Gọi tiếng em, ta giật mình
tỉnh giấc
Ờ thì ra chỉ vừa mới nửa
đêm
Kỷ niệm cũ dễ gì ta để
mất
Đôi mắt huyền sương, áo
lụa, dáng em…
Ngày đi học ta cần cù chăm
chỉ
Bởi nhà nghèo, mẹ khuyên
phải siêng năng
Bước tương lai có lắm điều
hoa mỹ
Một chút ước mơ, vợ đẹp
con ngoan
Buổi tan trường ta cùng em
chung bước
Nhà chung đường, chung áo
nắng trời trưa
Nón lá nghiêng che, áo lụa
tà tha thướt
Má em hồng, dáng thùy mị
duyên ưa.
Tuổi thơ đó, một thời ta
vụng dại
Nhìn mặt em, lòng đã thấy
ngại ngùng
Em đếm bước, nét hồn nhiên
thư thái
Không một lời dù vẫn lối
đi chung
Ta rời trường, em vừa lên
đệ tứ
Đường chinh chông ta sớm
bước vào đời
Quê hương mình lửa khói tràn
giặc dữ
Chín tháng quân trường ta
có gì vui !?
Một hai mai, bước rày đây
mai đó
Hè đỏ lửa, ta đến Huế
điêu tàn
Bước xuôi ngược nhớ về
em gái nhỏ
Dáng ngoan hiền lòng riêng
vẫn vương mang
Đường chinh chiến sống cạnh
kề bom đạn
Thân một mình còn bữa đói
bữa no
Ta thương em ngọt ngào trong
tình bạn
Cưới em về ta đâu đủ sức
lo.!
Ta trách gì em, một thời con
gái
Nụ yêu kiều, bướm lượn
dập dìu bay
Trong lòng ta, tình em xưa vẫn
mãi
Dáng dịu dàng thoang thoảng
ngát hương say…!
Ba mươi năm biết đời em hạnh
phúc
Bên chồng hiền, bên mấy
đứa con ngoan
Tuổi mùa xuân đâu mình ta
đánh mất
Một tháng tư đen- ác mộng
kinh hoàng
Thoáng chút tình xưa ai không
lưu luyến
Trong lòng ta em mãi mãi thơ
ngây
|