Thưa Ba,
Đây là lá thư thứ hai con
viết cho Ba, viết không bằng ngòi chấm mực để cha con mình
nhìn nét chữ nhau mà biết đang mạnh hay yếu, để nghe Ba
khen, chê nét chữ xấu, đẹp. Thư này con viết bằng 10 ngón
tay gõ trên phím chữ vô tri, như mỗi ngày con vẫn gõ ở văn
phòng.
Đây cũng là lá thư thứ hai
mà con sẽ không được Ba hồi âm, để ngắm nét chữ thật
đẹp của Ba trên trang giấy.
Đêm nay con nhớ Ba quá!
Con nhớ chén bò kho cuối cùng
của cô Tựu mang sang mà Ba đã thức dậy hâm nóng cho con ăn
lúc 3 giờ sáng:
-Để 5 giờ con ra phi trường
đáp chuyến bay không bị đói, không bị đau dạ dày.
Khi con hỏi:
-Sao Ba không ngủ thêm cho khỏe?
5 giờ anh Linh mới tới chở
con ra phi trường mà sao mới 3 giờ Ba đã lục đục trong bếp
rồi?
Ba chỉ cười và hối con ăn
cho nóng. Hai cha con mình đã chia chung một ổ bánh mì và đùa
giỡn thật là vui vẻ. Tưởng chỉ là bữa ăn tạm biệt Ba
tiễn con đi Cali, ai ngờ lại là bữa ăn vĩnh biệt đời đời,
2 ngày trước khi Ba giã từ trần thế vì một cơn tắc nghẽn
động mạch cơ tim cấp tính (Heart Attack)
Ba ơi!
Con đâu có ngờ món ăn thứ
hai được Ba săn sóc cho ăn trong đời lại là món ăn cuối
cùng như vậy.
Ba có nhớ khi xưa ở nhà, mỗi
lần con đổ bánh xèo cho cả nhà ăn không?
Tuổi con gái, nhà đông em quá
nên mỗi lần đổ bánh xèo con cực ơi là cực vì hồi đó
làm gì có bột gạo bán sẵn sàng như bây giờ, con phải ngâm
gạo trước một đêm cho mềm, rồi hôm sau gánh gạo đi cả
nửa tiếng mới tới được nhà dì Cúc bán bánh bèo, để
mượn nhờ cái cối đá của dì mà tự tay xay gạo thành bột.
Cái cối nặng trình trịch mà tuổi 15 của con chưa bẻ gãy
nỗi sừng trâu nên con vật lộn với nó vất vả vô cùng.
Dì Cúc cũng người Quảng Nam như mình nên dì ít khi lấy tiền
bạc chi cả, chẳng những thế, nhiều khi dì còn xay giùm cho
nhanh để con còn khệ nệ gánh bột về nhà, đi chợ mua tôm,
thịt, rau thơm và đón những người nông dân gánh cải bẹ
xanh đi ngang nhà mua cho tươi. Xong phần ấy, 2 bàn tay nhỏ
xíu của con lại phải lo chẻ số củi cho đủ lượng đổ
bánh được 10 người ăn và nhiều chuyện vụn vặt khác như
giả tỏi, ớt làm nước mắm; xắt thịt, làm tôm, giả nghệ,
xắt củ hành.v.v…. nữa mới xong mâm bánh xèo cho tươm tất.
Trời nóng hừng hực, mà con cứ phải ngồi hoài trong bếp
từ trưa tới chiều mới kịp cho cả nhà.
Có lần tụi nhỏ đang ăn giữa
bữa, con còn ở trong chái bếp với mồ hôi đang ướt đẩm
lưng áo, vừa bưng gáo nước mưa uống cho hạ hỏa bớt thì
Ba xuống bếp và ra lệnh:
-Con lên nhà trên ăn đi, để
đó ba làm tiếp cho.
Con đã trố mắt ngạc nhiên
nhìn Ba cho đến khi mệnh lệnh được nhắc lại lần thứ
2 con mới mừng quýnh mà tin rằng con được thoát cái lò lửa.
Ngạc nhiên là phải, vì Ba có bao giờ làm bếp đâu? Trong
nhà mình, chẳng những Ba không bao giờ đụng vô bất cứ
chuyện chi của phụ nữ mà Ba còn nghiêm cấm mấy đứa em
trai luôn cho nên Má và 2 chị em con phải gồng gánh mọi chuyện
của cả nhà trên 3 đôi vai gầy guộc. Thật là bất công
cho phụ nữ với một quan niệm hẹp hòi của Á Đông
như vậy!
Phần vì mệt và khát nước,
phần vì những cái bánh Ba làm không hợp với khẩu vị của
con (hồi nhỏ con chỉ thích thịt mỡ và nhiều giá trong khi
làm cho con ăn, cái nào Ba cũng bỏ thật nhiều thịt nạc với
tôm, hành) nhưng con cũng đã vui, được ngồi nghỉ ngơi một
chút và được ăn chung với các em, dưới cái quạt máy mát
ơi là mát và trên cái mâm sạch sẽ, không bóng loáng những
dầu đậu phộng chung quanh.
Nhắc lại chuyện xưa mà con
nghe như khói bếp ngày ấy hãy còn… cay mắt con đây nè.
Sau này vượt biên, sang Ý,
rồi sang Canada tạm cư, sống lênh đênh một mình nơi xứ
người, mỗi lần làm bánh xèo cho chồng ăn, con đều nhớ
đến Ba. Từ ấy đến nay đã gần 40 năm trôi qua, nếu trí
nhớ của con còn tốt thì hình như chưa có phái nam nào làm
món ấy cho con ăn cả? Từ hôm ấy, con có thêm món bò kho
của Ba cay… nhòe cả mắt.
Con đã từng nói với một
người bạn thân nhất của con rằng: điều gì dễ thương
và duy nhất cũng giữ hoài nét đẹp vĩnh viễn của nó cả!
Hai lần săn sóc ấy đã là
2 dấu ấn để con nhớ đời: tình Ba thương con ngọt ngào
thế nào.
Bây giờ nhà không nghèo như
xưa, con lại chẳng có đứa con nào nên điều kiện để mua
tôm, mua thịt nạc dễ hơn hồi xưa và con cũng không còn thích
thịt mỡ nữa rồi, sao Ba không làm bánh có tôm, có thịt
nạc nhiều cho con được dùng tiếp?
Ba ơi!
Đời con từ nay về sau, mỗi
lần ăn bánh xèo và bò kho sẽ là một lần ngậm ngùi vì
sẽ không còn ai có thể cho con hưởng được vị ngọt ngào
như Ba đã cho con nữa và sẽ không có một nhà hàng nào trên
thế giới này có thể cho con thưởng thức lại được sự
ấm áp của tình phụ tử mà Ba đã gói ghém trong ấy.
Thôi Ba hãy ngủ ngon đi nghe
Ba!
Trong giấc ngủ ngàn thu của
Ba sẽ còn hoài niềm nhớ này của con.
Ý Nga, Canada
Viết lại lúc 4 giờ sáng
13-1-2011.