Mười năm, mây trắng luôn
vần vũ
Ta vẫn đăm đăm mắt nhớ
nhìn
Có phải hướng tìm quê hương
cũ
Một thời ghi đậm biết bao
tình !!
Có con đường nhựa cây râm
bóng
Áo trắng tan trường vui thật
vui
Quai nón đủ màu xanh tím đỏ
Đường trưa guốc gõ nhịp
vang đời !
Em có bao giờ ươm lại áo
Trắng màu thơ dại buổi năm
xưa
Mang đôi guốc gổ quai nhung
tím
Rồi thấy trong lòng ướt
gió mưa…
Em có khi nào em nhớ lại
Hàng cây dầu hạt xoáy gió
bay
Loăng quăng trên áo, vương
trên tóc
Hồng má em xinh giữa nắng
ngày…
Em có khi nào nhớ thầy cô
Một thời hoa mộng tuổi như
thơ
Những người cầm lái đưa
sang bến
Không biết bao nhiêu đứa
học trò…
Mười năm đất lạ ta rưng
khóc
Nghe lại tiếng thầy của
năm xưa
Của cô giáo thuở thời trung
học
Thương quá, thời gian ướt
lệ mờ…
Ta biết em buồn khi ta nhắc
Thầy xưa, bạn cũ, mái trường
yêu
Gò công vẫn rõ trong tâm thức
Đâu dễ gì quên, nhớ thật
nhiều. !
Mười năm ta vẫn chưa về
lại
Lòng vẫn mang mang một nỗi
buồn
Đất nước quê hương còn
oan trái
Chiều nhìn nắng quái…thấm
lòng vương,. !
|