Trời xứ Việt xuân về pha
sắc xám
Sóng dập dồn nước mắt
ngập biển đông
Quê hương tôi! triệu đau
khổ chất chồng
Chỉ vì lũ vong nô, nòi Cộng
Sản
Bởi hèn nhược, tạo khung
trời ai oán
Ðem Giang Sơn, đổi lấy những
tội tình
Kẻ hiền lương gánh vạn
nỗi điêu linh
Lũ sâu bọ, khoét sâu, mòn
xương tủy
Khăn khủng bố, trùm tâm hồn
liêm sỉ
Khí yêu ma phủ kín, chốn
thiền môn
Tuổi thơ ngây, thất thểu
xác vô hồn
Thân phụ nữ đắm chìn trong
tủi nhục
Nơi hải ngoại. kẻ thối mòn
tâm thức
Mượn bình phong”Ái Quốc”
để lộng hành
Lừa gạt dân tình, lũng loạn
đấu tranh
Tạo phân hóa, soi mòn dòng
tâm huyết
Ðêm trừ tịch, vọng Xuân,
từ đáy huyệt
Giọt lệ nồng thay rượu,
đắng đầu môi
Dân Nước tôi, sao khổ quá
hở trời?
Dòng lịch sử, héo gầy trong
thống khổ
Phạm thanh Phương ( Úc
Châu)
|