Thu đã chết theo tháng
năm tàn úa
Qua mỗi mùa lá rụng, em ơi
!
Anh đi giữa những mùa xa vắng
ấy
Tình em bay trong ảo giác
tơi bời.
Cuộc sống trôi đi những ngày
hoang lạnh
Như lá vàng rơi trên mồ lão
Giăng Van Giăng
Và anh sống trên đời côi
cút
Lang thang bờ bãi của bóng
đêm.
Lại nhớ đến bao nhiêu mùa
trước
Người đàn bà từng thao thức
bên anh,
Thu trong em - Ôi ! Mùa thu rạo
rực
Tình em như biển thẳm trời
xanh.
Người đàn bà ! Ôi, mùa thu
mùa thu
Nàng có đôi mắt mơ hiền
đẹp
Vòm ngực nàng như một bầu
trái ngọt
Những đêm thâu nghe thổn
thức bên hồ.
Anh viết về mùa thu mà câu
thơ lại không lối xô bồ
Dẫu trái tim còn tràn đầy
cảm xúc,
Em có nghe tiếng của hàng
cây đương nhắc
Trong hư vô hun hút quyện vào
đêm...
Phạm Ngọc Thái
20/10/2005