Người đàn bà đi trong mưa rơi
Chứa một trời thầm như hoa vậy...
Chiếc mũ trắng mềm em đội
bàu trời
Khóm mây trắng bay nghiêng
trôi trên tóc
Đôi mắt em đong những áng
mây
Người đàn bà trắng!...
Em đi - về... chao những hàng
cây
Hồ gió thổi lệch vành mũ
đội
Thấm đẫm mình em cả thềm
nắng gội
Xoã ngang vai mái hất tơi bời.
Nỗi niềm thao thức
Những đêm trăng nước...
Chùm trinh em hát: Đấy chỗ
thiên thai!
Người đàn bà ai mà định
nghĩa?
Đường xưa đó về đây em
ơi!
Những con đường đã đầy
xác lá rơi
Xác ve, xác gió và xác của
mưa.
Em không biến thành đá để
hoá Vọng Phu
Anh cũng không làm chàng Trương
Chi
suốt đời chèo sông vắng
Ta không đi theo Con Đường
Lông Ngỗng Trắng
Dẫu hình hài khắc mãi tim
nhau!
Vết thương lòng không dễ
đã lành đâu
Những đêm sao buồn, những
đêm gió khát,
Khúc thơ tình anh lại viết
về em!
Người đàn bà... ngậm cả
vầng trăng...
Phạm Ngọc Thái
(những năm 90)
|