầu óc lại đầy rẫy những hình ảnh lao xao của một
thế giới nơi âm phủ. Tôi lơ mơ đi vào giấc ngủ, chập
chờn với những mộng mị không tên. Trong phòng tắm
tiếng nước chẩy yếu ớt vẫn nhịp nhàng tạo ra một âm
thanh dật dờ trong khung cảnh thinh lặng của một thị trấn
đang tìm đường cố thoát ra nanh vuốt của giáo điều cộng
sản và xã hội chủ nghĩa.
Buổi sáng lúc tôi thức dậy,
giường bên chăn gối đã được sắp xếp phẳng phiu.
Mỹ Kim lên giường lúc nào và ra khỏi phòng hồi mấy giờ
tôi cũng không biết. Tôi vốn được cái dễ ăn dễ
ngủ. Ăn uống thì thế nào cũng xong, chủ yếu là miếng
cá kho với mấy gắp rau luộc. Leo lên giường là ngủ
như chết, thiên địa tù mù để ngoài cửa sau. Tôi tu
chưa đắc đạo và tôi cũng không phải là ông thánh, nhưng
tôi đã ngủ không mộng mị cho đến khi mở mắt tỉnh dậy
thì… Mỹ Kim đã đi rồi.
Lúc tôi xuống phòng khách thì
đã thấy Mỹ Kim đang dọn dẹp bàn ăn cho bữa sáng.
Nhìn người đẹp không được vui và có vẻ tư lự về một
vấn đề nào đó làm cho tôi cũng không được tự nhiên thoải
mái như tối hôm qua lúc ngồi cạnh nhau, bàn tay nhỏ nhắn
ấm áp của cháu ngoan Bác Hồ đã có lúc nằm yên một cách
hững hờ trên cái bắp đùi chẳng lấy gì làm mềm mại của
anh nông dân miệt Cái Sắn. Sau bữa ăn sáng chúng tôi
lên tầu ra ngoài vịnh tham quan động Thiên Cung. Mỹ Kim
ngồi cạnh tôi, nét mặt không được phấn khởi hồ hởi
như có một ấm ức nào đó đè nén trong lòng.
Buổi tối về lại Hà Nội,
tôi chỉ nói vài lời cám ơn và từ biệt Mỹ Kim, hy vọng
quả đất vừa nhỏ vừa tròn sẽ có ngày gặp nhau. Xe
chuyển bánh và tôi cũng không nhìn theo. Hình ảnh người
đẹp Hà Nội tuy không cào xé trái tim của lãng tử đa tình
nhưng cũng đã để lại cho tôi một kỷ niệm. Mấy tháng
sau cuộc trùng phùng, từ miền cao nguyên của xứ có “bờ
xôi giếng mật” tôi đã viết cho Mỹ Kim một lá thư qua
địa chỉ của văn phòng du lịch:
Mỹ Kim thân mến,
Chắc cô chưa quên anh “ngụy”
đã xem chỉ tay cho cô vào tối ngày mùng Năm Tết Tân Tỵ,
tại phòng khách của một nhà nghỉ trên một con dốc nhìn
ra vịnh Hạ Long. Có thể bây giờ cô đã có chồng, một
ông cán bộ chức tước bề bề và rất giầu có. Bàn
tay cô có đường công danh và phú qúy rất đẹp, chẳng lẽ
Ông Trời lại éo le với một người thiếu nữ xinh đẹp
như cô sao!
Buổi sáng đi tham quan động
Thiên Cung, tôi thấy cô không được vui. Tôi chỉ có
thể nghĩ đến một vấn nạn chưa có câu trả lời đã làm
cô phải ưu tư ấm ức và tôi lại là người mang trọng trách
phải giải toả cái lấn cấn chẳng phải của riêng cô mà
là của rất nhiều cháu yêu của Bác. Câu hỏi “Ngụy
có đuôi” chắc còn vẩn vương trong tim óc của một số
người dân miền Bắc. Tôi không muốn nói đến cái gian giảo
của Đảng và Nhà Nước ta khi đặt tên cho những người
đứng ngoài vòng rào của chủ nghĩa cộng sản là ngụy.
Cô đã có dịp vào Sài Gòn vài lần và đã thấy rõ những
luận điệu tuyên truyền láo lếu của những người cộng
sản. Miền Nam Việt Nam bị xã hội chủ nghĩa kềm kẹp
đã hơn một phần thư thế kỷ mà vẫn “cứ như là thiên
đàng ấy.” Cô đã có dịp chuyện trò, ăn uống và
ngay cả “ngủ” chung phòng với “ngụy,” rồi cô đã tự
diễn “các anh ngụy người nào cũng đẹp và thơm quá.”
Cô Mỹ Kim à, ngụy không có đuôi như Bác và Đảng đã vẽ
ra đâu.
Chuyện nói về những cái
giảo hoạt đảo điên của người cộng sản thì chẳng bao
giờ hết, vì đó là những phương tiện của đảng Cộng
Sản Việt Nam chiếm đoạt quyền hành và ngang ngược cai trị
dân mình. Nhân loại càng ngày càng có những nhu cầu
và đòi hỏi về tinh thần cũng như vật chất theo chiều hướng
nhân bản trong tinh thần tự do dân chủ. Chủ nghĩa cộng
sản chắc chắn sẽ bị đồng bào mình đứng lên đạp đổ
như những người anh em ở Liên Sô và Đông Âu đã vùng lên
đem cơm no áo ấm và tự do dân chủ về trên quê hương của
họ. Một ngày không xa, chế độ cộng sản độc tài
sắt máu cũng sẽ bị chôn vùi dưới hào khí bất khuất của
đồng bào mình. Tôi lại sẽ có dịp về thăm Hà Nội.
Thế nào tôi cũng mời cô ra nhà Thuỷ Tạ trên hồ Hoàn Kiếm
uống cốc cà phê mừng cho hạnh phúc của toàn dân, mừng
tự do, mừng dân chủ.
Hẹn gặp cô ở Hà Nội.
Một tháng sau, tôi nhận được
thư của Mỹ Kim từ Hà Nội. Bức thư ngắn gọn với
nét chữ nguệch ngoạc:
“Anh gì ơi. Em sắp
lấy chồng rồi. Anh ấy là Việt kiều ở bang Cali đấy.
Bây giờ thì em biết rồi, Bác và Đảng chỉ nói dối thôi,
ngụy không có đuôi đâu.”
|