Ta vẫn bước trong vũng
lầy tăm tối
Ta vững tin nơi mộng ước
huy hoàng
Dẫu đoạn đường đầy gai
góc gian nan
Vẫn hy vọng một ngày mai
tươi sáng
Nhìn thế cuộc, một khung trời
ảm đạm
Lũ sâu rầy, khuấy động
khắp nhân gian
Đưa đời người chìm ngập
nỗi nghiệt oan
Nợ sông núi biết bao giờ
trang trải
Bóng hoàng hôn, tiết đông
hàn tê dại
Xin ánh dương, về sưởi ấm
tâm hồn
Gót chân gầy nứt nẻ, vững
vàng hơn
Trong khoảng khắc, một niềm
tin rực sáng
Hạt nắng ấm xua tan mầu hoang
vắng
Dắt nhau đi mong trọn vẹn
quãng đường
Một quãng đường giăng mắc
vạn niềm thương
Tình sông núi, hồn quê cha
đất tổ
Vui tiến bước dù con đường
dang dở
Sẽ có người tiếp nối mộng
yêu thương
Sẽ một ngày bừng dậy, sáng
quê hương
Hoa nở rộ trong niềm vui tổ
quốc
Phạm Thanh Phương (Úc
Châu)