| Một
khối tình quê!
Tôi thấy anh buồn, nghĩ ngợi
xa
Đến gần, kiếm chuyện hỏi
lân la
Sao anh khắc khoải trời cô
đọng
Anh bảo rằng anh thương nhớ
nhà
Ủa, nhà anh ở đó kia mà
Thỉnh thoảng đi ngang thấy
thoáng qua
Từ thuở đầu xanh, nay tóc
trắng
Sao anh còn bảo nhớ thương
nhà
Nơi tôi ở đó không là nhà
Thật sự của người, đâu
của ta
Lữ thứ đong đời chôn quán
trọ
Trong tôi, ẩn kín một quê
nhà
Tôi đã mang thân kiếp viễn
phương
Quê hương từ đó biệt miên
trường
Thời gian thấm thoát trôi
năm tháng
Trôi nổi bềnh bồng vạn
nhớ thương
Tôi đã ra đi tự thuở nào
Đôi năm còn đỡ, chẳng là
bao
Đến nay, mấy chục, còn chi
nữa
Sỏi đá hao mòn, da thịt thau
Đâu dễ gì ai hiểu nước
mình
Đèn ai nấy sáng, nấy tơ
tình
Người ngoài sao hiểu trong
chăn ấy
Rận rệp chằng ăn đọa cực
hình
Đâu ai tự nguyện kiếp lưu
đày
Trả giá tử thần, tay trắng
tay
Tứ cố vô thân, đời biệt
xứ
Quê nhà một cõi gởi ngàn
mây
Đâu ai muốn sống kiếp tha
hương
Phiêu bạt muôn phương tấp
vạn đường
Vật vã cuộc đời vùi bóng
tối
Con tim tan tác máu vương vương
Xin lỗi, tôi không dám động
đâu
Hèn chi, anh gói trọn ưu sầu
Chiều chiều anh đứng trên
triền núi
Nhìn bóng hoàng hôn, nhìn biển
sâu
Nhiều khi tôi thấy những đêm
khuya
Anh vẫn đứng đây chưa muốn
về
Nhìn đất nhìn trời nhìn
vũ trụ
Trăng sao đếm giọt nhỏ chia
lìa
Cảm ơn chia sẻ nỗi tình quê
Một khối tình quê chất nặng
nề
Mai mốt biết đâu ta gặp
lại
Có gì, anh hãy kể tôi nghe
!
Hai
tiếng Quê Hương
Quê hương non nước hữu tình
Bóng hình hòa quyện như mình
với ta
Quê hương non nước thiết
tha
Đi đâu cũng nhớ như ta với
mình
Nhớ dòng sông nhỏ xinh xinh
Ruộng đồng ôm ấp mạ xanh
lúa vàng
Đầu trên xóm dưới cả làng
Dân quê cùng sống nhẹ nhàng
ấm êm
Đêm về đợi ánh trăng lên
Dưới trăng giã gạo, bên
hiên ai cười
Một mai mười mấy đôi mươi
Cuộc đời đưa đẩy trường
đời bước đi
Còn ai phố thị kinh kỳ
Phồn hoa đô hội làm vì bao
phen
Sân trường mài nhẵn sách
đèn
Phố phường xanh đỏ thân
quen mắt nhìn
Hàng me, ghế đá công viên
Cà phê, quán cốc, bên thềm
chờ ai
Đường xa ghi dấu hoa cài
Ngõ vắng thấp thoáng lối
hài buồn trông
Cái thời tuổi ngọc thiên
thần
Vụt bay qua khỏi tần ngần
ngả ba
Ngã nào cũng lắm phong ba
Ngã nào cũng lắm trầm kha
trăm đường
Không như cái thuở học đường
Vẽ trang giấy trắng
thơm lừng mộng mơ
Một sông mấy bến mấy bờ
Một cầu mấy nhịp ai ngờ
chi ai
Cuộc đời lắm nẻo chông
gai
Trường đời lắm nẻo cũng
dài đời thôi
Vậy mà, nơi đó quê tôi
Cuối sông quê chị, bên đồi
quê em
Còn kia, nơi đó quê anh
Khi xa, mới biết đoạn đành
tóc tơ
Quê hương ôm ấp hằng mơ
Như đêm hoang tịch đợi chờ
thấm sương
Nhớ thương hai tiếng quê
hương
Như sương thấm lạnh tư lường
đêm sâu
Quê hương ghi dấu trong đầu
Ghi vào lòng dạ bắc cầu
trần ai
Quê hương, hai tiếng còn dài
!!!
Trả lại
cho em
Trả lại cho em cái tuổi thơ
Hái hoa, đuổi bướm, nhảy
cò cò
Kéo dây, cút bắt, cùng u quạ
Trong trắng như trang giấy
học trò
Trả lại cho em cái tuổi thơ
Nghĩ xa chưa tới, đói chưa
lo
Vui cười, ăn nói, vô tư lự
Nhìn đất nhìn trời, dệt
mộng mơ
Cho em sống lại tuổi hồn
nhiên
Chẳng bận tâm cơm áo gạo
tiền
Chẳng động não quyền danh
lợi thế
Bon chen, vật lộn, muốn khùng
điên
Cho em sống lại tuổi thiên
thần
« Hồn bướm mơ tiên » nhẹ
bước chân
Đêm ngủ ru đời trên gối
mộng
Mây bay gió thoảng gởi phù
vân
Cho em sống lại tuổi thần
tiên
Cái tuổi ươm mơ dệt mắt
huyền
Chưa vướng trần ai phơi gió
bụi
Sương sa, nắng táp, vãi ưu
phiền
Cho em sống lại thuở còn thơ
Cái thuở ươm đời trong mắt
mơ
Chưa nhuốm trần ai đầy khổ
lụy
Tả tơi sóng lệ, ngập hai
bờ
Nếu biết vầy, không muốn
lớn đâu
Lớn lên mới biết khổ ưu
sầu
Cuộc đời nước mắt nhiều
hơn biển
Chân lý ai kia đã nói rồi
Nếu biết vầy, không muốn
lớn đâu
Bùn pha sắc xám xoáy qua cầu
Bọt bèo rác rưới tuôn tơi
tấp
Xây xát hồn đau phủ ngập
đầu
Em muốn, nhưng ai trả được
nào
Đừng mơ sự thật của chiêm
bao
Bừng con mắt dậy nhìn trần
thế
Xin chớ hoài mong giấc mộng
đào
Tuổi thơ một thoáng đã qua
đi
Như vẫy tay chào lúc biệt
ly
Xa tít còn hơn đò vĩ tuyến
Cố đô sầu mộng vọng kinh
kỳ
Thôi thì, em tự trả cho em
Lưu ký trang thư con dế mèn
Công chúa Lọ Lem trong cốt
truyện
Mành thưa vén nhẹ thả buông
rèm.
Cô gái
nhà quê
Em là cô gái ở nhà quê
Sống thật chân, ăn nói vụng
về
Không biết đãi bôi mùi đắng
ngọt
Không kỳ kèo nặng nhẹ chua
ngoa
Em là cô gái ở thôn trang
Mộc mạc đơn sơ, chuộng
dịu dàng
Giản dị, bình dân, yêu thiện
mỹ
Như đồng quê rợp bóng trăng
ngàn
Mùa lên, tay cấy, phụ tay cày
Tay gặt, tay phơi, tay giã xay
Cơm độn ngô khoai chờ lúa
mới
Ngày qua tháng lại cũng vui
vầy
Mấy hàng rau đắng mọc sau
hè
Muốn nấu canh chua, có lá
me
Rau húng, rau ngò, thơm bát
ngát
Bếp hồng ấm lửa mái tranh
che
Nhiều đêm tắm mát dưới
sông trăng
Vỗ nước lao chao giỡn chị
hằng
Chú Cuội buồn buồn trên
bóng nguyệt
Hè nhau một lũ, cười nhăn
răng
Có đêm giặt áo phơi bên đê
Mấy tiếng đồng hồ chẳng
chịu khô
Vọc cát, rồi ùa ra tắm nữa
Nước sông bịn rịn chửa
cho về
Thỉnh thoảng, có khi lên thị
thành
Nhiều đường, đèn đỏ với
đèn xanh
Chân run lập cập vừa chưa
bước
Xe cộ ùn ùn, đứng ngó quanh
Phố phường đô hội, thật
xa hoa
Vật chất văn minh quá đẫy
đà
Dinh thự lâu đài cao ngất
ngưởng
Còn em, vẫn chiếc áo bà ba
Xinh xinh trúc biếc, lũy tre
làng
Mơn mởn mạ xanh, lúa óng
vàng
Bánh ít làn da đeo gió nắng
Gái quê dệt lụa, hát thôn
trang
Em là cô gái của nhà quê
Từ thuở sinh ra đến tóc
thề
Tới lúc băng đồi cao bóng
xế
Suốt đời sống trọn gái
nhà quê.
Đâu
là quê hương
Nơi tôi đang sống
Cũng là đất, cũng là trời
Cũng nắng sớm ban mai
Cũng hoàng hôn chiều xuống
Đêm đêm, ngàn sao chiếu rọi
Khuya khuya, gõ nhịp canh thâu
Người già lấm tấm trắng
đầu
Người trẻ tóc xanh óng mượt
Biển giỡn sóng đua làn nước
biếc
Núi đùa rừng trùng điệp
cây xanh
Cũng cơn gió thoảng trong lành
Cũng hong tia nắng, soi nhành
thùy dương
Hoa kia cũng có mùi hương
Lá kia cũng có giọt sương
treo cành
Nhưng chừng như
Đi vào chiều sâu cô quạnh
Đi vào chiều rộng thê lương
Đãi qua lọc lại nghê thường
Nơi đây, không phải quê hương
của mình
Dù cho, đánh tráo tự tình
Trần gian quán trọ lao linh
làm gì
Nhưng
Lại cái chữ nhưng quay quắc
Lại cái chữ nhưng cay nghiệt
hiện hình
Của người, đâu phải của
mình
Nhận bừa đánh lận thật
tình éo le
Người ta dù vểnh tai che
Còn mình sao chịu thả bè
tuyệt vong
Nên
Nơi tôi đang sống
Đất kia là đất
Trời kia là trời
Của người, không phải của
tôi
Của tôi, thật quá xa rồi
phải không
Vẽ vòng tròn kín cong cong
Gởi về chót đỉnh mà hong
cuối chiều
Đợi hoàng hôn xuống tịch
liêu
Chờ sâu đêm lạnh quốc kêu
canh trường
Hỏi đâu là chốn quê hương
Xa xa nghe tiếng trùng dương
vọng về
Núi rừng tê tỉ sơn khê
Non sông réo rắc bốn bề
mênh mông !
Mặc Giang
Tháng 02/2009
|